Category Archives: Truyện

Chiếc áo dị kỳ

TRƯƠNG  VĂN DÂN   CHUYỂN  NGỮ

Nguyên tác : LA GIACCA STREGATA
Của DINO BUZZATI (Ý)                                    chiec-ao-di-ky-oo-dino-buzzati-3                                   

Dino Buzzati sinh năm 1906 tại Belluno, mất năm 1972 ở Milano (Italia). Trước khi viết văn, ông là họa sĩ, nhạc sĩ và nhà báo, từng là phóng viên chiến trường và phụ trách mục phê bình nghệ thuật cho Corriere della Sera, một nhật báo quan trọng nhất nước Ý. Với Sa mạc Tartari (1940), tác phẩm đã được dịch ra nhiều thứ tiếng, ông đã trở thành một trong những tên tuổi lớn của thế kỷ 20. Nhiều truyện dài của ông đã được chuyển thành kịch bản sân khấu, phát thanh và truyền hình. Truyện Con chó gặp Chuá, đã được trình diễn trên đài truyền hình Pháp.

           Ông viết nhiều tiểu thuyết nhưng hình như thể loại yêu thích của ông là truyện ngắn. Chủ đề quen thuộc của Buzzati là những ám ảnh và nỗi bất an của kiếp người, sự chạy trốn thời gian, định mệnh, sợ hãi đối với hư vô, thất bại của sự sống, mong manh của tình yêu, bí ẩn của nỗi đau và cái ác…”  Tiếp tục đọc

5 bình luận

Filed under Dịch thuật, Truyện Ngắn, Trương Văn Dân

LIÊU TRAI SÀI GÒN – Góa phụ bên song

Nguyn Đc Diêu

lieu trai

5.- Góa phụ bên song

Tiếng chuông gọi cửa làm Ngọc Sương tỉnh giấc. Nàng liếc nhìn đồng hồ : đã hơn chín giờ sáng. Cũng chỉ mình nàng trong căn phòng. Nàng bước xuống giường, chải sơ lại đầu tóc và bước ra phòng khách.
Nàng mở cửa, một người phụ nữ trung niên dáng vẻ lịch sự chào nàng :

– Chào chị Ngọc Sương.

– Chào chị, xin lỗi có việc gì không hả chị ?

– Tôi là luật sư Lê… tôi được ủy thác của chồng chị là anh … nên tới gặp chị để nói chuyện.

– Ồ, tại sao ? Nàng thật là ngạc nhiên vì không hiểu tại sao chồng nàng lại làm vậy.

– Mời chị vào .

Người phụ nữ bước vào căn hộ của nàng, có thể nói đây là người khách đầu tiên của nàng ở đây từ mấy năm nay, ngoài vợ chồng nàng ra.
Nàng pha cà-phê, đi rửa mặt và lúc quay ra bàn thì thấy người phụ nữ, luật sư đã lấy một bìa giấy tờ và một chiếc hộp màu đen, cẩn vàng rất đẹp, để trên bàn.

– Tôi không biết nói sao để chia sẻ nỗi đau cùng chị nhưng tôi sẽ làm tất cả những gì để bảo đảm quyền lợi của chị cũng như con chị, đúng như chồng chị đã mong muốn và gởi gấm cho tôi.

Ngọc Sương mở to đôi mắt :

– Chị bảo sao ? Chồng tôi đâu, tại sao ủy thác. Tôi không hiểu gì hết.
Đến lượt cô luật sư tròn xoe đôi mắt.

– Sao, chị không biết gì hết thật sao ?

– Biết gì, chị mau nói đi, chồng tôi đâu ?

– Lạ thật ! Sao chị lại không biết nhỉ, không ai cho chị biết gì cả à ?

– Không, mà biết gì, nghĩa là sao. Trời ơi , đã xảy ra chuyện gì vậy chứ ?

Ngọc Sương đã không còn bình tĩnh nổi.
Cô luật sư nắm tay Ngọc Sương và biết rằng trong lúc nầy cô còn phải kiêm luôn vị trí của một chuyên gia tâm lý nữa.

– Chị bình tĩnh nghe tôi nói nhé ! Chồng chị đã mất rồi.

Đất trời như chao đảo trước mặt. Khuôn mặt người đàn bà quay cuồng, nàng hét lên :

– Không , không thể nào. Chị đùa hay sao vậy ?

– Chị hãy bình tĩnh. Dù sao đó cũng là sự thật.

Vừa nói cô luật sư vừa vuốt nhẹ lên vai Ngọc Sương, vỗ về.

– Không! Anh ấy mới về đây đêm rồi mà. Làm gì có chuyện đó, chị nhầm rồi.

Cô luật sư nhìn Ngọc Sương cau mày. Khổ thiệt, ai nghe tin chồng mình mất đột ngột như vậy mà lại không cuồng trí chứ.

– Tôi biết và xin chia sẻ nỗi đau cùng chị. Chị cố gắng chấp nhận sự thật, vì dù sao chị cũng còn phải giữ sức khỏe cho mình và cho cả con chị nữa.

Rồi cô lấy trong xấp giấy tờ ra một tờ giấy, đề lên bàn.

– Đây là Giấy Chứng Tử của chồng chị.

Ngọc Sương nhìn vào tờ giấy, ba chữ Giấy Chứng Tử đập vào mắt nàng. Tai nàng như ù đi, nàng không còn biết gì nữa. Thế này là thế nào ? Anh mới về đây lúc đêm mà, sao lại có chuyện kỳ lạ nầy.

Lại có tiếng chuông cửa, nhưng Ngọc Sương không đứng dậy nổi. Cô luật sư ra mở cửa thay cho nàng. Một người đàn ông mang sắc phục cảnh sát và một người đàn bà bước vào. Họ cho biết họ là người đại diện chánh quyền đến để báo tin cho người thân biết về cái chết của ông … tức là chồng của nàng. Vì không tìm được giấy tờ trong người nên phải đến hôm qua, mười ngày sau khi mất, người ta mới xác nhận được danh tính, và vì chồng nàng là một người đặc biệt nên chánh quyền sẽ đảm nhiệm việc tang lễ và giành mọi sự giúp đỡ cho người thân về việc thừa kế tài sản.
Mặc cho mọi người nói. Ngọc Sương rũ ra, hầu như không nghe, không tin gì cả.

– Anh ấy mới về đây hồi hôm thôi. Có ai tin tôi không vậy ?

Mọi người nhìn nhau lắc đầu ái ngại.

– Tại sao không ai tin tôi chứ. Anh ấy về thật mà.

Rồi nàng chợt nhớ ra. Miếng giấy, đúng rồi, miếng giấy từ trong túi quần chàng là bằng chứng rõ ràng nhất để chứng tỏ chàng còn sống.
Nàng bật dậy chạy vội vào phòng ngủ . Trên chiếc bàn nhỏ ngay đầu giường, miếng giấy báo xếp làm đôi ngay ngắn vẫn còn đó. Nàng thở ra một tiếng, rồi cầm miếng giấy đi ra ngoài.

– Đây nè, mấy người coi đi. Đây là miếng giấy báo tôi đã lấy từ trong túi chồng tôi đêm qua . Mấy người đừng gạt tôi nữa.

