Chiếc áo dị kỳ

TRƯƠNG  VĂN DÂN   CHUYỂN  NGỮ

Nguyên tác : LA GIACCA STREGATA
Của DINO BUZZATI (Ý)                                    chiec-ao-di-ky-oo-dino-buzzati-3                                   

Dino Buzzati sinh năm 1906 tại Belluno, mất năm 1972 ở Milano (Italia). Trước khi viết văn, ông là họa sĩ, nhạc sĩ và nhà báo, từng là phóng viên chiến trường và phụ trách mục phê bình nghệ thuật cho Corriere della Sera, một nhật báo quan trọng nhất nước Ý. Với Sa mạc Tartari (1940), tác phẩm đã được dịch ra nhiều thứ tiếng, ông đã trở thành một trong những tên tuổi lớn của thế kỷ 20. Nhiều truyện dài của ông đã được chuyển thành kịch bản sân khấu, phát thanh và truyền hình. Truyện Con chó gặp Chuá, đã được trình diễn trên đài truyền hình Pháp.

           Ông viết nhiều tiểu thuyết nhưng hình như thể loại yêu thích của ông là truyện ngắn. Chủ đề quen thuộc của Buzzati là những ám ảnh và nỗi bất an của kiếp người, sự chạy trốn thời gian, định mệnh, sợ hãi đối với hư vô, thất bại của sự sống, mong manh của tình yêu, bí ẩn của nỗi đau và cái ác…”  Tiếp tục đọc

5 bình luận

Filed under Dịch thuật, Truyện Ngắn, Trương Văn Dân

Tình mười sáu

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Tinh_16

Khóc cười còn nặng sân si
Buồn vui bất chợt đâu vì cách xa
Chỉ thương thơ ấu đi qua
Tiếc chiều thu lạnh đôi ta chung đường

Hẹn hò thuở ấy vấn vương
Nụ hôn cập rập vô thường bướm ong
Nhớ sao bến nước rêu phong
Cây đa nghiêng bóng soi dòng biếc xanh

Rồi khi khói lửa chiến tranh
Mái tranh bốc cháy đoạn đành lìa quê
Mỗi người mỗi nẻo đi về
Tìm nhau chưa mỏi… cơn mê nhạt tàn

Nghe đâu người đã sang ngang
Ta ra nhặt lá thu vàng buồn tênh
Dòng đời cứ mải lênh đênh
Tình thơ ai đã đáp đền cho ai???

-Để nhớ một lời hò hẹn với một người
trước năm 1975

 ∞∞∞

23 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

LIÊU TRAI SÀI GÒN – Góa phụ bên song

Nguyn Đc Diêu

lieu trai

5.- Góa phụ bên song

Tiếng chuông gọi cửa làm Ngọc Sương tỉnh giấc. Nàng liếc nhìn đồng hồ : đã hơn chín giờ sáng. Cũng chỉ mình nàng trong căn phòng. Nàng bước xuống giường, chải sơ lại đầu tóc và bước ra phòng khách.
Nàng mở cửa, một người phụ nữ trung niên dáng vẻ lịch sự chào nàng :

– Chào chị Ngọc Sương.

– Chào chị, xin lỗi có việc gì không hả chị ?

– Tôi là luật sư Lê… tôi được ủy thác của chồng chị là anh … nên tới gặp chị để nói chuyện.

– Ồ, tại sao ? Nàng thật là ngạc nhiên vì không hiểu tại sao chồng nàng lại làm vậy.

– Mời chị vào .

Người phụ nữ bước vào căn hộ của nàng, có thể nói đây là người khách đầu tiên của nàng ở đây từ mấy năm nay, ngoài vợ chồng nàng ra.
Nàng pha cà-phê, đi rửa mặt và lúc quay ra bàn thì thấy người phụ nữ, luật sư đã lấy một bìa giấy tờ và một chiếc hộp màu đen, cẩn vàng rất đẹp, để trên bàn.

– Tôi không biết nói sao để chia sẻ nỗi đau cùng chị nhưng tôi sẽ làm tất cả những gì để bảo đảm quyền lợi của chị cũng như con chị, đúng như chồng chị đã mong muốn và gởi gấm cho tôi.

Ngọc Sương mở to đôi mắt :

– Chị bảo sao ? Chồng tôi đâu, tại sao ủy thác. Tôi không hiểu gì hết.
Đến lượt cô luật sư tròn xoe đôi mắt.

