CHỈ CÒN LÀ KỶ NIỆM

Tương Giang

noi1012126-be928

– Nhóc, làm cho anh ổ bánh mì thịt đặc biệt đi em!

– Đây không phải nhóc, mà bánh bán chứ không cho!

– Sao cũng được, miễn là chính tay em làm anh ăn mới ngon…

Tinh nghịch, bỡn  cợt, cách làm quen và nói chuyện của anh luôn luôn như vậy…

 Ngày ấy, xe bánh mì của Hiên đặt cạnh quán nước của mẹ anh. Những lúc rảnh rỗi, anh thường ra phụ mẹ, nhất là vào buổi chiều tối, cũng là khi Hiên đã xong tiết học ban ngày, xe bánh mì  là nguồn thu nhập chính của chị em Hiên. Một buổi tối, sau khi dọn hàng xong, Hiên chuẩn bị đẩy xe vào gởi trong góc quán nhà anh, thì một gã say không biết từ đâu, cùng chiếc honda lao thẳng vào Hiên. Trong tích tắc mất thăng bằng, khi Hiên hiểu ra chuyện thì đã thấy mình gọn lỏn trong vòng tay anh,  chiếc xe bánh mì đổ sập xuống, kính vỡ loảng xoảng, đồ đạc văng tung tóe trước ánh mắt còn đầy hoảng hốt của Hiên. Gã say loạng choạng đứng lên dắt xe đi sau một tràng chửi thề thô lỗ như để che lấp cái lỗi của mình. Xung quanh ai nhìn thấy bộ dạng chiếc xe cũng khen mạng Hiên còn lớn. Riêng anh, khi biết Hiên đã hoàn hồn, thì anh nháy mắt, nói tỉnh bơ:

– Anh lại cảm ơn gã say đó, nhóc à…

 Lại nhóc, người ta lớn rồi chứ bộ, đã biết lo cho hai chị em côi cút, sắp vào đại học rồi. Vừa dọn dẹp, Hiên vừa làu bàu, mặt thoáng nóng bừng khi từ trong tóc thoảng xuống mũi mùi hương lạ…Nhà Hiên nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, nhiều đêm bán ế, về muộn, chính anh chứ không ai khác đã ân cần đưa Hiên về nhà. Anh có giọng hát rất trầm ấm, đường về dường như ngắn lại mỗi khi anh cất tiếng…Thương ai về xóm vắng ,đêm nay thiếu ánh trăng…(*) Có những đêm, khi Hiên đã vào trong nhà, đặt lưng lên giường, vẫn còn nghe văng vẳng từ đầu ngõ vọng vào tiếng sáo khuya dìu dặt đưa Hiên vào giấc ngủ không mộng mị, với từng ca từ quen thuộc, dịu nhẹ… Đôi vai gầy ướt mềm, người lạnh lắm hay không…(*) Cuộc đời không phải lúc nào cũng trôi êm như thời gian. Anh đi du học. Ngày chia tay, quà cho Hiên là chiếc nhẫn bạc nhỏ xíu được tỉ mỉ chạm khắc chữ cái tên Hiên. Không một lời dặn dò, không một nụ hôn, nhưng ánh mắt anh đã mất đi vẻ tinh nghịch, bỡn cợt thường ngày. Thay vào đó, bàn tay anh nắm chặt tay Hiên xiết nhẹ, dịu dàng, tha thiết…Năm ấy, Hiên vừa thi đậu vào Cao đẳng Sư phạm.    Những năm tháng miệt mài vừa học vừa làm, chính chiếc nhẫn trên ngón tay đã là động lực giúp Hiên vươn tới, không quỵ ngã trước những va vấp đời. Đứa em kế bất ngờ trở bệnh, căn bệnh tim bẩm sinh vốn luôn làm em èo uột, nay thì em không còn có thể cố gắng được nữa. Hiên nhói lòng khi thấy em xanh xao thở dốc từng cơn trên giường bệnh, nhớ  ánh mắt và đôi môi mấp máy của mẹ khi nói về em trước lúc lâm chung, nhớ tới món tiền chi phí khổng lồ của ca phẫu thuật tim…