Nàng để miếng giấy báo lên bàn. Mọi người cùng nhìn, cô luật sư cầm lên và mở ra cho mọi người cùng xem.
Đúng là một mẫu báo mới được cắt từ một tờ báo ra. ” Vụ giết người đã có hung thủ ”
Bản tin nhắc lại vụ một nạn nhân bị chết trong đêm khuya từ hơn tuần lễ trước, cùng với nhiều dấu vết của một vụ giết người với số đông người tham gia. Nhiều vết máu của nhiều người đã được tìm thấy tại hiện trường. Hôm nay, nạn nhân là ông … được xác nhận và công bố danh tánh. Hung thủ cầm đầu nhóm sát nhân đã được xác định và hiện đang bỏ trốn. Lệnh truy nã đã được ban hành kèm theo hình.
Mọi người đều trố mắt ngạc nhiên. Đây đúng là bản tin về cái chết của người chồng Ngọc Sương nhưng tại sao nàng không biết gì cả và ai, ai đã đưa bản tin nầy cho nàng ?

– Chị không đọc bản tin nầy sao ?

Lúc nầy Ngọc Sương mới ghé mắt vào đọc những giòng chữ nhỏ trong bản tin. Mặt nàng tái nhợt dần, tay chân run lẩy bẩy.

– Trời ơi, chồng tôi chết thật rồi sao. Tại sao đêm đêm anh ấy vẫn về với tôi. Chính anh đêm qua đã về và mang miếng giấy báo nầy về cho tôi.

Mọi người nhìn nhau. Đúng là có một chuyện kỳ quái gì đây, nhưng không ai hiểu là chuyện gì. Không lẽ người chết trở về lại là chuyện thật như lời của Ngọc Sương. Nhưng cũng không có vẻ gì là Ngọc Sương nói dối cả. Còn miếng giấy báo nầy, giải thích ra sao đây ?
Mọi người khuyên nhủ nàng nên chấp nhận sự thật. Bà Trưởng Hội Phụ Nữ phường còn đề nghị sẽ cử người đến giúp nàng trong lúc nầy nếu nàng muốn.
Rồi những ngày sau đó, luôn có người đến giúp Ngọc Sương. Nàng cũng chấp nhận như vậy, vì nàng biết nàng sẽ khó lòng chịu đựng nổi nếu chỉ một mình. Nỗi đau quá đột ngột và khủng khiếp đã đánh quỵ nàng. Nàng không thể làm được việc gì nữa vì lúc nào hình ảnh của chồng cũng ám ảnh nàng, và cũng kể từ hôm nàng biết tin, thì đêm đêm chồng nàng không trở về nữa.

Ngọc Sương đã được luật sư cho biết về tài sản của chồng để lại cho nàng . Nàng không bao giờ ngờ rằng chồng nàng lại giàu như vậy. Những dãy nhà phố đang được cho thuê, những cổ phần trong những công ty danh tiếng và cả những đồn điền cà-phê, cao su ngút ngàn nữa…tất cả bây giờ là của nàng. Và theo nàng được biết thì chồng nàng là người thừa kế duy nhất của cha mẹ, là một tỷ phú danh tiếng trước kia. Tuy bây giờ nàng đã là người thật sự giàu có với số tài sản khổng lồ do chồng để lại, nhưng nàng vẫn còn muốn ở lại nơi đây, nơi mà hình ảnh của chồng không bao giờ phai trong tâm trí nàng.

(Còn tiếp)

17 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

NHỮNG THẰNG GIÀ NHỚ MẸ

Vũ Thế Thành

Nho_Me

 “…Nào khi đội gạo canh rau

Muốn còn như trước dễ hầu được ru…”

(Nhị thập tứ hiếu – Lý Văn Phức)

Hai mươi năm trước, ông tổng giám đốc công ty tôi mất mẹ. Lúc đương quyền, ông đem mẹ vào Sàigòn ở với ông. Khi ông về hưu, bà đòi về quê ở vùng ngoại ô Hà Nội và mất ở đó. Tôi đến thăm khi ông trở lại Sàigòn được vài tháng.

–          Tuổi già được về quê sống những năm tháng cuối đời, rồi mất nhẹ nhàng như thế thì còn gì bằng, tôi an ủi.

–          Mất mẹ tớ cảm thấy như thiêu thiếu thế nào ấy…

–          Thiếu cái gì?

–          Tớ muốn trồng dàn bầu hay dàn mướp ở sau nhà cho mát, trồng cây nào khác hay hơn vì tớ sợ kiến… Tớ vẫn hay hỏi bà những chuyện lặt vặt như thế. Tớ sinh ra ở quê, nhưng có sống ở quê đâu. Bây giờ bà mất, tớ chẳng biết hỏi ai…

Hồi đó tôi chưa quá 40, còn mẹ, thấy cái thiêu thiếu của ông đúng là lẩm cẩm. Mấy chuyện vặt đó hỏi đâu chẳng được. Bây giờ thì tôi mới cảm nhận được cái thiêu thiếu của ông là thế nào. Tiếp tục đọc

7 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Vũ Thế Thành

Phút mặc khải

Trang cdnth6875.org xin hân hạnh chào đón anh Trương Văn Dân. Hôm nay trang nhà rất vui được cùng anh, lớp đàn anh, nối rộng vòng tay tình thân huynh- đệ. Rất mong được anh coi nơi đây như ngôi nhà chung của chúng ta vậy.

Thân mến.
Ban biên tập.
 ♥
Nguyên tác : La Rivelazione,,, Của Elena Pucillo Truong
Bản dịch của Trương Văn Dân

“Đồ chết tiệt! ”

Ngồi trong gian bếp, tôi giả bộ đang may để lén quan sát con búp bê rỗng tuếch  đang xoay người nghiêng qua nghiêng lại trước gương trong phòng ngủ.

Mảnh mai như một vũ nữ, cô ta đưa tay lên cao để duỗi thẳng tóc rồi sau đó thoa một chút son lên môi trông như những giọt sương trên hai cánh hoa hồng.

“Ui chao! Lại bị kim đâm rồi!”. Quá tập trung vào nó tôi đã lơ đễnh để kim chích vào ngón tay. Cố tạo vẻ lãnh đạm, tôi làm như không quan tâm khi cô ta bước vào nhà bếp.

“Thưa mẹ trễ rồi, con phải đi làm bây giờ đây. Con sẽ tranh thủ về nhà sớm. Các món ăn con đã chuẩn bị xong, không biết mẹ còn cần gì nữa không?”

“Thôi, cứ đi đi, đừng có bận tâm.”

Cô gái  bối rối nhìn tôi, như thể còn muốn nói thêm một điều gì nữa nhưng cuối cùng im lặng, cầm lấy chiếc xách tay và xâu chìa khoá, lặng lẽ bước ra khỏi nhà.

Bây giờ thì tôi mới thực sự là bà chủ. Kể từ khi cô ta bước vào sống trong căn nhà này, tôi thực sự thấy mình chỉ là một người khách lạ hay thậm chí là một kẻ đột nhập, giữa cô ta và đứa con trai.