– Sao, chị không biết gì hết thật sao ?

– Biết gì, chị mau nói đi, chồng tôi đâu ?

– Lạ thật ! Sao chị lại không biết nhỉ, không ai cho chị biết gì cả à ?

– Không, mà biết gì, nghĩa là sao. Trời ơi , đã xảy ra chuyện gì vậy chứ ?

Ngọc Sương đã không còn bình tĩnh nổi.
Cô luật sư nắm tay Ngọc Sương và biết rằng trong lúc nầy cô còn phải kiêm luôn vị trí của một chuyên gia tâm lý nữa.

– Chị bình tĩnh nghe tôi nói nhé ! Chồng chị đã mất rồi.

Đất trời như chao đảo trước mặt. Khuôn mặt người đàn bà quay cuồng, nàng hét lên :

– Không , không thể nào. Chị đùa hay sao vậy ?

– Chị hãy bình tĩnh. Dù sao đó cũng là sự thật.

Vừa nói cô luật sư vừa vuốt nhẹ lên vai Ngọc Sương, vỗ về.

– Không! Anh ấy mới về đây đêm rồi mà. Làm gì có chuyện đó, chị nhầm rồi.

Cô luật sư nhìn Ngọc Sương cau mày. Khổ thiệt, ai nghe tin chồng mình mất đột ngột như vậy mà lại không cuồng trí chứ.

– Tôi biết và xin chia sẻ nỗi đau cùng chị. Chị cố gắng chấp nhận sự thật, vì dù sao chị cũng còn phải giữ sức khỏe cho mình và cho cả con chị nữa.

Rồi cô lấy trong xấp giấy tờ ra một tờ giấy, đề lên bàn.

– Đây là Giấy Chứng Tử của chồng chị.

Ngọc Sương nhìn vào tờ giấy, ba chữ Giấy Chứng Tử đập vào mắt nàng. Tai nàng như ù đi, nàng không còn biết gì nữa. Thế này là thế nào ? Anh mới về đây lúc đêm mà, sao lại có chuyện kỳ lạ nầy.

Lại có tiếng chuông cửa, nhưng Ngọc Sương không đứng dậy nổi. Cô luật sư ra mở cửa thay cho nàng. Một người đàn ông mang sắc phục cảnh sát và một người đàn bà bước vào. Họ cho biết họ là người đại diện chánh quyền đến để báo tin cho người thân biết về cái chết của ông … tức là chồng của nàng. Vì không tìm được giấy tờ trong người nên phải đến hôm qua, mười ngày sau khi mất, người ta mới xác nhận được danh tính, và vì chồng nàng là một người đặc biệt nên chánh quyền sẽ đảm nhiệm việc tang lễ và giành mọi sự giúp đỡ cho người thân về việc thừa kế tài sản.
Mặc cho mọi người nói. Ngọc Sương rũ ra, hầu như không nghe, không tin gì cả.

– Anh ấy mới về đây hồi hôm thôi. Có ai tin tôi không vậy ?

Mọi người nhìn nhau lắc đầu ái ngại.

– Tại sao không ai tin tôi chứ. Anh ấy về thật mà.

Rồi nàng chợt nhớ ra. Miếng giấy, đúng rồi, miếng giấy từ trong túi quần chàng là bằng chứng rõ ràng nhất để chứng tỏ chàng còn sống.
Nàng bật dậy chạy vội vào phòng ngủ . Trên chiếc bàn nhỏ ngay đầu giường, miếng giấy báo xếp làm đôi ngay ngắn vẫn còn đó. Nàng thở ra một tiếng, rồi cầm miếng giấy đi ra ngoài.

– Đây nè, mấy người coi đi. Đây là miếng giấy báo tôi đã lấy từ trong túi chồng tôi đêm qua . Mấy người đừng gạt tôi nữa.

