Category Archives: Tác Giả

Đồng tiền

Trần Dzạ Lữ

Cái lúm đồng tiền

Trời sinh em chi cái lúm đồng tiền
Trên khuôn mặt trái xoan đầy lãng mạn
Để đời anh khi không mà hạn hán
Mơ tình đầy, cứ thấp thỏm không yên…

Lúm đồng tiền đã xinh lại có duyên
Cứ mỗi đêm theo anh vào giấc ngủ
Anh cũng mong mình mãi là thường trú
Nơi trái tim hồi hồi của em!

Anh tự nguyện làm mã phu cho em
Dong đời đi dẫu cùng trời cuối đất
Gian nan mấy mà tình yêu có thật
Cũng cam lòng, dù bão tố kề bên…

Dù đá nát, vàng phai, sông khô, hồ cạn
Trăng huyết, biển phai và mặc kệ nhân tình
Thấy cái lúm đồng tiền của em là được
Sống một ngày cũng đủ nghĩa trăm năm!

Về với anh, về với anh đi em
Dù đói dù no hai ta là một
Con mắt, nụ cười khác chi báu vật
Anh giữ gìn mãi mãi ở trong tim…

Sài Gòn anh! Đầy kẻ lạ người quen
Lui cui mãi không tìm ra hạnh phúc
Chỉ có em, chỉ có em mới thật
Là bà hoàng lộng lẫy của lòng anh!

∞∞∞

43 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ

CÂY CHỔI CỎ

Nguyễn Trí

choi_co

Nguyễn Văn Sở, thường gọi Bẩy Sở, công nhân trong chuyền Nhuộm của công ty Côn Việt bắt đầu công việc lúc bảy giờ ba mươi phút. Bẩy có bổn phận vệ sinh khu làm việc của chuyền. Trước tiên là dùng cây chổi cỏ, quơ sạch tất cả những bông vải, sợi chỉ cùng những linh tinh như võ kẹo chewing- gum, vụn mì gói mà bọn ca đêm ăn khuya vương vãi khắp nơi. Quơ xong, dùng vòi xịt nước làm sạch sẽ nền phòng, cuối cùng dùng cây chổi tàu cau, lùa nước đọng ở vũng xuống mương. Vậy là xong khâu vệ sinh.
Sáng nay cây chổi không còn tí bông cỏ nào, nó trơ lại cái cán, nghĩa là bọn ca đêm đã cho ra phế phẩm. Già Bẩy đưa cao cán chổi, nói với tổ trưởng:
– Cây chổi “ vong” rồi, không sử dụng được nữa, mày làm giấy để tao đi đổi.
Tổ trưởng Hải nói:
– “ Nó” không cho đổi đâu, chú chạy qua Cuộn Sợi mượn về xài đỡ.
Bảy Sở lắc đầu:
– Tại sao phải mượn? Hư là phải cấp chớ, mượn, tụi cuộn sợi cũng không cho, mày để tao yêu cầu phó xưởng cấp lại cây khác.
– Vô ích, nó quy định ba tháng xài một cây, chuyền nào làm hư phải bỏ tiền ra mua. Chịu khó chút đi, mai tui mua cây khác vô xài.
– Có thì tao quét, không có thì ở dơ, tao không mượn. Tiếp tục đọc

22 bình luận

Filed under Nguyễn Trí, Tác Giả, Truyện Ngắn

Em ước làm cô dâu, anh mơ làm chú rể

Trần Thị Hiếu Thảo

co dâu_chú rể

Em ước làm cô dâu, anh mơ làm chú rể

(Riêng tặng một người…)

Em ước làm cô dâu
Anh mơ làm chú rể
Anh đau thương dòng lệ.
Em ngang trái nào bằng…?
**
Anh có mộng dưới trăng
Một thiên đường hạnh phúc
Dẫu cuộc đời du mục
Ta vẫn thiết để yêu?
**
Anh đã nghe trong chiều
Hương thơm gây mùi nhớ
Xin trời đừng cách trở
Mình sẽ về bên nhau…
**
Một ước mơ nhiệm màu
Em nuôi hồng ký ức
Một ước mơ khó thực
Em vẫn mãi cầu mong…
**
Anh ơi có từng trông?
Cùng giống em như thế
Trên đời này có thể
Đêm ước mơ không thành…
**
Những gì chạy chung quanh
Đang có rồi mất biến
Như bọt bèo cuả biển
Bỡi gió luà bình minh?
**
Anh ơi có chung tình
Em hỏi hồn anh đó
Nhưng anh đã thấy rõ
Nơi lòng em cô dâu…??

