Category Archives: Tác Giả

Tôi vẽ em – Đêm vắng…

Trần Thị Hiếu Thảo

 Họa Sỹ

Tôi vẽ em – Đêm vắng…

Tôi vẽ em nỗi nhớ
Trong đêm dài tôi thương
Tôi lạnh lùng soi gương
Tôi vẽ em hôn nhẹ…
**
Tôi vẽ em tôi khẽ:
Gọi gió mưa, trăng sầu
Tôi vẽ em- em đâu
Sao chẳng về ta nhỉ?
**
Ta vẽ em ta chỉ
Nhấc bút lên khóc chờ.
Ta vẽ em trong mơ
Một tình yêu rất mượt?
**
Ta vẽ em trong ước:
Đoá hoa xinh mộng tình.
Nhưng tất cả lặng thinh
Cọ kia không chuyển được.?
**
“Em ơi đừng hứa trước
Anh vẫn chờ trăm năm
Dấu yêu ơi ngập lòng
Dâng lên em tất cả…”
**
Hồn hoa đau tan rã
Anh vẫn thích nuông chiều
Hỡi một chuyện tình yêu
Ta vẽ em lúng túng…?/
**
Trong xa cách muôn trùng…
Bỗng cọ kia chuyển hướng
Tích tắc như trăm đường
Một trăm hình yêu thương…
Ta nhớ em và vẽ…
**
Em ơi rồi có lẽ
Tình không mất- phôi pha.?
Để em biết khi xa:
Tôi yêu em – Đêm vắng…

♥♥♥

Ta chỉ ước…

Ta chỉ ước ta là thi sĩ
Viết bài thơ để tặng em ngàn đời
Dẫu bút ta không tả hết nên lời
Không đủ sức diễn sắc hương em huyền hoặc…
**
Ta chỉ ước ta là họa sĩ
Vẽ tranh em một bức tranh buồn
Điểm đầu tiên khơi lấy cội nguồn
Là em đó cho hồn ta pha mực
**
Ta chỉ ước ta là người tạc tượng
Tượng về em trên thế giới khắp nơi nơi
Em là cái đẹp cái đau khổ không rời
Quấn quyện nhau xuyên qua bao thế kỷ
**
Ta chỉ ước ta là ca sĩ
Hát tặng em những điệp khúc tình buồn
Bay vút cao vượt mấy chăng mấy truông
Lên Cao sanh để nói lời kiện tụng |
**
Ta chỉ ước đôi ta là loan phụng
Khi chiều về suơng lạnh ấm tình yêu?/
**

∞∞∞

27 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Thị Hiếu Thảo

Vĩnh biệt phù sa

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Vinh_biet

(TẶNG CHỊ NƠI ĐẤT KIÊN GIANG)

Phù sa chín cửa chị nằm
Có em lặng lẻ xa xăm khóc thầm
Con sông vẫn chảy trầm ngâm
Chở bao giọt lệ tình thâm về trời

Em về anh rể nhắn lời
“Trời ơi thương nhớ một đời chị tôi”
Phù sa phủ lấp đắp bồi
Nấm mồ nhang khói bồi hồi nỗi đau

Con thơ còn đó ngày sau
Lấy ai chăm sóc. tóc màu còn xanh
“Cậu ơi sao mẹ đoạn đành”
Nuốt dòng lệ nóng- Đồng xanh lúa vàng

Bỏ bao thương nhớ võ vàng
Giã từ chín cõi nhân gian ngậm ngùi
Một đời chẳng mấy niềm vui
Bao nhiêu năm nhỉ! Buồn vui lạ lùng

Chị ơi thôi hết lao lung…

∞∞∞

30 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Nguyên Minh: Một cuộc đời với văn chương

Trương Văn Dân

Anh Trương Văn Dân, thành viên của trang nhà, có gởi bài viết về anh Nguyên Minh- Chủ biên của Tập san Quán Văn.
Chúng tôi xin giới thiệu cùng anh chị em trang nhà.
Ban biên tập.