Nàng để miếng giấy báo lên bàn. Mọi người cùng nhìn, cô luật sư cầm lên và mở ra cho mọi người cùng xem.
Đúng là một mẫu báo mới được cắt từ một tờ báo ra. ” Vụ giết người đã có hung thủ ”
Bản tin nhắc lại vụ một nạn nhân bị chết trong đêm khuya từ hơn tuần lễ trước, cùng với nhiều dấu vết của một vụ giết người với số đông người tham gia. Nhiều vết máu của nhiều người đã được tìm thấy tại hiện trường. Hôm nay, nạn nhân là ông … được xác nhận và công bố danh tánh. Hung thủ cầm đầu nhóm sát nhân đã được xác định và hiện đang bỏ trốn. Lệnh truy nã đã được ban hành kèm theo hình.
Mọi người đều trố mắt ngạc nhiên. Đây đúng là bản tin về cái chết của người chồng Ngọc Sương nhưng tại sao nàng không biết gì cả và ai, ai đã đưa bản tin nầy cho nàng ?

– Chị không đọc bản tin nầy sao ?

Lúc nầy Ngọc Sương mới ghé mắt vào đọc những giòng chữ nhỏ trong bản tin. Mặt nàng tái nhợt dần, tay chân run lẩy bẩy.

– Trời ơi, chồng tôi chết thật rồi sao. Tại sao đêm đêm anh ấy vẫn về với tôi. Chính anh đêm qua đã về và mang miếng giấy báo nầy về cho tôi.

Mọi người nhìn nhau. Đúng là có một chuyện kỳ quái gì đây, nhưng không ai hiểu là chuyện gì. Không lẽ người chết trở về lại là chuyện thật như lời của Ngọc Sương. Nhưng cũng không có vẻ gì là Ngọc Sương nói dối cả. Còn miếng giấy báo nầy, giải thích ra sao đây ?
Mọi người khuyên nhủ nàng nên chấp nhận sự thật. Bà Trưởng Hội Phụ Nữ phường còn đề nghị sẽ cử người đến giúp nàng trong lúc nầy nếu nàng muốn.
Rồi những ngày sau đó, luôn có người đến giúp Ngọc Sương. Nàng cũng chấp nhận như vậy, vì nàng biết nàng sẽ khó lòng chịu đựng nổi nếu chỉ một mình. Nỗi đau quá đột ngột và khủng khiếp đã đánh quỵ nàng. Nàng không thể làm được việc gì nữa vì lúc nào hình ảnh của chồng cũng ám ảnh nàng, và cũng kể từ hôm nàng biết tin, thì đêm đêm chồng nàng không trở về nữa.

Ngọc Sương đã được luật sư cho biết về tài sản của chồng để lại cho nàng . Nàng không bao giờ ngờ rằng chồng nàng lại giàu như vậy. Những dãy nhà phố đang được cho thuê, những cổ phần trong những công ty danh tiếng và cả những đồn điền cà-phê, cao su ngút ngàn nữa…tất cả bây giờ là của nàng. Và theo nàng được biết thì chồng nàng là người thừa kế duy nhất của cha mẹ, là một tỷ phú danh tiếng trước kia. Tuy bây giờ nàng đã là người thật sự giàu có với số tài sản khổng lồ do chồng để lại, nhưng nàng vẫn còn muốn ở lại nơi đây, nơi mà hình ảnh của chồng không bao giờ phai trong tâm trí nàng.

(Còn tiếp)

17 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

NHỮNG THẰNG GIÀ NHỚ MẸ

Vũ Thế Thành

Nho_Me

 “…Nào khi đội gạo canh rau

Muốn còn như trước dễ hầu được ru…”

(Nhị thập tứ hiếu – Lý Văn Phức)

Hai mươi năm trước, ông tổng giám đốc công ty tôi mất mẹ. Lúc đương quyền, ông đem mẹ vào Sàigòn ở với ông. Khi ông về hưu, bà đòi về quê ở vùng ngoại ô Hà Nội và mất ở đó. Tôi đến thăm khi ông trở lại Sàigòn được vài tháng.

–          Tuổi già được về quê sống những năm tháng cuối đời, rồi mất nhẹ nhàng như thế thì còn gì bằng, tôi an ủi.

–          Mất mẹ tớ cảm thấy như thiêu thiếu thế nào ấy…

–          Thiếu cái gì?