“Ngốc thật!” Chính tôi đã là người khăng khăng nài nỉ con trai mình. Nhìn thấy nó ăn chơi lêu lổng và hoang phí thời gian, chỉ thích chơi đùa và không muốn lập gia đình. Chính tôi đã khăng khăng đòi hỏi nó phải quyết định. Ba nó mất đến nay đã nhiều năm  và tôi cũng đã già.Tôi không muốn thấy con mình cô độc, nó cần phải tìm một người vợ, đã hơn ba mươi lăm tuổi rồi còn gì… nó đâu còn thời gian để chờ đợi nữa… Tiếp tục đọc

8 bình luận

Filed under Dịch thuật, Truyện, Trương Văn Dân

LIÊU TRAI SÀI GÒN – Bóng đêm mơ hồ

Nguyn Đc Diêu

lieu trai

4.- Bóng đêm mơ hồ

Tháng sau, Hắn lại ra đi vào nơi vô định nào đó và nàng lại đứng trên sân khấu cất tiếng ca truyền lửa tình yêu sang cho mọi người. Nhưng đêm nay nàng bỗng thấy mệt. Nàng cảm thấy buồn nôn, tay chân bủn rủn trong khi đang hát, người ta đã phải dìu nàng vào trong.

Hôm sau nàng được bác sĩ cho biết là nàng đã có thai được một tháng rồi. Nàng thật sự vui mừng đã có con với Hắn-người chồng thương yêu của nàng. Nàng chờ Hắn về với niềm vui trong lòng. ” Ồ, anh ấy sẽ vui biết mấy ! ”

Nhưng đã hết tuần, vẫn chưa thấy Hắn đâu. Những đóa hồng đã héo úa dần trong bình rồi tàn lụi.

” Anh, sao anh chưa về với em ? Mau về với em đi anh !

Nàng lo âu, thổn thức và tự dưng lo sợ một điều gì đó. Tiếp tục đọc

11 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

CÂY CẦU SẮT THÉP

Trường Nghị

Bạn Phan Trường Nghị, cựu HS trường Kỷ Thuật Qui Nhơn niên khóa 1970- 1975. Năm 68- 70 học trường TH Quang Trung Bình Khê. Trường Nghị hiện sinh sống tại Sài Gòn. Sân chơi tình thân cdnth6875.org có thêm người tham dự. Thay mặt anh chị em cdnth6875 và thân hữu, chúng tôi xin vui chào đón bạn. Mong bạn coi đây như là căn nhà chung của chúng ta.
Tình thân.
BAN BIÊN TẬP.

Cau long Bien

Người Pháp có hai công trình thật thú vị, chúng ra đời gần như cùng một lúc và nay đều cùng trở thành biểu tượng của hai quốc gia : Tháp Eiffel, kiến trúc bằng sắt thép cao ngất dựng bên bờ sông Seine và Tượng Nữ Thần Tự Do, tác phẩm điêu khắc đồ sộ đứng trên đảo Liberty. Những ai vui bước đến Paris đều muốn lên tới tận đỉnh tháp cao hơn 300m để rộng tầm nhìn Kinh đô hoa lệ của Pháp. Những ai đặt chân đến New York đều muốn ghé thăm Tượng đài quốc gia của Hoa Kỳ để chiêm ngưỡng hào quang Lý tưởng tự do. Cả hai công trình đến nay xem ra đã hơn 120 năm tuổi.

Trong quá khứ, cả người Pháp lẫn người Mỹ đều có mang ngôn ngữ của mình đến với Việt Nam. Lớp tuổi chúng tôi hồi ấy học cả 2 ngoại ngữ. Chọn tiếng Pháp là sinh ngữ phụ nên hiện giờ nhiều lắm chỉ còn biết un là một, deux là hai. Nhưng những cái gì còn sót lại sau khi đã quên hết là quý giá lắm rồi. Nhớ chút nào mừng chút ấy. Ngôn ngữ, Văn hóa, Văn minh Kỷ thuật chính là những vũ khí tranh giành thế lực hoặc là dùng để bảo vệ, kháng cự  lại sự thôn tính. Nói công bằng, người Pháp ở lại Việt Nam lâu hơn, nên những công trình kiến trúc xây dựng mà người Pháp đã để lại ở Việt Nam có nhiều ấn tượng hơn là của người Mỹ. Cho đến nay hầu như chúng đều trở thành biểu tượng hoặc là địa điểm hấp dẫn của địa phương nơi chúng tọa lạc. Khi người Pháp đến Việt Nam thì ngành luyện kim đã có một bước tiến khá dài. Vì thế mà thời bấy giờ sắt thép đã được đem vào sử dụng trong công trình xây dựng Cầu trên đất Việt. Ở Hà Nội có Cầu Long Biên. Ở Huế có Cầu Trường Tiền … Miền Tây sông nước thời ấy một số cây cầu bằng sắt thép cũng đã được bắc qua kênh qua rạch nên giờ vẫn còn vang đâu đó câu ca của người xưa : Tiếp tục đọc

7 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Trường Nghị

LIÊU TRAI SÀI GÒN – Những ngày hạnh phúc

Nguyễn Đức Diêu

lieu trai

3.- Những ngày hạnh phúc

Từ đêm đó, đời nàng đã thuộc về Hắn. Hắn vẫn là khách của vũ trường và là fan trung thành của nàng. Mọi chuyện không có gì thay đổi. Chỉ sau khi nàng xong việc, hắn mới đưa nàng về căn hộ nho nhỏ, xinh xinh của nàng. Mỗi đêm nàng được sống trong tình yêu và khát vọng. Trái với ý nghĩ ban đầu- tưởng hắn là một người kiệm lời, ít nói như nàng- Hắn đã bắt nàng phải mở miệng với ánh mắt cởi mở của Hắn. Nàng đã không giấu Hắn chuyện gì cả. Từ mối tình đầu bị bội phản đã cướp đi đời con gái của nàng đến việc bỏ học vào nghề ca hát sau khi cha mẹ nàng qua đời vì một tai nạn. Bên hắn, nàng luôn cảm thấy thật bình an.

Và hắn. Hắn cũng không giấu nàng cuộc đời cô đơn và sóng gió của hắn. Một cuộc đời bấp bênh với bao gian nguy luôn chờ đón hắn. Hắn chấp nhận và sung sướng với cuộc đời của hắn- không phải vì tiền- nàng nghĩ như vậy, vì nàng thấy hắn rất nhiều tiền và hầu như không bao giờ phải suy nghĩ để làm nàng vui lòng, nếu nàng muốn một thứ gì đó. Tiếp tục đọc

24 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

LIÊU TRAI SÀI GÒN – Tình yêu chợt đến

Nguyễn Đức Diêu

lieu trai

2.- Tình yêu chợt đến

Gió đêm thoáng mát lồng vào cửa xe làm Ngọc Sương cảm thấy thoải mái. Chỉ trong vòng vài chục phút mà nàng như đã trải qua một giấc mơ dài.

– Em mệt không ? Mình đi ăn chút gì nhé !

– Cám ơn anh, em muốn về anh à.

– Vậy để anh đưa em về. Em ở đâu vậy ?

– Em ở Quận 7 .

Hắn bẻ tay lái quay về hướng Cầu Muối để qua quận 4. Gió đêm lồng lộng trên Đại Lộ Đông Tây, thỉnh thoảng vài chiếc Honda chơi đêm phóng bạt mạng…

Giờ nàng mới có thì giờ quan sát Hắn. Nhìn nghiêng, hắn thật đẹp. Một nét đẹp đàn ông, rắn rỏi và lịch lãm.