            *______*_______*______*

Hiên về nhà chồng vào một sáng đầu mùa đông, chồng Hiên đã dang tay đỡ giúp Hiên tất cả, giành lại sự sống cho em Hiên, và hơn hết, đã cho Hiên một mái nhà, một nơi ấm êm để che chở cho đứa em vốn ốm yếu, bệnh tật. Chiếc nhẫn ngày nào được Hiên lặng lẽ cất kín trong ngăn tủ, kỷ niệm một thời lắng chìm cùng tháng năm.    Con trai lên 3 tuổi, Hiên bàng hoàng khi bác sĩ phát hiện bị hội chứng tự kỷ. Hiên ôm con vào lòng, không khóc được khi nhìn đôi mắt thơ ngây đen nhánh của con  xoáy vào khoảng không, nghiêng ngó và thích thú nắm chặt tờ giấy trong tay, lắc lắc suốt ngày chỉ để nghe những âm thanh khô dòn như tiếng lòng của Hiên lúc đó. Chồng Hiên không chấp nhận nổi sự thật và bỏ đi sau đó không lâu. Hiên lao vào chữa trị cho con. Những đêm thức trắng, những ngày quên ăn, chỉ để chiến đấu mong giành lại từ định mệnh đứa con của mình. Một buổi chiều, dắt con đi dạo trong công viên, Hiên ân cần chỉ cho con từng nụ hoa, từng viên gạch, thỉnh thoảng lại đảo thật nhanh những hình ảnh cầm theo để gây sự chú ý giúp con. Chính những hành động lạ kỳ của mẹ con Hiên đã làm một người đàn ông đi dạo gần đó dừng bước. Ánh mắt họ chạm nhau, Hiên ngỡ ngàng, vẫn nụ cười thân quen từ trong ký ức…

-Anh đã về và tìm em khắp nơi. Khi biết em đã có gia đình riêng, điều duy nhất anh luôn nguyện cầu cho em là hạnh phúc.   Vạt nắng chiều đang nhảy múa yếu ớt sau khóm cây. Hạnh phúc? Hiên cười, đuôi mắt đã hằn vết lo âu vì con và cuộc sống. Quá khứ chợt lung linh rõ nét như chỉ vừa mới hôm qua. Với Hiên, hạnh phúc đã từng ở bên Hiên, mà nay…vời vợi quá! Tối hôm đó, sau khi vất vả dỗ con chìm vào giấc ngủ sâu, Hiên lặng lẽ lục lại ngăn tủ, lấy chiếc nhẫn ra, ngắm nghía. Một giọt nước mắt thật nóng rơi xuống, lọt qua kẽ tay, rớt vào đêm! Thoảng đâu đó, bất chợt  có tiếng hát ngân nga…Thương ai cười không nói, ngập ngừng áng mây tan…(*) Khi tất cả chỉ còn là kỷ niệm, Hiên mới chợt nhận ra, thời gian bên anh chính là những tháng ngày hạnh phúc nhất của riêng Hiên!

ΦΦΦ

8 phản hồi

Filed under Truyện, Truyện Ngắn, Tương Giang

8 responses to “CHỈ CÒN LÀ KỶ NIỆM

  1. Chị Tương Giang thân mến,
    Đọc “Chỉ còn là kỷ niệm” , NV có cảm giác được đến với một góc khuất nào đó của chị trong cảm xúc rất thật….thông qua , số phận của nhân vật Hiên .
    Câu chuyện được xây dựng , với những tình tiết đơn giản đời thường, nhưng lại có một sức lôi cuốn hết sức tự nhiên, hấp dẫn người đọc từ những giây phút đầu , điểu đó cho thấy tác giả đã biết khai thác tâm lý , tính cách nhân vật thật phù hợp, tinh tế…Để chúng ta có được một “bé” Hiên hay làu bàu “lại nhóc, người ta lớn rồi chứ bộ, đã biết lo cho hai chị em côi cút, sắp vào đại học rồi” , cũng có lúc ” mặt thoáng nóng bừng khi từ trong tóc …mùi hương lạ ” thật hồn nhiên dễ thương… nhưng cũng tinh tế nhận ra “…nhưng ánh mắt anh đã mất đi vẻ tinh nghịch, bỡn cợt thường ngày…” Bên cạnh một cô Hiên hồn nhiên dễ thương tinh tế … là những nỗi đau, nỗi bất hạnh …”con mang bệnh tự kỉ, chồng bỏ đi.”.. cũng như Hiên đã nhói lòng khi nhớ đến “đứa em , đau tim bẫm sinh , xanh xao, èo uột , thở dốc từng cơn trên giường bệnh “….nhớ như in “ánh mắt và đôi môi mấp máy của me khi nói về em trước lúc lâm chung.”…tất cả như những cơn giông bão luôn chực chờ để uy hiếp Hiên….nhưng “chính chiếc nhẫn , Hiên nhận từ cái xiết tay nhẹ, dịu dàng, tha thiết ngày ấy, là động lực giúp Hiên vươn tới, không ngã quỵ , trước những va vấp của cuộc đời…
    Nội dung câu chuyện ghi lại một cuộc tình thật đẹp, dễ thương … nhưng kết thúc thật buồn ! Tuy nhiên, nó lại chính là sức mạnh vạn năng , giúp Hiên trụ vững , để có thể làm tròn thiên chức làm mẹ…
    Cám ơn tác giả với đã mang đến Trang nhà, một câu chuyên hay, ý nghĩa…
    Chúc tác giả sức khỏe, hạnh phúc.
    Thân ái.