                                    TVD                    Tôi gặp và quen nhà văn Nguyên Minh thật tình cờ: Hôm ấy nhà báo Nguyễn Hoà vcv, người quản lý trang mạng Văn Chương Việt gọi điện bảo đến cà phê “Điểm Mới”, khi đến nơi tôi thấy có mấy người đã có mặt. Ngoài Nguyễn Hoà còn có nhà thơ Âu Thị Phục An, nhà văn Lữ Kiều (Hoạ sĩ Thân Trọng Minh), nhà văn-dịch giả Hiếu Tân, vợ chồng nhà văn Đặng Kim Côn mới từ Mỹ về và nhà văn Nguyên Minh. Ấn tượng ban đầu anh Nguyên Minh gây cho tôi là sự đôn hậu. Cảm nhận ấy đến với tôi từ ánh mắt màu xanh dương rất sáng và trong lúc trò chuyện tôi thấy mình được lắng nghe.

Sau này gặp nhau rất nhiều lần, tôi hiểu cảm nhận đầu tiên của mình đã không lầm. Thời gian càng cho tôi thấy sự hiền lành và đôn hậu đậm nét ở anh. Tiếp tục đọc

8 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Trương Văn Dân

Bức tranh đồng quê

Chiếc Lá

Chiếc Lá cũng thường “liếc” qua trang và thỉnh thoảng có ghé qua sân nhà chúng ta và cũng đã vào comment vui với chúng ta vài lần và cảm thấy thích thú, và tự tin hơn nữa nên muốn sinh hoạt chung với chúng ta, Chúng tôi xin gii thiu Chiếc cùng các anh ch và các bnMong rng sân chơi ca chúng ta có thêm người tham d và là dp chúng ta ni rng vòng tay thân ái.

Chúng tôi mong Chiếc s tìm được nhiều niềm vui nơi đây.

BBT

dong que

Chiều nắng xuống dần
Người hoạ sĩ dừng xe, đặt giá vẽ
Bên lề đường của một cánh đồng quê
Phơn phớt những nét vẽ say mê
Ông vẽ một đám bắp trong mùa ra trái
Đằng sau đám bắp là dòng sông
Và những cánh cò bay phấp phới

Tôi đứng nhìn, ngưỡng mộ
Hồn say sưa theo những nét tài tình
Hoàng hôn như hoa mơ
Bức tranh giờ thêm áng mây vàng trải nhẹ
Thiên nhiên trước mặt hoá vào bản vẽ
Đẹp linh hồn chân thật của đồng quê.

∞∞∞

 

39 bình luận

Filed under Chiếc Lá, Tác Giả, Thơ

DỰ CẢM !

Trần Trọng Vũ

DỰ CẢM

Cái cảm giác đầu tiên mà Toán cảm nhận được là thân thể nhẹ hẫng , bước đi như lướt trong không khí ! Toán loay hoay lục tìm trong tiềm thức , cố gắng nhớ lại mọi việc xảy ra trước khi mình ngất đi . Dần dần , bộ nhớ của Toán hồi phục … Hình như chiều qua , Toán không vội về nhà . Có điện thoại mời mọc nhậu nhẹt của ai đó , Toán không nhớ chắc nhưng khung cảnh của buổi tiệc thì quá quen thuộc . Cũng nâng ly , cũng chúc tụng , cũng cãi vã ..và cũng giống như nhiều cuộc vui khác , tất cả được yêu cầu yên lặng để nghe Toán hát . Dù có say sưa đến đâu , mọi người cũng say mê thưởng thức giọng hát đến mềm lòng của Toán . Anh hát như trút hết gan ruột của mình , những sáng tác của anh luôn đầy tâm trạng ! Luôn ám ảnh người nghe đến ma mị !
Toán nghe tay mình chợt nhẹ đi khi một dây đàn vừa đứt , và khi hai dây đàn nữa rời khỏi tay Toán thì bỗng dưng không gian tối đen kèm theo tiếng đỗ vỡ … Hình như bức tường bên cạnh quán cóc nơi mọi người đang say sưa nghe hát đổ sập mạnh xuống chiếc bàn tiệc … Tiếp tục đọc

17 bình luận

Filed under Tác Giả, Trần Trọng Vũ, Truyện Ngắn

Chỉ có mình em

Trần Dzạ Lữ
chỉ_mình_em

Chỉ có mình em biết
Nắng mưa anh thế nào
Nỗi nhớ này da diết
Khi mình cách xa nhau…

Chỉ có mình em biết
Em vì đâu vì đâu
Sống mà không hạnh phúc
Tim cứ dấu niềm đau!

