Vu vơ

Anh Hai Chai
vuvo
Không biết…
Chiều nhân gian nào sẽ là chiều cuối cùng
Và ngày ấy…
Tâm hồn ta có hoài đi rong
Chiếc lá vàng nào sẽ dùng tẫn liệm
Nỗi nhớ thương nào sẽ vô cùng
Sẽ không biết
Sẽ mãi hoài không biết
Ta nợ nhau bao nhiêu nhớ mong
Tình dẫu cho nhiều như sông suối
Biết cuối cùng có được nhau không?
Vẫn chỉ là đường thẳng song song
Người thì xa quá đỗi muôn trùng
Không biết mai này ta nhắm mắt
Có ai đôi lúc thấy bâng khuâng
Có ai tụng thời kinh siêu độ
Có ai thỉnh thoảng nhớ ta không?
∞∞∞

53 phản hồi

Filed under Anh Hai Chai, Tác Giả, Thơ

53 responses to “Vu vơ

  1. lien duong

    Chiều nhân gian nào sẽ là chiều cuối cùng……Có ai thỉnh thoảng nhớ ta không ?…. một thoáng bâng khuâng… trong mỗi người chúng ta khi giật mình nhìn lại…tuổi tác và thời gian…
    Rất thích ý và ngữ điệu trong Vu Vơ của anh Hai Chai, rất vui được làm quen. Mong được thưởng thức nhiều bài mới của anh. Chúc vui.

  2. Nguyên Thủy

    Tăng anh Hai Chai…

    VU VƠ…
    Buổi chiều nay chợt nhớ vu vơ
    Ngày tuổi nhỏ gặp em ngẩn ngơ
    Buổi tối về giữa đêm ngủ mớ
    Chưa wà bình súng bắn vu vơ

    Cuối mùa hè pháo kích vu vơ
    Vô ngay nhà người bạn tuổi thơ
    Đêm thị xã hỏa châu sáng chói
    Sáng tinh sương di tản bơ phờ…

    Rồi wà bình đứng giữa tàn tro
    Em đâu rồi mắt biếc ngây thơ
    Thôi giã từ những ngày đèn sách
    Thuở từng chiều ngóng áo tiểu thơ…

    Rồi những ngày tin tức vu vơ
    Ra wài kia sẽ có tàu chờ
    Ta nhói buốt giữa đêm từ biệt
    Một lần đi xứ nẫu lơ ngơ….

    • Nguyễn Thị Tỵ Nạn

      Rồi những ngày tin tức vu vơ
      Ra wài kia sẽ có tàu chờ
      Ta nhói buốt giữa đêm từ biệt
      Một lần đi xứ nẫu lơ ngơ….
      .
      Hay và não lòng lắm NT.

    • Hai Chai

      Thuở nhỏ mình thường hay thẩn thơ
      Bâng khuâng dệt mộng dẩu dại khờ
      Em cứ đuổi theo vào giấc mộng
      Tiếng súng ngoài xa cứ vẩn vơ
      Đất nước chiến tranh nên mộng mơ
      Tan nhanh mình chưa kịp hẹn hò
      Đạn pháo…tản cư …rồi ly biệt
      Thỉnh thoảng nhớ em đến ngẩn ngơ
      Hòa bình về trở lại chốn xưa
      Giửa tàn tro nào thấy em thơ
      Mắt biếc ngày xưa tìm đâu nửa
      Áo tiểu thơ phiêu bạt nơi mô?
      Một đêm ta nuôi mộng vu vơ
      Bỏ nước ,bỏ quê xa lắc lơ
      niềm thương ,nổi nhớ đành chôn chặt
      Vào trái tim,đau đến bây giờ !
      Thân tặng Nguyên Thủy.Đây có lẻ là mối tình đầu rất vu vơ của thuở mới lớn phải không Nguyên Thủy?Chúc bạn vui vẻ nha

  3. Tào Lao

    Ta nợ nhau bao nhiêu nhớ mong
    Tình dẫu cho nhiều như sông suối
    Biết cuối cùng có được nhau không?
    Vẫn chỉ là đường thẳng song song
    .
    Nợ nhau nhiều, thì iêu nhiều là trừ thui, chớ Anh Hai Chai sao quá Vu Vơ vậy hè ?

  4. Đào Minh Tri

    Anh Từ wơi ! Vu vơ dân Bắc kì còn gọi nà ấm ớ hay nẫu hay gọi là lãng đãng ?

    • Nguyên Thủy

      Nẫu kêu là lớ ngớ chắc đúng hơn..?

    • Hai Chai

      Vu vơ …tương tự như vẩn vơ……một trạng thái suy tư nhẹ nhàng đó anh Đào Minh Trí

      • Đào Minh Tri

        Đúng rầu anh HC Bắc kì kiu là Ấm Ớ đấy !