♥♥♥ Tiếp tục đọc

42 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Thị Hiếu Thảo

Lạc dấu tình sầu: màn 2

 Cá Thu

Ta lạc nhau

( Thân tặng cho những ai đã làm lạc mất người thương )

Thế rồi ta lạc mất nhau .
Niềm đau chôn dấu tình sầu si mê ,
Lạc em anh lạc đường về .
Con đường quen ngõ, con đê đầu làng ,
Lạc em anh bước mênh mang .
Không còn quen lạ ngỡ ngàng bước chân ,
Em từng đêm có khóc thầm .
Trúc Mai hai ngã , lỗi lầm đa mang ,
Lạc em anh bước chân hoang .
Từng đêm đếm bóng như còn có em ,
Lạc em lạc dấu êm đềm .
Anh như con vạc từng đêm lạc bầy ,
Lạc em tình bỗng như say .
Ngày xưa yêu dấu đong đầy trong nhau ,
Lạc em lạc dấu tình sầu .
Thôi đành lạc bước bạc đầu nhớ nhau ,

(Thủ Đức đầu hạ 2014)

∞∞∞

64 bình luận

Filed under Cá Thu, Tác Giả, Thơ

Mai tôi về

Vivi

mai_toi_ve

Mai tôi về tìm lại làng quê
Hàng cau khóm trúc nắng vàng hoe
Cây đa già nghiêng mình chờ đợi
Năm tháng dài rũ bóng lê thê

Mai tôi về tìm lại đồng quê
Đàn trâu thơ thẩn với con đê
Bông lúa vàng dâng hương ngào ngạt
Tình yêu thương nằm giữa cơn mơ

Mai tôi về tìm lại trường xưa
Gặp thầy cô mừng sao cho vừa
Hàng cây trứng cá, hoa phượng đỏ
Bao năm rồi buồn ngóng nắng mưa

Mai tôi về tìm lại phố xưa
Đèn mờ lấp lánh ánh sao thưa
Ghế đá công viên thôi hò hẹn
Bụi mờ sương phủ khách vắng đưa

Mai tôi về, mai tôi sẽ về
Với người thân lứa tuổi bạn bè
Năm tháng dài trắng đầu trông ngóng
Tiếng sáo lời thơ khúc trăng thề !

Vivi
Nauy Hè 2004

15 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Vivi

NGÀY TIẾT THANH MINH ĐỌC LẠI “THANH MINH” CỦA ĐỖ MỤC

Phan Trường Nghị

Tranh_chị_em_Thúy_Kiều

Thanh Minh là bài thơ thất ngôn tứ tuyệt của Đỗ Mục, một thi gia thời vãn Đường. Ông cùng với người cùng thời là Lý Thương Ẩn được đời sau xưng tụng là Tiểu Lý – Đỗ. Gọi để phân biệt với Lý – Đỗ, thi tiên và thi thánh thời thịnh Đường Lý Bạch và Đỗ Phủ. Qua bài phú Cung A Phòng (A Phòng Cung Phú) của ông, người đọc dễ nhận thấy ngòi bút ông vạch rõ thói hoang dâm, phung phí hưởng lạc của giới cầm quyền thời bấy giờ. Đọc qua bài thơ Thuyền Đậu Bến Tần Hoài (Bạc Tần Hoài) cũng dễ nhận ra trong ông nỗi ưu thời mẫn thế, lòng ray rức trước cảnh người đời hát xướng ăn chơi, lơ mơ trước mối hờn nước mất (thương nữ bất tri vong quốc hận / cách giang do xướng Hậu đình hoa). Nhưng với Thanh Minh, có thể có nhiều người đã chưa thấy rõ nỗi đau đứt ruột của ông trước tình đời.