Xe qua Cầu Ông Lãnh, Cầu Rạch Đĩa và quẹo trái về Nguyễn Thị Thập.

Xe dừng trước căn chung cư Hoàng Anh Gia Lai quen thuộc, căn hộ của nàng ở đó.

Hắn xuống xe, vòng qua mở cửa cho nàng một cách rất tự nhiên. Ngọc Sương bước xuống xe. Nàng hơi bối rối vì không biết phải nói lời từ giã sao đây với Hắn. Thật ra giờ đây nàng rất có cảm tình với Hắn.

Nàng nhìn hắn, bỗng nàng chợt thấy dấu máu trên vai áo trái của Hắn. Nàng kêu lên :

– Trời ơi ! Anh, anh bị thương rồi kìa.

Nàng nhìn thấy vết máu bết trên đầu tóc hắn, chảy loang lổ xuống áo.

– Không sao đâu em .

– Không được, không để vậy được đâu. Để em rửa vết thương cho anh, nhiễm trùng đó.

Nàng nói xong chợt giật mình, nàng vẫn chưa biết gì về hắn mà. Nhưng quả thật ở bên hắn, nàng có cảm giác tin tưởng và không e dè gì cả.

Hắn ngoan ngoãn như em bé để nàng cởi áo, lộ thân hình nở nang của hắn. Nhưng Ngọc Sương không có thì giờ chiêm ngưỡng. Nàng mãi mê vào việc rửa và băng vết thương cho hắn. Một thoáng ý thức nghề nghiệp đã trổi dậy trong nàng. Dù sao nàng cũng đã là sinh viên y trước khi theo nghiệp ca hát.

Công việc đã xong, bỗng hắn nhìn vào mắt nàng. Đôi mắt hắn trở nên dịu dàng cuốn hút nàng vào một vòng xoáy sâu thẳm. Nàng hơi thoáng rùng mình nhưng chỉ một giây sau nàng cảm thấy tình yêu đến với nàng thật mãnh liệt. Nàng không thể cưỡng lại được nữa và tự nguyện dán môi vào hắn.

Cơn mê si cuồng cháy, nóng bỏng khát khao bao năm tháng được đánh thức trong tiếng nhạc dìu dịu và ánh đèn tím nhạt, đã đưa nàng từng cơn lên đỉnh triều dâng, bềnh bồng nghe con sóng rạt rào ru hồn vào cõi u minh huyền dịu.

(Còn tiếp)

29 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

LIÊU TRAI SÀI GÒN – Đêm vũ trường

Các anh chị và các bạn thân mến.

Chúng tôi xin giới thiệu cùng các anh chị và các bạn truyện LIÊU TRAI SÀI GÒN của Tác giả Nguyễn Đức Diêu. Truyện có nhiều chuyện ngắn, chúng tôi sẽ đăng cách ngày, mỗi lần đăng một phần để các anh chị và các bạn tiện đọc được liên tục.
Đúng là một chút liêu trai sẽ xuất hiện đâu đó trong loạt chuyện này.
Thân mến.
BAN BIÊN TẬP.

lieu trai

1.- Đêm vũ trường

Vũ trường “Space” nóng lên từng cơn với Ngọc Sương kiều nữ, đẹp man dại rừng xanh hoang đảo và khêu gợi như cô gái Ba Tư múa điệu chiêu quân xưa.

Giong ca của Ngọc Sương đang làm đắm say bao người trong ánh đèn mờ ảo:

Ta đuổi tình xa khơi
Quên đôi môi gọi mời
Em còn buông tiếng hát
Giữa bóng lẻ đêm côi

Ta còn nhau mùa đông
Bên đôi vai ngại ngần
Đóa hồng nào sương đẫm ?
Khi người về xa xăm

Tiếng hát nhẹ nhàng tình tứ ru hồn qua điệu Tango của nàng đã làm bao chàng trai say đắm thì giờ đây đã chuyển sang điệu Mambo cuồng nhiệt. Cả vũ trường chao đảo lắc lư theo những đường nét mềm mại nhưng rực lửa của Ngọc Sương.
Ngọc Sương rời sân khấu, trở về với bàn dành cho ca sĩ . Những đồng nghiệp chúc mừng nàng với những lời ca ngợi tốt đẹp nhất, đây là một nét đẹp và hiếm trong môi trường cạnh tranh nóng bỏng nầy. Ở đây, hầu như đã thành một ước lệ, tất cả đều động viên nhau để lên tinh thần sau những đêm dài thức trắng.

– Ngọc Sương, bồ thấy gì không ?

– Gì nữa đấy Thúy Mai ?

– Đấy, anh chàng của bồ đang chăm chăm vào bồ kià.

Ngọc Sương vờ hỏi nhưng thật ra nàng đã thấy hắn từ lúc lên sân khấu hát. Cũng vẫn cái bàn nhỏ trong góc đã được đặt trước vào những đêm lẻ trong tuần. Vẫn chai Rémy Martin quen thuộc trước mặt. Khuôn mặt hắn xương xương, có vẻ buồn với đôi mắt sâu thẳm. Nhưng ánh mắt của hắn có một luồng nhỡn quan cực mạnh như xuyên suốt tâm can người đối diện. Hắn có cái vẻ lịch lãm, phong trần lãng tử hơn là một tay ăn chơi của vũ trường. Tuy chưa bao giờ hắn ngỏ lời khen tặng nàng nhưng nàng cũng không khó để nhận ra ánh mắt si mê của hắn giành cho nàng và những chiếc bông hồng nàng nhận được từ hắn .

Mỗi lần như vậy, nàng chỉ biết nhìn hắn và gật đầu cám ơn từ xa. Ánh mắt sâu thẳm của hắn làm nàng bối rối nên nàng ngại ngùng không muốn gặp hắn.

Đêm nay cũng vậy, nàng cũng vừa nhận được một đóa hồng nhung đỏ thẫm. Dù sao thì nàng cũng rất vui và xúc động. Hắn vẫn là fan đặc biệt của mình, dù hai người vẫn giữ khoảng cách.
Hôm nay, vũ trường sôi động hơn bình thường. Có rất đông khách lạ trẻ tuổi , họ có vẻ khá ồn ào, nhưng chuyện đó cũng chẳng có gì lạ, đây là vũ trường mà.
Đã tới bài hát của Ngọc Sương. Nàng bước lên sân khấu với một ca khúc chachacha sôi động. Nàng vừa dứt tiếng hát thì tiếng “bis” vang liên tục bên dưới, nàng phải hát tiếp hai bài nữa rồi mới bước xuống dù tiếng “bis” vẫn không ngớt.
Ngọc Sương vừa xuống bàn thì một số thanh niên kéo tới. Họ rất đông , đứng lố nhố chung quanh bàn của nàng, ai nấy cũng đều có vẻ phấn khích mặc dù họ vẫn không làm gì thái quá .
Một người trạc cỡ trên hai lăm tuổi bước tới trước mặt nàng, đôi mắt đỏ ngầu vì rượu. Một người khác vội vàng trao cho anh ta một nhánh hồng đồng thời với một ly Cognac. Anh ta cầm nhánh hồng, nhìn nàng rồi nói :

– Em hát hay lắm, lại đẹp tuyệt vời nữa. Anh tặng em và mời em uống với anh ly rượu này nhé !