  2. Tào Lao

    “CHỈ CÒN LÀ KỶ NIỆM”, kỉ niệm buồn

  3. Nguyên Thủy

    Một chuyện tình buồn…
    Tai ương, bất hạnh cứ tìm đến như định mệnh.
    Những ngày tháng thật sự hạnh phúc đã qua rồi..!
    Cảm ơn chị Tương Giang đã cho đọc một truyện ngắn đầy kịch tính.

  4. Nguyên Thủy

    Tăng chị Tương Giang…

  5. Nhỏ

    Chuyện tình đẹp nhưng kết thúc thật buồn.

  6. Minh Nguyệt

    Một truyện ngắn thật cảm động. Ông trời sao nỡ lấy đi tình yêu, hạnh phúc của một kiếp người.

    • Chị Tương Giang thân mến
      Chiều nay đọc bài viết của chị thật buồn ,sao một kết thúc không có hậu và buồn dữ vậy chị ha, . lúc đầu NT đọc cứ ngỡ anh đi du học ,sau đó em học xong CĐSP rồi anh trở về ,em cùng anh pháo đỏ ruowuju hồng ,nhưng cảnh đời trớ trêu nghiệt ngã ,em đi lấy chồng vì cảm cái nghĩa mà người chồng đã lo cho đứa em gái của mình ,để rồi khi sinh ra một đứa con bị tự kỷ thì người chồng lại bỏ em để ra đi .Gặp lại anh ,cứ để cho lắng đọng ,kỷ niệm yêu thương ngày xưa bùng cháy ,hai con tim cùng hòa chung nhịp ,nhưng để rồi ,một kết thúc lơ lửng ,một niềm đau xót xa ,em vẫn mãi trơ trọi trong cuộc đời bên cạnh đứa con tự kỷ của mình ,phải đối mặt với những lo toan ,vất vả trong đường đời xuôi ngược ,Tội nghiệp ,sao kg là một kết thúc câu chuyện thật dễ thương và viên mãn chì TG há …Đọc bài viết của chị mà thấy bùi ngùi … .Chcs chị vui ,khỏe …Thân ái …

    • Chị Tương Giang thân mến ..
      Tối nay NT đọc bài viết của chị mà nghe lòng ray rứt ,một kết thúc không có hậu cho một cuộc tình đẹp ,dẽ thương chưa nói thành lời đã vụt bay xa …Cái tình cảm của thời thơ ngây ,vụng dại sao mà dẽ thương và hồn nhiên quá .Để rồi anh đi du học ,còn em vì cảm cái ơn nghĩa người đã giúp đỡ ,lo lắng cho em gái mình nên đã cùng bguowif kết nghĩa trăm năm ,một người chồng mà đến với anh ta không vì tình yêu . ..Một người chồng ích kỷ ,vô trách nhiệm đã nhẫn tâm bỏ đi khchir vì vợ mình đã sinh ra một đứa con tự kỷ ,bỏ mặc vợ mình bơ vơ giữa chợ đời lạc lõng .Cuối cùng chúng mình rồi cũng lại gặp nhau ,gặp nhau trong nỗi xót xa ,sao cuộc trùng phùng không là một kết cuộc viên mãn ,đậm đà có hậu vậy chị ha.. Một kết thúc cho chuyenj tình buồn với người đàn bà cô đơn ,lẻ loi đang cấn một chỗ để bám víu và chia sẻ ..Một kết thúc thật buồn chị ạ ..
      Chúc chị mãi tươi vui và an lạc …Thân ái …

Hãy gởi những lời bình luận thân thương đến với mọi người.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s