Giai thoại văn chương Việt Nam còn ghi truyền chuyện các cụ nhà ta trước đây đã ngắt câu, biến bài thơ Thanh Minh của ông thành một bài ngũ ngôn tứ tuyệt. Tiếp tục đọc

13 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Trường Nghị

Lời biển động

Nguyễn Đức Diêu

Lời biển động


Ôi tháng năm vĩnh biệt môi người
Ngày còn đó, mòn trên đôi tay
Nét trùng khơi , ngàn xa biển động
Nơi em về, hỏi có mưa bay ?

Xuôi cơn gió em về đâu lặng lẽ ! ?
Chiều tháng Hai, đời vẫn nghiêng soi
Anh một lần nhìn ai qua phố
Bóng tương tư đổ cuối dốc dài

Thôi nhẹ nhàng cùng nhau cúi xuống
Giữa ngổn ngang cát bụi tình trần
Em lụa là từ nay bỏ ngỏ
Tiếng yêu xưa dừng lại bước chân

Ôi nhung nhớ ! Bờ môi dĩ vãng
Tóc ai bay chiều xuống âm thầm
Anh một mình về nơi xa vắng
Bỏ trái tim lịm mãi trăm năm…

∞∞∞

43 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Thơ

Yêu người mùa Xuân

Nguyên Thủy

Xuan_nho_em

Sao nhớ em vô cùng..?
Sáng mùa Xuân rất lạ,
Cõi lòng anh xiêu ngã..
Đáy mắt người mênh mông…?

Má em phơn phớt hồng,
Mùa Xuân cây trổ lá,
Tóc thơm xanh lúa mạ,
Dịu trong anh mùi hương…

Ngày mưa gió chập chùng,
Em cài đêm giông bão,
Ru khúc tình mộng ảo,
Mượt lụa là tình em…

Mưa ướt, tạnh ngoài thềm,
Vầng trăng tròn rồi khuyết,
Em liêu trai… cổ tích,
Ngọt đầy giấc chiêm bao…

Tháng năm trôi lao xao …
Từ chiều người dâng hiến…
Con thuyền anh không bến..
Bềnh bồng dòng sông , Em…

∞∞∞

23 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Thiệp mời Quán Văn 21


 Kính gởi quí thân hữu Tập san Quán Văn.
TM  nhà văn Nguyên Minh, thân mời các anh chi đển dự buổi ra mắt Quán Văn số 21 tại cáfe Sinh, , váo lúc 9 h sang ngày chủ nhật 13/4 .
 Tại café Sinh bên bờ nhiêu lộc,, nằm phia sau nhà 34 Phan Đinh Phùng,gần cầu Kiệu.p2, Q. Phu Nhuận
 xem  bản đồ đính  kèm
 Trương Văn Dân.
tHIỆP mỜI QV 21

2 bình luận

Filed under cdnth6875

Khúc Hát Dưới Núi

Lời của Nhỏ:

Phạm Lan và Dương Liên là đôi bạn thân nhau dưới khung trời sư phạm của cái tuổi 18 hồn nhiên đòi làm cô giáo.
Dương Liên rất thích sưu tầm thơ , có được bài thơ nào thì chép vào lưu bút tặng cho Phạm Lan .
Một hôm , hai đứa cãi nhau , dành nhau cuốn lưu bút làm rách tan tành cuốn lưu bút , trong đó có bài thơ Khúc hát dưới núi của Nhà thơ Mường Mán mà Dương Liên rất thích . Hai con nhỏ giận nhau cả tuần mới hòa bình.

Ngày chia tay , Dương Liên nói : Mi phải tìm cho ra bài thơ nớ nhen ?
Thế rồi Dương Liên rời xa VN , nghìn trùng xa cách , Nhỏ tìm được bài thơ nhưng Dương Liên giờ đã xa quê , Nhỏ vui , Nhỏ mừng , thế là Nhỏ gửi lên trang , Nhỏ tặng bạn bè thân yêu 6875 , Tặng Dương Liên , biết đâu qua bạn bè Dương Liên sẽ đọc được bài thơ , để trên quê hương thứ 2 của bạn , Dương Liên s
 biết rằng Phạm Lan luôn cât giữ kỷ niệm vàng son của hai đứa như ngày nào . Mong thay .