Đêm em ngước nhìn sao
Tìm mắt anh vời vợi
Có khi không cần nói
Cũng hiểu tình, nông, sậu…

Chỉ có mình em trao
Nụ hôn thơm hương bưởi
Anh rưng rưng chuộc tội
Nơi Thánh Đường quê xưa…

Về trong cõi người ta
Chỉ bụi hồng là khói
Vẫn yêu em hổi hổi
Như mới yêu lần đầu.

∞∞∞

26 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ

Trò chơi đòng đòng

Trầm Tưởng- NCM

Cõng em

Đòng đòng em ở trên vai
Lưng anh đã mỏi run hoài đôi chân
Yêu em, anh ráng giữ “cân”
Rủi em ngã mất, anh đành thua non
*
Vai anh nặng nợ tình em
Yêu thương hạnh phúc trĩu thêm tình nồng
Tình yêu anh cố giữ tròn
Lỡ em đi mất anh còn gì đâu?
*
Mong đôi ta sống bạc đầu
Sắt son xin giữ vẹn mầu thủy chung
Con đường hạnh phúc đi cùng
Khó khăn gian khổ ta đồng vượt qua
*
Xin em giữ trọn tình ta
Yêu nhau mãi nhé đừng xa cách lòng
Suốt đời anh mãi đòng đòng
Đòng đòng trên biển đòng đòng tình em

∞∞∞

86 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

TRÔNG NAY NGẪM XƯA

Vũ Thế Thành

GS_hang

Mới đây thiên hạ xôn xao đề án đổi mới chương trình giáo dục, sách giáo khoa trị giá 34.000 tỉ, kể cả thí điểm hay tập huấn gì đó. Nghe thấy ham (ăn)! Học hàm học vị của tôi không đủ cao để gắn trước họ và tên, nghĩa là thiếu tư cách để bàn chuyện giáo dục đại sự. Bàn tới thì thiếu tư cách, nhưng bàn lùi thì chắc dư. Bàn lùi là nói chuyện hồi xưa (*)

Tháng 3 năm 1945, Nhật đảo chánh Pháp. Tháng 6 năm đó vua Bảo Đại ban hành chương trình cải cách giáo dục. Chương trình này do giáo sư Hoàng Xuân Hãn, bộ trưởng Giáo dục và Mỹ Thuật thời đó chủ trì. Chương trình được soạn thảo chưa đầy 3 tháng với một hội đồng biên soạn đâu đó chỉ gồm 13 hay 14 vị chuyên viên. Chẳng cần dạy nháp hay dạy thí điểm, cũng chẳng cần chờ xin ý kiến thủ tướng (lúc đó là ông Trần Trọng Kim), hay hoàng đế gì cả, chương trình cứ thế đem áp dụng luôn, và áp dụng ngay cho khóa thi tú tài năm đó, niên khóa 1944- 1945. Đây là khóa thi tú tài bằng tiếng Việt đầu tiên của chương trình trung học Việt Nam, trước đó học và thi tú tài bằng tiếng Pháp. Chương trình này được giới chức sau này gọi là “chương trình Hoàng Xuân Hãn” để ghi nhớ người chủ trì. Tiếp tục đọc

14 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Vũ Thế Thành

Nỗi niềm…

Nguyên Thủy

nỗi_niềm

Em có bao giờ ngủ mớ?
Bàn tay nắm lấy tay anh…
Vòng ôm chừng như ngạt thở…
Ngàn mưa sướt mướt trên cành…

Dòng sông đổ xuôi về biển,
Ngỡ ngàng dâu bể vây quanh…!
Từng ngày ngập ngừng đưa tiễn,
Thời gian…nhát chém treo ngành…

Những ngày cõi lòng mòn mõi,
Cõi mơ trú ẩn từng đêm,
Sớm mai một mình tỉnh giấc,
Lửa hương âm ỉ nỗi niềm…

∞∞∞

38 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Giọt lệ Huyền Trân

Nguyễn Ngọc Thơ

huyen_tran_congchua

Ngàn năm
nước Việt dãi dầu!
mấy ai còn nhớ duyên cầu sử xanh?
vì cha, sông núi, vì anh
lấy hôn nhân đắp lũy thành quê hương
mây Yên Tử – gió Diên Hồng!
làm sao cưỡng được phận hồng cỏn con?
vượt Trường Sơn nắng dập dồn
quê chồng xa tít Sông Côn – Đồ Bàn…

Từ nay, ngậm ngải tìm trầm
Hải Vân đứng lặng lệ mòn_ Huyền Trân!*
thôi thì theo lẽ hiếu nhân
phu thê trọn nghĩa tào khang một lòng…

Vòng đời sóng gió long đong
dệt thiên tình sử cho nồng bể dâu
Mân vương lửa cháy hồng câu**
thì hồn Công chúa giống đâu cậy nòi?
nghe xanh màu nắng Ba Ngòi***
tan trong máu Việt …
thương Hời ngàn năm!