Hắn vừa trao nàng nhánh hồng lại vừa đưa ly rượu. Nàng nhận cành hồng rồi lên tiếng :

– Xin cám ơn anh, nhưng thật là em không biết uống rượu.

– Không biết uống ?

Hắn hỏi lại với vẻ khinh khỉnh. Rồi hắn lại giương đôi mắt đỏ nhìn nàng :

– Không sao, anh mời em nhảy một bản nhé, em đừng nói là không biết nhảy đấy !

Dĩ nhiên nàng có thể nhảy với anh ta nếu nàng muốn. Nhưng quả thật là nàng không thích chút nào cái lối ra vẻ cha ông của người nầy.
Đám đông sau lưng anh ta hét lên : ” Nhảy đi, nhảy đi ”
Ngọc Sương cảm thấy máu sôi lên, bản tính tự ái cố hữu trổi dậy, nàng không thích ai bắt nạt nàng cả.

– Xin lỗi nhé, hôm nay tôi mệt.

– Không nhảy thì vào đây làm gì hả ?

– Tôi là ca sĩ, không phải cave, anh nhớ cho.

Nàng vẫn cố gắng giữ lịch sự tối thiểu, dù rất bực bội. Bảo vệ đâu sao không lại giải thoát cho nàng nhỉ . Những đồng nghiệp bạn nàng sợ hãi đã lãng xa vào hậu trường.
Người con trai, có vẻ là một công tử cầm đầu nhóm thanh niên ăn chơi trác táng, bị bẻ mặt vì lần đầu tiên bị một người đẹp từ chối. Mặt anh ta tím lại, rồi đột nhiên anh ta giang thẳng tay lên tát vào mặt nàng. Ngọc Sương vội cúi đầu né tránh và định bỏ chạy. Nhưng một bóng người xuất hiện, rồi một cánh tay đã chụp tay gã thanh niên lại. Gã thanh niên vùng vẫy nhưng không thể thóat được bàn tay cứng như sắt của người kia.
Chính là Hắn. Hắn đã xuất hiện đúng lúc để cứu nàng . Nghe lộn xộn, những nhân viên bảo vệ kéo lại nhưng đã trễ. Đám đông đã ùa vào tấn công Hắn . Một chai rượu đập vào phía sau đầu hắn vỡ toang. Hắn không quay lại, chỉ nghiêng người quất một đá ngang hông, tiếng hự và một bóng người bay đi. Cuộc hỗn chiến bắt đầu. Đám thanh niên vây quanh Hắn và tấn công Hắn bằng mọi thứ có thể. Hắn không hề tỏ vẻ sợ sệt. Hắn tả xung hữu đột như cọp dữ giữa đàn dê. Tuy phải đối phó với đám thanh niên nhưng hắn vẫn không quên bảo vệ Ngọc Sương, vì nàng đã ở lại với Hắn. Nàng muốn ở bên cạnh hắn, người đã che chở cho nàng.
Đèn đuốc bỗng tắt phụt, cả vũ trường tối đen.
Ngọc Sương chỉ còn nghe một tiếng thì thầm bên tai nàng ” Đừng sợ!”.
Rồi nàng như bay bổng trên đôi tay của Hắn trong màn đêm đen nghịt.

(còn tiếp). 

52 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

Nẫu cả người…(Nẫu)

Vũ Thế Thành

gai-binh-dinh

Tôi không phải dân Nẫu. Thằng bạn Việt kiều Ý gốc Nẫu xúi tôi viết về Nẫu, kèm theo lời khuyên (răn đe ?), nên tham khảo những bài do người Nẫu viết. Không ! Tôi chẳng cần tham khảo sách vở. Tôi viết về Nẫu dưới con mắt của người Sài gòn, viết theo ký ức và cảm nhận.

Hồi trung học, tôi từng chứng kiến bà vợ Bình Định mắng…chồng, chỉ hiểu loáng thoáng, rõ ràng bả đang hét bằng tiếng Việt, mà hình như xen lẫn tiếng… lạ. Hồi trẻ, gặp gái Bình Định là sợ, về già gặp mấy bà Bình Định là hãi. Chết xuống âm phủ, gặp ma nữ Bình Định thì coi như hết kiếp (khỏi đầu thai). Nói như thế để thấy hồi trẻ tôi bị ám ảnh thế nào. Đàn bà con gái gì mà roi quyền cung cước, thấy là muốn… ù té chạy. Tôi có phải là Lưu Bị đâu mà đứng lại vờ vĩnh sợ hãi, để Ngô quận chúa dẹp hết đao kiếm, dắt chả vào phòng… hoa chúc.

Hồi đó cứ tưởng Nẫu là dân Quảng Ngãi, sau mới biết mình lầm. Bình Định, và cả Phú Yên nữa mới là Nẫu. Tôi hỏi thằng bạn Nẫu: “ Bộ mấy bà Nẫu dữ lắm hả?”. Y tần ngần: “ Chỉ hơi nóng tính thôi, chứ còn chịu khó lo cho chồng cho con lắm”.

Người Nẫu bảo thủ, gia phong, khuôn phép, cục bộ đến độ hơi cố chấp. Đàm tiếu từ dòng họ làng xóm, thì Nẫu ngán, chứ dư luận bên ngoài thì Nẫu…chấp. Bạn tôi dân Sàigòn làm rể Nẫu, hàng năm về quê vợ ăn giỗ, đau khổ về mấy cái nghi thức “duy nhất đúng” kiểu Nẫu.  Về lại Sàigòn là y hú anh em ra quán nhậu xả stress, rồi đi đến kết luận: “364 ngày bả lo cho tao. Tao có 1 ngày để… khổ vì bả, cho bả nở mày nở mặt với bà con. Một ngày của tao còn gấp trăm lần cái ngày 8 tháng 3 ở Sàigòn. Mấy thằng mua hoa nịnh vợ là mấy thằng có…khuyết điểm”.

Dĩ nhiên chẳng dại gì lấy một vài trường hợp riêng lẻ, rồi khái quát thành đặc tính của cả một vùng, nhưng đó là cảm nhận, mà cảm nhận thì có ai giống ai?

Giọng Nẫu không khó nghe lắm, biến âm nặng một chút, nhưng chen vài “tiếng  lạ” thành ra khó hiểu. Phải nghe Hoài Linh hát cái bản thất tình (tôi quên tựa) mới thấm hết cái giọng Nẫu. Lại thêm cảnh tượng một Hoài Linh gầy nhom, lê la ở quán ven đường than thở “ …  Anh bây giờ, khoé mắt sầu cứ rung rinh có giọt lệ sầu, giọt lệ thảm như nước trong bình nó tuôn ra…”.  Trời ơi! Nghe thê lương, sầu thảm gì đâu… Đúng là “nẫu” cả…ruột gan. Chí Phèo có nghe, chắc cũng rơi lệ.  Tác giả, tôi đoán, chắc bị em Nẫu nào đó phóng cho một cước chí mạng mới làm nổi cái bài “Đệ nhất thất tình ca” này.  Tôi thích bản này, nghe rách cả băng video, nhớ lõm bõm vài câu.  Bây giờ muốn nghe lại, chẳng biết tìm ở đâu. Một di sản độc địa như vậy, sao cất kỹ thế !