–          Tớ muốn trồng dàn bầu hay dàn mướp ở sau nhà cho mát, trồng cây nào khác hay hơn vì tớ sợ kiến… Tớ vẫn hay hỏi bà những chuyện lặt vặt như thế. Tớ sinh ra ở quê, nhưng có sống ở quê đâu. Bây giờ bà mất, tớ chẳng biết hỏi ai…

Hồi đó tôi chưa quá 40, còn mẹ, thấy cái thiêu thiếu của ông đúng là lẩm cẩm. Mấy chuyện vặt đó hỏi đâu chẳng được. Bây giờ thì tôi mới cảm nhận được cái thiêu thiếu của ông là thế nào. Tiếp tục đọc

7 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Vũ Thế Thành

Xin một lần…

Nguyên Thủy

Một_thời1

Xin cho tôi…chỉ một lần thôi…
Được quay lại… thuở mây trời xao xuyến…
Mưa giọt ngắn, giọt dài…tiễn biệt..
Cánh chim trời bay mãi…tình em.

Xin một lần…vai áo ướt sương đêm…
Châm điếu thuốc đầu đời trong thương nhớ…
Em ngày đó gót chân son bỡ ngỡ,
Dẫm vào tim anh…vết xước đến ngày sau…

Xin một lần…thưở vừa nhuốm thương đau…
Môi ấp úng…yêu người không dám nói..
Thư đã viết chẳng bao giờ dám gửi…
Nên tình đầu héo úa với thời gian…

Xin một lần…quay lại dẫu gian nan…
Thắp ngọn nến thuở đầu đời sương khói…
Giữ ngọn lửa yêu người luôn ấm mãi,
Để một đời chẳng cần ước gì thêm…

∞∞∞

14 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Em đã sang sông

Trầm Tưởng- NCM

anh_chờ

Qua sông ai chẳng lụy đò
Em qua sông để lại bờ tình em
Ảnh hình em choán đầy tim
Bao nhiêu thương nhớ đau thêm tim hồng
*
Từ em cất bước theo chồng
Cuộc chơi bỏ sớm khiến lòng ta đau
Ước thề chi…chuyện ngày sau…
Tang thương dâu bể còn đâu tình nồng
*
Từ em rời bến sang sông
Lời yêu tiếng nhớ…còn mong được gì
Thôi đừng trông ngóng làm chi
Tình nồng tan vỡ…người đi…xa rồi
*
Tình xưa giờ đã xa khơi
Còn chăng kỉ niệm ngậm ngùi hồn ta…
Nhớ thương rồi cũng…phôi pha
Thời gian mờ xóa tình…xa xôi rồi!

∞∞∞

17 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

USA MAP : Made in VN !!!

Nguyên Thủy gởi.

Mời qúy vị  dùng bản đồ này để du lịch vòng quanh nước Mỹ …

Thí dụ:  Ai muốn đi từ Lốt An giơ lét tới Lat ve gát rồi đi Xon Lêch xi ti,
Chạy tà tà tới Đích Kin xân rồi lái dọc theo mấy cái hồ tới Đi Trôi xong mới tới
Cli vơ len xẹt qua Fi la đen Fi a rầu mới tới được BoXtan…thiệt là nhiêu khê đó …

Chúc qúy vị cuối tuần vui vẻ…
image001

13 bình luận

Filed under Sưu tầm

CUỐI TUẦN CƯỜI CHÚT CHO ĐỜI BỚT CĂNG THẲNG …1

Sau khi kết hôn, nhà thơ John Milton viết tác phẩm “Thiên đường đã mất”. Đến khi vợ ông mất, ông viết tác phẩm “Thiên đường trở lại”.

laugh

Ðời Dài Lê Thê 
– Có đúng là những người có vợ sống lâu hơn những người độc thân không?
– Không, họ chỉ cảm thấy cuộc sống dài lê thê mà thôi.
 
Sự Kiện Lớn 
Giáo sư hỏi cả lớp:
 – Ai có thể nêu hai sự kiện lớn trong cuộc đời của nhà thơ Anh John Milton?
   Một nam sinh viên nhanh nhẩu phát biểu:
– Sau khi kết hôn, nhà thơ viết tác phẩm “Thiên đường đã mất”.
– Đến khi vợ ông mất, ông viết tác phẩm “Thiên đường trở lại”.
   
 
 Phụ nữ … 
Phụ nữ cũng như phần mềm máy tính. Giao diện đẹp chưa chắc đã chạy ổn định. Chạy ổn định chưa chắc đã xử lý thông minh. Xử lý thông minh chưa chắc dễ bảo trì. Mà nếu một phần mềm có đủ hết các yêu cầu trên thì chắc gì mua được, mà dù có mua được đi nữa thì chưa chắc gì chúng ta có đủ trình độ quản lý, nếu có đủ trình độ quản lý… thì cũng luôn phập phồng lo sợ mấy thằng hacker nó… hack mất!
 