        • Nguyên Thủy

          Nguyên câu là “ấm ớ hội tề” là có ý nghĩa lịch sử đó…

          • Thùy Dương

            Nguyên Thủy ơi! có thể nói một chút về ý nghỉa lịch sứ của câu..”ấm ớ hội tề” cho TD nghe với được Không ạ?

            • Nguyên Thủy

              NT tìm thấy thông tin này rõ hơn nè…

              Ôn cố tri tân về cái “hội tề” Thời chiến tranh Việt Pháp, vào khoảng những năm 45-54, có khá nhiều địa phương làng mạc ở miền Bắc sống trong vùng nhá nhem giữa hai nền cai trị. Có thể nói rõ hơn là ban ngày thì binh sĩ Pháp vào làng cai trị nên đặt ra một ủy ban như “ủy ban hành chánh” để dễ dàng điều khiển. Bắt dân nộp tre, sửa đường , đôi khi phải đóng cả thuế. Cái “hội đồng nhân dân” đó được gọi là “hội tề”. Thế nhưng buổi tối thì Việt Minh lại mò về làng, lúc đó quyền cai trị lại thuộc về họ. Hồi đó thường là mấy anh du kích trong làng. Ban ngày lặn mất tăm, tối mò về. Dân mới làm đường xong, du kích bắt phá đường. Ngày mai lính Pháp lại bắt làm lại. Cái trò chơi ú tim này cứ tiếp diễn và người dân dưới quyền anh “hội tề” cứ nghe theo cả hai bên. Và muốn giữ mạng sống cho cả làng, hội đồng này chủ trương “triệt để trung lập”. Tây hỏi ai phá đường? Ai là du kích? Ai theo Việt Minh (hồi đó còn gọi là Vẹm)? Bèn trả lời ú ớ: “không biết, nghe đâu như nó chạy sang làng bên cạnh rồi”. Việt Minh hỏi ai đã chỉ điểm cho Tây? Ai chống phá cách mạng? Ai còn tiền còn vàng, còn giấu thóc gạo? Bèn thưa “Ai có thì họ giấu kín lắm, dưới ao, ngoài ruộng, ai mà biết”. Bất cứ chuyện gì, bên nào hỏi cũng ú ớ không có, không biết… Mỗi bên ra một luật lệ riêng, “hội tề” làm theo tuốt, nhưng cái gì cũng làm nửa vời, cho nên hồi đó người ta nói là “ấm ớ như hội tề”.

    • từ mạnh long

      Có lẽ “Bâng-quơ” gần với “vu-vơ” hơn đấy ĐMT!?

  5. Mỹ Thắng

    Sao mà bi quan quá dzị anh Hai Chai, cứ iêu đi, cứ vui đi cho thoả thích rối Khi lìa trần hi vọng sẽ có vài người đưa mà .

  6. Nhỏ

    Sao mà hôm nay anh Hai Chai…. vu vơ rứa hổng biết nữa, Anh cứ vào trang wai wai sẽ thấy bạn bè nhớ anh wai wai cho mà coi. Thân ái .

  7. Thùy Dương

    Thùy Dương chào anh Hai Chai ạ!
    Đọc nhửng lời Vu Vơ của anh mà Thùy Dương củng ngẩn ngơ buồn…
    Ừ nhỉ…..
    …”Không biết mai này ta nhắm mắt
    Có ai đôi lúc thấy bâng khuâng?
    Có ai tụng thời kinh siêu độ!
    Có ai thỉnh thoảng nhớ ta không???”
    Đây củng là thắc mắc vẩn vơ của Thùy dương đó anh Chúc anh vui

  8. Hi hi .Anh HC ui ,sao mà bi quan dzữ dzậy hè .đời thì có lúc dzui lúc buồn ,đã là con người thì ai cũng có người thân ,người yêu ,bạn bè ,khi lìa đời dĩ nhiên là sẽ có ngừ đưa tiễn chứ lo gì HC hè .Chủ yếu bi giờ còn lại thời gian mình có thể cho nhau thì cứ vui đó nhận và cho nhau đi ,để khi ra đi thì lòng không hối tiếc là vui rầu .
    Hãy cứ cho những gì ta đang có .
    Để mai này biết có để cho nhau ….
    Dzẫy nhen anh Hai Chai ui ..Cứ vui lên mà đòn nhận tất cả nhen .Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ ..Hihi …Chúc Anh HC mãi dzui nhen …

  9. Chúc AHC vu vơ vui vẻ và phẻ mạnh nha.

  10. Không biết mai này ta nhắm mắt
    Có ai đôi lúc thấy bâng khuâng
    Có ai ai tụng thời kinh siêu độ
    Có ai thỉnh thoảng nhớ ta không?
    Thơ hay Anh Hai Chai ơi. HP thích lắm.
    Bài Ca Không Tên Số 4 có câu: “Triệu người quen có mấy người thân. Khi lìa trần có mấy người đưa..” Chỉ vậy thôi AHC.

Hãy gởi những lời bình luận thân thương đến với mọi người.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s