∞∞∞

*Huyền Trân công chúa nước Việt (Thế kỷ 14)
**Vua Chế Mân nước Chiêm (Thế kỷ 14)
***Địa danh ở Cam Ranh-Khánh Hòa

 

20 bình luận

Filed under Nguyễn Ngọc Thơ, Tác Giả, Thơ

Em muốn dắt anh về

Trần Thị Hiếu Thảo

HMT

Em Muốn Dắt Anh Về

Em muốn dắt anh về với quê hương em đó:
Nơi từ nhỏ em được lớn lên,
-Quê hương em đó có đồng luá hai bên
-Sóng rì rào trên đại lộ Nam Bắc
Em xin đưa anh về với dòng thơ xa lắc,
Hòn Vọng phu, một câu chuyện đau lòng
Em đưa anh về với bến nước, con sông,
Quê hương em đó, có chiều dài lịch sử
Em xin đưa anh về biển Qui Nhơn – tình tự:
Hàn Mặc Tử và Mộng Cầm – nơi ấy thưở nào
Em đưa anh về ôn lại… ngồi cạnh bờ ao
Mẹ chưa đánh roi nào tôi đã khóc,
Có cô bé nhà bên nhìn tôi… cười khúc khích (*)
Chao ôi!
-Một lời thơ quá đỗi ngọt ngào trên môi
Anh sẽ lắng nghe với cảm xúc bồi hồi…
Một tỉnh nhỏ nhưng tim chào rất lớn!

(*) Thơ Giang Nam.

Đường Về Quê Mẹ

Đường về quê mẹ không xa
Thôn trang ngày ấy quê nhà tôi yêu
Đường xa hoa bướm dập dìu
Gió nâng cánh mỏng con diều tuổi thơ
Tôi về thăm lại đồng xưa
Sông hồ ao suối nắng mưa đợi chờ
Tôi về khúc hát trong mơ
Ươm tôi nỗi nhớ hằng giờ đợi trông
Quê hương tiếng nói trong tần
In trong tâm khảm bao lần gọi tên…
Người đi sỏi đá hoá mềm
Người về trăng lặn gọi miền thiết tha..?/

∞∞∞

74 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Thị Hiếu Thảo

Bàn tay nhỏ

Hoàng Linh

doi-ban-tay

Em bàn tay nhỏ ngón thuôn dài
E ấp tình đầu vuốt tóc mai
Những ngón tay ngà như mọc cánh
Khi mình bàn tính chuyện tương lai

Một chiều thu nhạt nắng vàng phai
Anh dắt em lên Vọng Hải Đài
Đứng giữa trời cao nhìn biển rộng
Nguyện thề đời sẽ chẳng chia hai

Những ngón thiên thần thổn thức bay
Đậu trên ngực áo anh ngất ngây
Giọng em say đắm muôn trùng sóng
“Em ước tình ta mãi thế này!”

Nâng cánh chim Bằng những ngón tay
Mang theo khát vọng vượt chân mây
Anh đi xây đắp đời danh vọng
Vì một ngày mai, hẹn ngày mai

Em ngóng tin anh ngày lại ngày
Thu lại về mang gió heo may
Nhiều năm như thế em mòn mỏi
Xếp những trang thư đã úa màu

Thế rồi bãi bể hóa nương dâu
Hài xinh trở gót em qua cầu
Tình ta- những cánh thiên thần ấy
Nay bay về đâu… bay về đâu?!