Vẽ theo…
 Có một ông nọ vào trong phòng triển lãm tranh để coi tranh, bỗng ông giật mình bởi vì thấy một bức tranh vẽ hình người đàn bà khỏa thân giống vợ của mình, ông liền vội vả về nhà giận dữ hỏi bà ta:
–  Có phải em làm người mẫu cho thằng cha họa sĩ kia vẽ hình khỏa thân không ?
 – Ðâu có đâu, em đâu bao giờ làm người mẫu cho thằng cha họa sĩ đó, chắc là ông ta vẽ theo trí nhớ thôi…
 
 Khó tính?
 Một ông phàn nàn với đồng nghiệp:
Phụ nữ thật khó tính. Năm ngoái, vợ tôi báo tin sắp được làm mẹ, tôi tặng cô ta bó hoa. Vậy mà hôm qua, tôi báo tin sắp được làm bố một đứa bé nữa, cô ta lại đập cán chổi vào đầu tôi!
 
Thiên thần
 Bé hỏi mẹ:
– Mẹ ơi, có phải các thiên thần có cánh và biết bay không mẹ?

– Đúng rồi con yêu.
– Hồi sáng lúc mẹ đi chợ, con nghe bố gọi chị giúp việc là thiên thần. Thế bao giờ thì chị ấy bay?
– Ngay bây giờ đây, con ạ!
 
Người Vợ Tuyệt Vời 
Hai người bạn nói chuyện với nhau:
– Có lẽ mình phải xin ly dị.
– Sao vậy?
– Vợ mình nửa năm nay không thèm nói với mình một câu nào.
– Cậu điên à! Biết tìm đâu ra một người vợ tuyệt vời như thế.
 
ĐÀN BÀ GIỎI THẬT
Một bà sau khi cho tiền ông hành khất ở cuối nhà thờ liền hỏi:
-“Sao ông ra nông nỗi này, vợ con ông đâu?”
– “Thưa bà, vợ tôi chẳng may qua đời rồi ạ. Nếu vợ tôi còn thì tôi đâu đến nông nỗi này ạ”
Bà quay sang ông chồng:
-“Thấy chưa, đàn bà là đảm đang lắm. Không có đàn bà là chỉ có nước đi ăn mày. Nhưng khi còn sống bà ấy làm gì hả ông?”
-“Thưa nó đi ăn mày thay cho tôi ạ.”
 
BỆNH TÌNH 
Chăm sóc chồng ốm nặng, cô vợ sụt sùi hỏi:
 – Anh thấy trong người thế nào?
Chồng:
– Mấy hôm nay em bớt nói, thần kinh anh đã ổn định dần, đỡ co giật.
 
Chọn đàng nào? 
Chồng đang xem ti vi thì vợ giục:
– Anh đi chợ đi!
– Đó không phải là công việc của đàn ông!  chồng đáp.
– Thế hả? Vậy thì lên giường ngay, tôi sẽ giao cho anh việc của đàn ông!
– Thôi được rồi! Cái giỏ đi chợ đâu?.
 
Tự đọc – Tự hiểu

Người đàn bà đứng trước gương ngắm nhìn và tỏ vẻ hài lòng vì chiếc áo lông thú mới mua, thì cậu con trai đi học về:
– Đẹp quá, có phải bố mua cho mẹ cái áo này không?
– Bố nào mua, cứ chờ bố mày thì đến cả mày cũng chẳng có nữa là áo.

 
CHẤP NÓ LÀM GÌ !! 
Vợ phát hiện ra chồng mèo mỡ ghen tuông.
Chồng thanh minh:
-Em biết không, gì em cũng hơn nó hết, đây nhà to em ở với anh cả đời, nó chỉ ở với anh phòng khách sạn mấy chục mét vuông có 1 đêm, chấp nó làm gì, tiền lương anh đưa em hết, chỉ đưa nó vài vé thôi, chấp nó làm gì, em hàng trăm bộ quần áo, nó nghèo lắm quần áo không đủ mặc đâu, có vài mảnh che thân, chấp nó làm gì, còn…. còn về nhan sắc hả, nó phải kêu em bằng…cụ bà, chấp nó làm gì !!!
(Sưu Tầm)