♥♥♥

Tác giả: Mường Mán

Đưa tay hái mấy lá mồng tơi
Bỗng thấy trời tan đất ngậm ngùi
Soi từng sợi tóc nhìn mây nổi
Không dưng bắt được một niềm vui
Giữa núi rừng hoang nói với ai
Nói với cây ư? cây gẫy rồi
Cười với hoa ư? hoa nát nhụy
Thôi đành nói với một mình thôi
Một mình nói mãi cho mình nghe
Lời thật thà như thóc lúa, và
Lời điêu ngoa trót đong đầy lưỡi
Lời yêu ai chưa hề nói ra
Giữa rú truông hoang hát với ai
Hát với trăng ư? trăng lặn rồi
Hát với sương ư? sương vừa rụng
Thôi đành chỉ hát một mình thôi
Một mình hát mãi cho mình nghe
Khúc hát ngày cha đưa mẹ về
Có con bướm lượn mừng dâu mới
Rơi phấn thu vàng trong cánh che
Giữa bụi bờ hoang biết ru ai
Ru gió ngủ ư? gió tan rồi
Ru lá ngủ ư? lá thở dài
Thôi đành ru mình ngủ đi thôi
Một mình ru mãi cho mình quên
Ru cho chân cứng với đá mềm
Ru thương đời mỏi trên tay nặng
Một mình ru mãi dỗ mình quên

∞∞∞

80 bình luận

Filed under Nhỏ, Sưu tầm, Tác Giả

Em – Tôi – Và Qui Nhơn

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

QNhon

 

EM
Má ửng hồng rám nắng chiều
Đôi con mắt liếc nghiêng xiêu tình sầu
Biết bao nhiêu nỗi cơ cầu
Đồng tiền má lúm gieo sầu cho ai
Gót son nhẹ bước phố dài
Áo đôi tà lộng mảnh mai chiều tàn
Bài thơ trào xuống mênh mang
Ai làm thi sĩ? Ai mang tình cuồng?
Trăng tròn đôi tám trăng buông
Nụ cười răng khểnh gieo muôn muộn phiền
Có chàng thi sĩ giả điên
Yêu em yêu khắp muôn miền cỏ hoa

TÔI
Ngày ngày gác nhỏ lén nhìn
Nhìn ra đầu ngõ thầm xin người về
Thời gian nhàn nhã lê thê
Em tan học muộn: tối về tôi say
Đem đêm vo lại với ngày
Đơn phương tôi khắc đôi tay dại khờ
Cái gì cũng hóa thành thơ
Cái gì cũng bỗng ơ thờ buồn tênh
Biết đâu mà đáp mà đền
Bởi duyên một phía không tên với người
Tên em là nụ hoa tươi
Tên tôi là một nụ cười vô vi

VÀ QUI NHƠN
Nhìn Tháp Đôi nhớ ngày nào
Nước nguồn tuông chảy xôn xao Đôi Cầu
Trước đồi Ghềnh Ráng nguyện cầu
Thi nhân mua bán trăng sầu nơi mô?
Sóng bạc đầu, biển nhấp nhô
Em cười em nói bên mồ thi nhân
Bãi tắm buồn, gió phù vân
Đôi hàm răng đó trắng ngần thiên thu
Kiếm Trần Hưng Đạo tít mù
Chém bao giông bão âm u thị thành
Qui Nhơn ơi tình mỏng manh
Một thời mộng ảo tuổi xanh tuyệt vời

∞∞∞

30 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

MUỐN NGON PHẢI LỤY HOÁ CHẤT

Vũ Thế Thành

Báo chí Sài gòn đưa tin “ Một miếng chả lụa xài tới 5- 7 loại hóa chất”. Chưa hết, có tờ còn giật tít lớn “ Đưa hóa chất vào thực phẩm là tội ác…”. Người tiêu dùng đọc thấy hãi, còn nhà sản xuất chắc là nghe thấy rét.