Người Nẫu ghiền bánh tráng. Thằng bạn Nẫu hót với tôi về nghệ thuật cuốn bánh tráng quê nó tỉ mỉ tới tầm…quốc tế, cứ như nghệ thuật ăn bốc của dân Ấn. Mặc kệ ! Tôi chưa bao giờ thử  thách đôi tay mình theo cách này (dĩ nhiên, có ai đó cuốn sẵn thì vẫn hơn). Tôi từng dẫn mấy ông Tây bà đầm đi ăn bánh tráng phơi sương, thấy họ toát mồ hôi vì…cuốn. Tôi nói : “Làm theo tôi !”. Lấy bún, khế, chuối xanh, rau thơm, thịt, bánh tráng xé nhỏ ra cho hết vô chén, rưới mắm nêm lên. Rồi, Action ! Tây khen: Good…good…  Thiệt giả không biết, nhưng mặt họ tươi hẳn lên, trút được  gánh nặng ngàn cân.

Người Nẫu hiếu khách quê mùa kiểu… Nẫu.

Tôi thường đãi khách ở một quán quen.  Quen, nên có lần hỏi chuyện một cậu phục vụ ở đó. “Rượu Bàu Đá hồi đó uống ngon, sao bây giờ dở quá vậy. Kinh tế thị trường hả?”. “ Quê cháu đâu có làm rượu giả. Chú mua phải rượu dỏm rồi. Thứ 7 này về quê, cháu sẽ mua tặng  chú”. Chuyện tưởng quên.  Lần sau tôi trở lại, cậu ta mừng rỡ: “ Cháu chờ chú cả tháng nay”. Rồi quay vào bếp, mang lên bình 2 lít, trịnh trọng: “ Đây là rượu Bàu Đá quê cháu, tặng chú uống chơi”. Tôi cám ơn và trả tiền bình rượu. Cậu ta từ chối. Quê cậu ta ở An Nhơn, Bình Định.

Hơn 10 năm trước, tôi đi công tác Quy Nhơn, rồi ghé Bảo tàng Quang Trung ở huyện Tây Sơn. Hôm đó vđiện thờ, chụp ảnh tượng đài. Đang loay hoay vì ngược nắng, thì một anh thợ chụp ảnh dạo bước đến đề nghị chụp dùm. Chuyện nhỏ! Biết tôi là dân Sàigòn, thế là anh “mở máy” nói, chỗ này là nền nhà xưa của anh em Tây Sơn, chỗ kia là nơi  luyện võ. Ông Nhạc dân gọi là ông Hai Trầu, Nguyễn Huệ là chú Ba Bình vì Huệ là tên chị dâu. Đâyvua-quang-trung1 là giếng nước, cây me ngày xưa họ dùng. Rồi anh chỉ hướng nào là vựa trầu của ông Nhạc, chỗ nào là quê ông Dũng, chỗ nào quê ông Diệu, họ tụ nghĩa thế nào,…  Càng nghe càng hứng.  Đột nhiên, giọng anh trầm lại, “ Em nghe ông bà  kể lại, nơi đây, đêm đêm họ nghe thấy tiếng ngựa phi, tiếng binh khí, thấy cả bóng đoàn quân cưỡi ngựa qua núi. Bây giờ không còn nữa”..  Tôi cám ơn anh phó nhòm kiêm “sử gia dân dã”. Gửi biếu ít tiền, anh từ chối.

Tôi hiểu, quê Nẫu nghèo, cần kiệm đôi khi trên mức cần thiết một chút. Vùng đất này đã có thời là “hang ổ” của “ngụy quyền” Tây Sơn, bị nhà Nguyễn truy bức bách hại cả gần trăm năm. Họ trở nên khép kín, nhưng cái hào khí năm xưa vẫn là nỗi luyến tiếc và trở thành huyền thoại. Như cái lò xo bị nén, một khi lòng tự hào được bung ra, Nẫu sẽ chơi… xả láng. Tự ti xen lẫn tự tôn là thế!

Nói đến vua Quang Trung, tôi lại nhớ đến bài thơ : “Đánh cho để dài tóc. Đánh cho để đen răng. Đánh cho nó chích luân bất phản. Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn. Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ”.

Nay, cửa khuyết không còn, nhưng đền thờ còn. Tiện dân từ phương Nam khấu đầu, kính bẩm: “Tâu hoàng thượng, khi nào ngài tái sinh?”.

ΦΦΦ

19 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Vũ Thế Thành

BÁC SĨ MỤT RUỒI

Minh Nguyệt

funny_dr

Câu chuyện bắt đầu từ việc mẹ tôi bị cao huyết áp, và tiểu đường vào bệnh việnThanh Phước để khám. Hai lần đầu tiên, Mẹ về khen bác sĩ ở bệnh viện rất thân tình, nhẹ nhàng, chịu khó lắng nghe, tư vấn, cũng như việc cho thuốc và hướng dẫn cách uống thuốc. Dường như mẹ tôi vui, nên huyết áp điều hòa, lượng đường cũng thấp hơn. Mẹ tôi đi đâu cũng khen ngợi về bệnh viện, về đội ngũ y, bác sĩ ở bệnh viện cả, dù mẹ chỉ mới tiếp xúc với một bác sĩ trực tiếp khám cho bà là bác sĩ Phát, và một vài cô y tá. Nhưng bà luôn khẳng định là không có ở đâu đội ngũ bác sĩ , y tá dễ thương, thân tình như ở bệnh viện này. Nhiều khi bà khen quá, tôi cũng đâm ra ngưỡng mộ họ, cũng muốn một lần xuống khám bệnh tiếp xúc với họ thử xem thế nào?.

Cho tới một buổi chiều nọ – xảy ra cuộc tranh luận gay gắt với cậu Thơm – Anh em cô cậu ruột với bà. Cậu ấy nghe bà ca mãi về điệp khúc“lương y như từ mẫu” của đội ngũ y, bác sĩ ở bệnh viện – cậu ta phản đối:

– Cô nói vậy cũng không đúng, bác sĩ cũng tùy người thôi, bệnh viện Thanh Phước tôi lạ gì chứ? Có bác sĩ tốt thì thật tốt, còn người xấu thì tôi chắc không có bệnh viện nào bằng đâu?

– Anh nói sao? Em đến khám hai lần rồi, mà lần nào cũng vậy mà, em không nói sai đâu? – Mẹ tôi cãi. ngừng lại một lúc – và nói thêm:

– Bệnh viện dù nhỏ, không đầy đủ thiết bị, máy móc như bệnh viện tỉnh, bệnh viện thành phố, nhưng thái độ phục vụ thì khỏi phải chê. Và cũng không phải chờ đợi lâu, hay đi khám bệnh lấy số thứ tự từ 2h sáng nữa.
Cậu Thơm trầm ngâm một lúc – buông thõng: Tiếp tục đọc

12 bình luận

Filed under Minh Nguyệt, Tác Giả, Truyện Ngắn

Kiều lão Đà Lạt

Vũ Thế Thành

Lang thang ở Đà Lạt, tôi có cái thú, đoán xem người nói chuyện với mình có phải là dân gốc Đà Lạt không. “Gốc” ở đây hiểu là nếu không sinh ra, thì ít ra cũng lớn lên và ở đấy cỡ bốn hay năm chục năm. Với trò chơi này, tôi là kẻ “độc cô cầu bại”, ít nhất là cho đến lúc này, khi tôi vừa trở thành cư dân “đờ- mi” Đà Lạt cuối năm ngoái, theo cái kiểu vui ở buồn đi, đi chán lại về .