9 bình luận

Filed under Sưu tầm, Thư giãn, Vui cười

Mưa Quy Nhơn

Trần Dzạ Lữ

Rain

Anh về đội mưa Quy Nhơn
Mưa xang biển nhớ, bồn chồn trong tim…
Mưa.Mưa.Anh lại tìm em
Tìm môi rượu mật, tìm đêm địa đàng

Tìm ngày cắt nỗi hàm oan
Cho cây hạnh phúc chìa sang lòng này
Mưa Quy Nhơn.Mưa lay phay
Anh qua phố cũ, dấu giày vẹt xưa…

Mưa Quy Nhơn.Mưa cũng vừa
Ngày đêm anh đứng đội mưa, không nề!
Sập trời, sụt đất hề chi ?
Đợi cho đến lúc em về với anh…

∞∞∞

34 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ

Thăm Thầy Nhạc Sĩ Dương Minh Ninh

Phạm Lê Huy

 Ngày 3/8/2013, từ Đà Lạt về Sài Gòn trời mưa dầm, thấy mà thương cho chiếc xe của anh Huỳnh Kim Thạch (Cựu Giáo Sinh Sư Phạm Qui Nhơn) chở chúng tôi phải vượt qua đoạn đường dài gập ghềnh ổ gà ổ trâu, dằn xóc rêm mình rêm mẩy từ thị trấn Đạ Rim đến thị trấn Tân Phú để thăm Thầy Dương Minh Ninh và gia đình.

tham_thay1         Từ  trái sang (hàng đứng) : Tỏi, Ren, Thạch, Thu (Cựu Giáo Sinh SPQN) Tiếp tục đọc

8 bình luận

Filed under Phạm Lê Huy, Tác Giả, Tin tức

Sao em mãi đợi chờ !

Nguyễn Đức Diêu
doi_cho
Anh hỡi bây giờ anh ở đâu?
Có nghe trong gió tiếng em sầu?
Có nghe nắng gọi mùa Thu tới?
Là lúc hồn em khởi thương đau…
Em sẽ đợi chờ đến kiếp nao?
Yêu nhau, em nhớ từ độ nào.
Thu sang, Xuân lại… không nhớ nữa!
Vẫn mãi đợi chờ, em biết sao!
Em đã trao anh cả bóng hình.
Ngày tàn, tháng gọi của trăng thanh.
Phút vui bên nhau chiều nghiêng ngã.
Đã xa rồi giấc mộng tuổi xanh!
Em đã một lần biết say mê,
Biết hương vị ngọt của hẹn thề,
Biết đêm ấm áp, ngày nhanh quá,
Biết cả ghen hờn trong tái tê.
Anh hứa vuông tròn chuyện lứa đôi.
Anh ơi! Em đợi bao thu rồi!
Ngày sao héo úa theo màu lá,
Em biết tình ta cũng vậy thôi!
***
 Anh hỡi bây giờ anh ở đâu?
Có nghe trong gió tiếng em sầu?
Có nghe nắng gọi mùa thu tới?
Là lúc hồn em khởi thương đau!
(Viết theo tâm sự của một người)
Tặng T.A.
∞∞∞

18 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Thơ

Gặp bạn ở quê nhà

Phạm Lê Huy

Một số hình ảnh gặp bạn tại Cà Phê Miền Đồng Thảo (9/8/2013)

Cà Phê Miền Đồng thảo_1 Cà Phê Miền Đồng thảo_2

39 bình luận

Filed under Hình Ảnh, Phạm Lê Huy, Tác Giả

Ru Con

Thu Trang

dondau

Có sợ hãi nào bằng
khi con rơi vào bờ vực mong manh
giữa ranh giới thập tử nhất sinh
Con ơi!
tay mẹ làm sao giữ lấy
cùng con giằng níu tử sinh
lâm râm giữa trời cầu khấn
mong con qua được đêm này…

Có tĩnh lặng nào bằng
khi con nằm đuối mê man
mẹ mong được như ngày cũ
hồn nhiên con hát cả ngày
ngày ngày mở nhạc con nhảy
mẹ la “Ồn… điếc cả tai!”
giờ con lặng im thiêm thiếp
mẹ mong được “…điếc cả tai!”