hoa-chat
Nhưng hóa chất là gì? Tự điển Merriam Webster (Mỹ) định nghĩa “ Hóa chất là chất do quá trình hóa học tạo thành”. Để chắc ăn hơn, tự điển này còn thêm “ hoặc (là chất) tham gia vào phản ứng hóa học”. Dù hiểu theo nghĩa hẹp hay rộng thì rờ đâu cũng thấy hóa chất. Này nhé, thịt thà, cơm gạo, dầu mỡ chui tới ruột là thành acid amin, glucose và acid béo. Nước mắm, nem chua, yaourt, nước tương xì dầu (lên men hay không lên men) đều là hỗn hợp hóa chất tuốt. Bia rượu là hóa chất “sáng giá” nhất (etanol). Mỗi năm Việt Nam tiêu thụ hơn 3 tỉ lít bia. Tiếp tục đọc

32 bình luận

Filed under Sức Khoẻ, Tác Giả, Vũ Thế Thành

Tình sầu lạc dấu

Cá Thu
Lac mat nhau1

Ta lạc nhau rồi sao hỡi em ?
Còn đâu tóc rối xõa vai mềm ?
Ái ân hờ hững sầu năm tháng
Góc nhỏ chân hoang mấy nỗi niềm
***
Ta lạc nhau rồi không có em
Từng đêm thao thức lạc xa miền
Chim Quyên lẻ cánh thương vời vợi
Hoàng hôn thức giấc nắng bên thềm
***
Ta lạc nhau rồi , em hỡi em
Chiều xưa lối cũ bóng ai tìm
Kỷ niệm đường xa mình anh bước
Đong đầy thao thức dấu trong tim
***
Ta lạc nhau rồi , thôi mất nhau
Ngày xưa chung lối ngỡ bạc đầu
Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo” *
Chốn cũ không về nặng niềm đau
***
Em hỡi cũng đành lạc mất nhau
Tìm em anh nhớ mấy khung sầu
Thu ơi khép lại dùm tay với
Ta muốn vùi chôn đáy tình sâu

(Thủ Đức , vào hạ 2014)

∞∞∞

85 bình luận

Filed under Cá Thu, Tác Giả, Thơ

Em về em đi

Trần Thị Hiếu Thảo

em la cua anh

Em về em đi
Em về trời lại ngủ trưa?
Em đi như thể nắng thưa thớt buồn
Em về nước lại khơi nguồn
Em đi như thể gió tuôn thét gầu
Em về mát rượi bờ dâu
Em đi như thể cỏ sầu đường đi
Em về đẹp một trường thi
Em đi thế khúc biệt ly não nùng!
Em về góp lá mây chung
Bức tranh tuyệt diệu chúng mình cùng soi…

Em Là Của anh.

Lúc anh biết làm thơ
Em mới sinh ra đời
Nhưng mệnh số nơi trời
Định duyên ta đã bện
Em xa xôi từ biển
Anh trót mãi cánh rừng
Và yêu nhau bỗng dưng
Như đã từng hội ngộ
Sóng tình cứ nhấp nhô
Trên đồi trăng -Ân ái
Có hương thơm hoa dại
Du dương trời mênh mông.
Tha thiết ôi vô ngần
Đã làm em ngớ ngẩn
Nhưng rồi em lận đận
Em hoá dại biết chi?/
Lệ tràn em ướt mi…
Em bật thành tiếng khóc
Anh ơi xin anh đọc:
Tâm hồn em đau thương…
Em một kiếp vấn vương
Một lần yêu để chết
Một lần yêu để đựợc…
Anh phải nghĩ em là
Em vô giá món quà
Dành cho anh rất lạ…?/

∞∞∞

61 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Thị Hiếu Thảo

Hoa đèn trong bóng đêm

Nguyệt Quế

Hoa_den

Hoa đèn trong bóng đêm
Mờ tỏ lời yêu thương
Vui mừng trong ánh mắt
Bập bẹ nói văn chương
Ngày mai khi thức dậy
Khẽ gọi mẹ nơi đâu
Nhoẻn miệng cười như nấc
Nhìn quanh cảm thấy sầu
Bàn tay con níu chặt
Bên đời có ai chờ
Lo mẹ rẽ bước ngoặt
Cô đơn con hững hờ…!

Nguyệt Quế
(Tập thơ Bàn Tay Nhỏ)

∞∞∞

20 bình luận

Filed under Nguyệt Quế, Tác Giả, Thơ