Vũ Thế Thành (tuyển tập “Những thằng già nhớ mẹ”)

“… Bên ni phố vắng, ôi lòng ngoại ô… »
 

DalatĐà Lạt không xa lạ gì với tôi. Trước năm 75, tôi đã từng lông bông ngoài đó, chỉ là chuyện đàn đúm vui chơi thôi chứ chủ yếu vẫn ở Sàigòn ăn học.

Đà Lạt thuở ấy thế nào? Hãy nghe người Đà Lạt ly hương nói về Đà Lạt để họ xả stress: “… Những con dốc với hàng mai anh, hay cúc quỳ, những mái nhà kiểu Pháp, những giọng nói nhỏ nhẹ, những quán cafe ngồi để ngắm chứ không để người khác ngắm… Khi còn bé, Đà Lạt với tôi là cái gì đó mờ mờ, huyền bí và… lạnh. Rồi 5 năm sau, Đà Lạt  trong tôi lại mang một dáng dấp rõ ràng hơn. Và yêu lắm… Có những buổi chiều ngồi đọc sách bên bờ hồ, tự dưng chợt hỏi, liệu 50 hay 100 năm nữa, Đà Lạt sẽ thay đổi như thế nào…”. Tiếp tục đọc

8 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Vũ Thế Thành

NGŨ LONG HỘI NGỘ

NHỎ

Ngu long cong chua

Sài Gòn mùa này mưa nhiều hơn nắng , những cơn mưa chiều thật dai và không khí có phần se lạnh . ĐT Nhỏ rung rung , mưa là thế  , nhưng giọng nói ngọt lịm chất giọng quê hương :

–          Alô , Nhỏ ơi . Meo Con nè , Đang ở Sài Gòn nè , thứ 2 gặp nhau nhen ? 8888, nhớ nhen ? Hú  Gấu rùi , có Thỏ Con nữa đó , Địa điểm nhà Gấu nhen ?

Mưa ào ào làm Nhỏ không kịp phản ứng chi hết .

Thế là sáng thứ 2 , một buổi sáng đầu tuần , ôi may mắn thay trời thật đẹp , nắng ấm và dịu . Nhỏ ngơ ngác đi tìm nhà Gấu . Nhỏ hét trong ĐT :

–          Gấu ơi , Nhỏ không thấy đường Hỏa Tiễn mô hết ??????????????/

–          Trời ? Nhà Gấu ở đường ….Tên Lửa  mà ?

–          Trời ạ. Đường sá chi mà dúng trên Sao Hỏa dzậy Gấu ?

Gấu cười hihi dỗ dành :

–          Thui , Nhỏ ngó lên góc đường và nói cho Gấu biết tên đường Nhỏ đang đứng  để Gấu chạy đi kím Nhỏ ?

Nhỏ ngó lên tên đường và reo lên :

–          A………Ủa ……………mà nó nè , Đường tên Lửa . Thấy rùi gấu ơi .

Tự nhiên Nhỏ chợt nhớ có ai đó đã gọi Gấu là người đẹp tên Lửa nhỉ ? Nhỏ chắc lưỡi vì không tài nào nhớ nỗi .

Gấu hét vang sau lưng Nhỏ , hai đứa ôm chầm lấy nhau như là mấy mươi năm gặp lại .

Gấu kéo Nhỏ vào bếp và 2 đứa vừa 8888 vừa làm mồi nhậu .

Thỏ Con ào vô phòng , nụ cười tươi trẻ , váy đầm xinh xinh . Trông cô Thỏ nhà mình xinh và rất trẻ , thì tại vì là Thỏ Con mà ?

Nhỏ cười trêu Thỏ :

–          Nè , em út nhé , phải biết vâng lời các chị nhé, có bị đòn hông được …hóc nhé ?

Thỏ cười thật duyên

–          Thỏ Ngoan nhất nhất mà ?

–          Chiện đó để hỏi lại Nai Con xem

Gấu , Thỏ và Nhỏ lăng xăng chế biến , chiên xào , mùi đồ ăn thơm phức mà Meo Con vẫn còn đâu đâu .

Gấu lầm bầm :

–          Mèo ơi là mèo ? điệu ơi là điệu .

Thỏ Con tuyên bố:

–          Cho Meo Con 10ph nữa hén ? Sau 10 ph mà không có mặt  thì kể như bàn nhậu này không có …….Meo Con

Cửa xịch mở ,3 đứa hét lên :

–          Ê………không chơi kiểu đánh du kích nhen ?

Meo Con giơ cao chai rượu vang Đà Lạt lên .

–          Ba người vừa nói gì đó ? Tính ly khai Meo Con hả ?  dám phá mồi mà không cần rịu hả  ?

-Ê đi đường có xơi ngụm nào không mà đôi má hồng hồng thế kia Meo hởi ?

– He hehehe màu hồng tự nhiên đóa .

Lúc này 4 cô nương xếp thức ăn lên bàn , Gấu đi tìm ly rót rượu , Thỏ Con lôi ra 4 ly nước lọc đặt trên bàn nói :

–          Để chữa cháy .

–          Giỏi , đúng là bà chủ Jin Jin .

Meo Con rót ra 1 ly rượu giơ cao :

–          Mừng ngày gặp lại , mỗi người 1 ly nhé? Không ai dùm ai nhé. Ai uống xong rót cho người kế tiếp nhé, meo con uống đây……ực ực …………chà chà ..như là si rô dâu í …nào người kế tiếp.

Ba đứa trố mắt ngó Meo Con mà phân vân hông biết có ngọt thiệt không mà Meo Con tỉnh queo hà, nhưng tới lượt mình  thì nàng nào cũng giơ tay ra đón ly rượu rồi ực ực , và rót cho bạn .( hic hic cũng đâu có gì ghê đâu , đúng là ngọt như si rô đá )

Thỏ Con đứng lên làm nhiệm vụ :

–          Thỏ Con rất vui khi gặp Nhỏ và Gấu , 4 ly rượu này sẽ là tình cảm bạn bè thân thương vì thế cho nên………… chăm phần chăm nhen ………. Tình bạn muôn năm nhen ?

Môi các nàng chúm chím ực rượu thật….đẹp , má đã hồng hồng màu lựu đỏ và mắt đã long lanh lắm lắm rùi …………. lại ực ực …..

Ui cha cha , Vang Đà Lạt xứ sở của sương mù , mà công nhận ngọt như si rô dâu thiệt

Lại rót rượu và lại ực ực , Meo Con lim dim mắt :

–          Meo Con đảm bảo rượu  này hổng say đâu , ngọt ngay hà , ai cũng gật đầu đồng ý và yên tâm cầm ly của mình uống ngọt . Nhưng Nhỏ mơ mơ màng màng Nhỏ nhìn thấy Meo Con đang cầm nhầm đôi đũa của Gấu ,  và Gấu thì ..bỏ dép ..đi chân không rùi  …. Hic hic

Gấu uống xong phần rượu của mình và mở ĐT ra gọi . Giọng Gấu reo vui

–          Ui ……..2T ui , lại đây đi , Nhà  Gấu hiện giờ là thảo cầm viên nè .