Có nỗi đau nào bằng
khi nhìn cơn đau của con
những lúc cựa mình rên xiết
lòng mẹ muối xát kim châm
“Mẹ ơi! Con không ngủ được”
vết thương hành xác thân con…
Con ơi!
nỗi đau làm sao gánh được
chỉ biết nén òa tiếng khóc
để cho giòng lệ chảy dài
ôm con nhẹ ru con ngủ
mong con an giấc đêm này
À à ơi ơi…
Mẹ ru… mẹ ru con ngủ
con ngoan nhẹ thiếp giấc nồng
À à ơi ơi…
Mẹ ru… mẹ ru con ngủ
thương con ru cả một đời…

∞∞∞

24 bình luận

Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ

Thác loạn đêm

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

sau-khi-chet

-Bài thơ tôi viết tặng TÔI

Gió nhẹ vờn mây bay
Hoàng hôn đã cạn ngày
Nắng chập chờn xa bay
Đêm rớt xuống đôi tay

Hương đêm nồng đêm say
Điệu nhạc cuồng đắm say
Có kẻ đứng cau mày
Nhìn phận đời rủi may

Tiếng đêm tràn phiếm cung
Ai đó có vui cùng
Thướt tha mềm gấm nhung
Cơn mê cuồng phù dung

Đêm về đêm bảo bùng
Ái ân nào chia chung
Hoan lạc đến tận cùng
Một cỏi tình lao lung

Sáng ra đời thức giấc
Nghe buồn dâng nôn nao
Điều gì còn hay mất
Chỉ là giấc chiêm bao…

∞∞∞

1 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Phút mặc khải

Trang cdnth6875.org xin hân hạnh chào đón anh Trương Văn Dân. Hôm nay trang nhà rất vui được cùng anh, lớp đàn anh, nối rộng vòng tay tình thân huynh- đệ. Rất mong được anh coi nơi đây như ngôi nhà chung của chúng ta vậy.

Thân mến.
Ban biên tập.
 ♥
Nguyên tác : La Rivelazione,,, Của Elena Pucillo Truong
Bản dịch của Trương Văn Dân

“Đồ chết tiệt! ”

Ngồi trong gian bếp, tôi giả bộ đang may để lén quan sát con búp bê rỗng tuếch  đang xoay người nghiêng qua nghiêng lại trước gương trong phòng ngủ.

Mảnh mai như một vũ nữ, cô ta đưa tay lên cao để duỗi thẳng tóc rồi sau đó thoa một chút son lên môi trông như những giọt sương trên hai cánh hoa hồng.

“Ui chao! Lại bị kim đâm rồi!”. Quá tập trung vào nó tôi đã lơ đễnh để kim chích vào ngón tay. Cố tạo vẻ lãnh đạm, tôi làm như không quan tâm khi cô ta bước vào nhà bếp.

“Thưa mẹ trễ rồi, con phải đi làm bây giờ đây. Con sẽ tranh thủ về nhà sớm. Các món ăn con đã chuẩn bị xong, không biết mẹ còn cần gì nữa không?”

“Thôi, cứ đi đi, đừng có bận tâm.”

Cô gái  bối rối nhìn tôi, như thể còn muốn nói thêm một điều gì nữa nhưng cuối cùng im lặng, cầm lấy chiếc xách tay và xâu chìa khoá, lặng lẽ bước ra khỏi nhà.

Bây giờ thì tôi mới thực sự là bà chủ. Kể từ khi cô ta bước vào sống trong căn nhà này, tôi thực sự thấy mình chỉ là một người khách lạ hay thậm chí là một kẻ đột nhập, giữa cô ta và đứa con trai.

“Ngốc thật!” Chính tôi đã là người khăng khăng nài nỉ con trai mình. Nhìn thấy nó ăn chơi lêu lổng và hoang phí thời gian, chỉ thích chơi đùa và không muốn lập gia đình. Chính tôi đã khăng khăng đòi hỏi nó phải quyết định. Ba nó mất đến nay đã nhiều năm  và tôi cũng đã già.Tôi không muốn thấy con mình cô độc, nó cần phải tìm một người vợ, đã hơn ba mươi lăm tuổi rồi còn gì… nó đâu còn thời gian để chờ đợi nữa… Tiếp tục đọc

8 bình luận

Filed under Dịch thuật, Truyện, Trương Văn Dân