∞∞∞

36 bình luận

Filed under Hoàng Linh, Tác Giả, Thơ

Cdnth dấu yêu

Cá Thu

CD-NTH

(Thân tặng những bạn bè thân thương CDNTH ngày xưa dấu yêu của tôi của một thời áo trắng mộng mơ )

Cường hởi ,ngày xưa đã xa rồi
Để còn kỷ niệm mãi nhau thôi
Nữ sinh e ấp chiều tan học
Trung thành một chiếc áo trắng tươi
Học hành đang dở ,đường tôi bước .
Thân gầy ,in bóng cuối đường xuôi .
Thương chiều tắt nắng em về lối .
Mãi dấu trong tim ,luống ngậm ngùi …

∞∞∞

136 bình luận

Filed under Cá Thu, Tác Giả, Thơ

TÌNH YÊU Ở LẠI

Nguyễn Đức Diêu

tinh_yeu

Bình Dương, năm 1992.
Trời nắng như đổ lửa, nhìn không gian như có môt lớp hơi mờ quay cuồng trên mặt đất làm choáng váng mọi gười. Tất cả kiên trì làm việc với hy vọng sắp tới…giờ nghỉ trưa đê dùng cơm và nghỉ ngơi , né tránh đôi chút cái nắng hốc người này.
Tân, chàng kỷ sư trẻ ra trường và may mắn trúng tuyển vào Sở Giao Thông Tỉnh Bình Dương từ hơn một năm nay. Tân về sở cũng thật đúng lúc vì chàng là một người năng nổ thích làm việc thích thực hành những gì mình đã được học tập. Thời gian nầy Sở có rất nhiều công trình thi công và Tân được cử làm Đội Phó công trình thi công đoàn đường dài 3 km từ cỗng  Sóng Thần đến Ngã Tư 550.

Đoạn đường nầy lúc trước chỉ là một con đường nhựa nhỏ trầy tróc lởm chởm đá nhưng giờ đây đã được mở rộng ra thành đường 30 m, chưa tính lộ giới hai bên. Con đường đã được đổ lớp đá dăm cuối cùng và đang được xe lu cán bằng. ” Nếu mấy chủ xe không tham chạy ngoài thì tiến độ đã nhanh hơn nhiều. Thôi cũng được, không trễ là được rồi ! “, Tân nhủ thầm.
Cơm trưa ở quán cơm bình dân xong, Tân chạy đến quán nhà Trâm uống nước. Nghĩ đến khuôn mặt dịu hiền, dễ mến của nàng, Tân khẽ mỉm cười.
Tân quen biết Trâm cũng chính nhờ con đường nầy. Hôm đó, Tân đang xem thi công đoạn đường, cát bụi mịt mù, nửa kia đường thì ổ gà chằng chịt. Một cô gái chạy chiếc Dame loạng quạng vì bị một cơn bụi trùm lấy người. Không kiềm được tay lái, cô gái ngã xuống đường. Tân đang đứng gần đó, vội chạy lại giúp, đỡ chiếc xe lên. Cô gái ngồi dậy, ráng gắng gượng đứng lên nhưng cô nhăn mặt lảo đảo. Tân vội đỡ lấy cô :

– Có sao không ?

– Chân… hình như bị bong gân rồi !

Tiếp tục đọc

69 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

Chậu hoa sứ nhỏ

Trần Trọng Vũ

Hôm nay vòng tay nối vui chơi của Trang chúng ta có thêm người tham dự: bạn Trần Trọng Vũ. Bạn Trọng Vũ ở độ tuổi “Nhi bất hoặc”, tính tình cởi mở- đang sinh sống tại Qui Nhơn.
Chúng tôi xin nồng ấm nắm tay bạn, và mong rằng bên sân chơi này bạn có thêm một chút vui. Xin giới thiệu cùng các anh chị và các bạn giao lưu bước đầu cùng bạn Trần Trọng Vũ qua bài thơ: CHẬU HOA SỨ NHỎ.

Ban biên tập.

chau_su

Hôm xưa yêu em
Tôi tặng em chậu sành trồng cây sứ nhỏ
trên ban công nhà em sáng nay hoa rực màu sắc đỏ
Kiêu hãnh khoe mình
mặc nắng
mặc gió
mặc kệ nhà em luôn kín cổng, then cài…
tôi đã đi qua đây không chỉ một sớm mai
không chỉ một chiều vô tình ngang qua ngôi nhà đóng cửa
mà trong lòng tôi cứ nhớ hoài cây sứ nhỏ
để phải từng ngày đi qua
mong chờ cây sứ ấy đơm hoa…
Em đã đi rồi
theo chồng về nơi xa lắm
để lại bên đường một ngôi nhà hoang vắng
và một tôi ngơ ngẩn mỗi sớm, chiều!
Tôi không còn tiếc nuối cho một tình yêu
Mà chỉ mong có lần em trở về mở cửa
Để cho tôi được thêm một lần chọn lựa
Thay cây sư kia bằng một chậu xương rồng!

∞∞∞

33 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Trọng Vũ