Như tên lửa , 15 phút , cửa xịch mở 2T đã ào vào , chưa thấy mặt đã thấy nụ cười duyên , 2T vẫn thế , vẫn nụ cười xinh, vẫn lọn tóc xòa , vẫn váy đen quý phái , 2T reo lên :

–          Ôi chào …..chào ….chào tất cả . Quý vị đang phá nhà Gấu hử ? Cho 2T tiếp sức với . Và thế là 2T rót rượu chào bạn , 4 người 4 ly . Lại 4 ly nữa  cho  cái tội báo  2T biết  trễ cái vụ họp mặt .

Bây giờ chiến trường nhậu đã là Ngũ Long Công Chúa rùi . Lại chăm phần chăm….lại chuyện nổ giòn  như pháo , lại tranh nhau kể , có lúc cả 5 đứa kể luôn , mỗi mình cô Tiên bạn 2T phải ngồi nghe . Có lúc cả đám phải lăn quay ra cười vì  những chuyện tiếu lâm của 2T , không biết 2T cất từ đời nào mà hôm nay lôi ra chào hàng làm cả bọn cười chảy cả nước mắt , tại sao hôm nớ Nhỏ quên không hỏi : Bí quyết nào  mà 2T kể chuyện duyên thế không biết nữa ?????????????????

Mặc dù tranh nhau nghe , tranh nhau nói nhưng ai cũng công nhận là cái mái nhà của Gấu xây làm sao mà giờ thấy nó ……….quay quay . ( chỉ mỗi cô Tiên là nói có thấy quay đâu ?) hichic

Năm cô nương thôi không kể chuyện , 2T kêu :

–          Chụp hình lưu niệm đi .

Thế là lại chen chúc dành ngồi ,  rùi lại dành đứng , loạn  xì ngầu . nhưng cũng xong cái đội hình duyên dáng , 1…..2…..3……….. ủa mà ai chụp hình cho mình dzẩy ? , lại phá ra cười …………..2T gọi cô Tiên inh ỏi để nhờ chụp hình  hichic vang Đà lạt vẫn ngọt như SiRô .

Giờ thì ………nền nhà của Gấu sao mờ nó lồi lõm khó bước ghê , ngay chính nhà mình mà Gấu cũng còn bước hụt nói chi……………..khách ? Nhưng cả đám dọn dẹp rất tốt , không có 1 cái chén nào bị …….ra đi vào sọt rác . 2T gọi taxi  và tuyên bố :

Tiếp tục màn 2 . quý vị ơi : Qua nhà 2T quậy tiếp.

Ghi chú : Trước  khi ra Taxi Nhỏ còn  thấy Meo Con dù đang bước thấp bước cao vẫn nhảy  vào tủ áo nhà Gấu và quào  theo …….12 cái ..đầm ………( hahahaha)

( Mời các bạn đón xem tập 2 . Buổi dạ vũ tại nhà 2T )

148 bình luận

Filed under Nhỏ, Tác Giả, Truyện Ngắn

TRÊN ĐỈNH YÊU THƯƠNG

Trần Minh Nguyệt

đỉnh yêu thưong

           Thời gian ngắn hay dài là do bởi quan niệm của con người. Châu nhận thức được điều này không phải là dể dàng. Cô mất hơn nửa đời người mới ý thức được ra điều đó. Thật ra trước đây cô không nhận ra “vó ngựa của thời gian qua cửa sổ” như nhiều người đã cảm nhận. Cô thấy thời gian cứ nhẩn nha từng bước, lặng lẽ trôi, đều đều, dần dần và cứ lập đi lập lại một cách nhàm chán.

Hơn nửa đời người, Châu đã sống trên thảo nguyên – một thảo nguyên rộng lớn, bao la, đầy hoa thơm, cỏ lạ. Đồng cỏ bạt ngàn xanh ngát. những ngọn đồi phủ xanh cỏ hòa với màu xanh, đỏ, vàng của hoa xương rồng. Những ngọn núi ôm gọn đồng cỏ, những triền cát trắng xóa, trải dài mềm mại và đổi màu từ vàng sang bạc rồi ửng hồng. ..Xa xa là bầy cừu thong dong gặm cỏ. Thỉnh thoảng những cơn gió nhẹ thoảng qua những âm thanh kỳ quái, tưởng chừng như tiếng vọng lại từ thuở hồng hoang…  Cô không vui, cũng không buồn, tâm hồn bình lặng, và muợt mà như đồng cỏ vào mùa xuân. Cô thường thả người nằm dài trên cỏ, ngắm trăng, đếm sao, nghe gió vỗ về bên ánh lửa bập bùng, và cất giọng hát lên những bài tình ca êm ái, du dương, hoà cùng với tiếng đàn gió rì rào, réo rắc….  Và trong cái màu xanh mát ấy, Châu đã có bao nhiêu giấc mơ dài không mộng mị…. Tiếp tục đọc

37 bình luận

Filed under Minh Nguyệt, Tác Giả, Truyện Ngắn

TRUYỆN RẤT NGẮN

Mai Trần
Co gai dau kho
Con bé bật khóc thầm khi cha dượng đi công tác về. Nó sẽ có quà và mẹ nó sẽ hớn hở sung sướng.
Có thể quà là bộ váy thời thượng, cô bé mười bốn tuổi rồi. Dáng dấp cao ráo, nét thiếu nữ đã lồ lộ.
Có thể quà là bàn tay dượng quàng vai cô bé, vuốt ve xuống sống lưng.
Mẹ cô bé nghĩ đơn giản đó là sự yêu thương. Nhưng cô bé sởn gai ốc, mơ hồ nỗi sợ hãi không tên.
Đôi khi đôi mắt cha dượng nhìn cô âm ỉ khiến cô lo âu. Cô bé chỉ biết tự trấn an mình.
Cô bé tâm sự cùng búp bê, cùng gấu bông, cùng… và nỗi bất an. Cho đến một hôm.
Chiều mẹ đi chợ, cô bé ngồi học trong phòng, tiếng động khẽ sau lưng. Cô bé giật thót tim khi cha dượng đột ngột sau lưng.
Cô bé không có sức kháng cự, chỉ dẫy giụa rồi ngất đi trong đau đớn tận cùng.
Khi tỉnh lại chỉ thấy bên cạnh cô xấp tiền dày cộp. Nước mắt trôi đẫm cả nệm gối.
Đêm đến cô bé nghiến răng săm soi cạy tủ nữ trang, hốt hết những gì có trong đó rồi bỏ trốn
Mẹ cô bé không hiểu sao mình mất con. Ông chồng giả bộ nhờ người tìm kiếm và tự đi tìm (hay đi đến quán BIA ÔM)
Mười năm sau ông chồng vào tù bởi tham ô công quỹ nhà nước. Mẹ cô bé bỏ mặc ông, tìm người gá nghĩa khác…
Ở trong tù thường hay bị lũ du côn hành hạ vô cớ, ông không hiểu vì sao? Sức khỏe ông yếu đần mòn mỏi.
Lúc hấp hói ông nhận được một tấm hình cô gái xâm mình loang lỡ và đôi mắt hận thù.
Giây cuối cùng, đầu ông sáng lóe ra: đó là con riêng vợ ông. Chắc ông không kịp nghĩ gì: “bởi ông đã tắt thở”…
ΦΦΦ

34 bình luận

Filed under Mai Trần, Tác Giả, Truyện Ngắn