Category Archives: Truyện Ngắn

NÚI RỪNG TÂY BẮC (Phần 3)

Nguyễn Đức Diêu

dao

Phần 3. NGỦ THĂM


Chúng tôi nhìn qua Pù Chải, hắn ta đang xoe xoe điếu thuốc rồi bật quẹt đốt. Cái bật quẹt cũ kỹ bằng nhôm với đá lửa và bông gòn dở chứng không chịu cháy. Thấy vậy, tôi móc cái zippo ra bật lửa cho hắn, tiện thể cũng làm cho mình điếu thuốc cho thơm râu luôn. Pù Chải ngắm nhìn cái zippo như một vật thần kỳ mà hắn mơ ước. Tôi biết hắn đang nghĩ gì mà.

– Thích không ? Cầm xài đi, tui cho đó .

Pù Chải chụp lấy, hắn cầm cái zippo có hình cô gái lõa thể, vuốt nhè nhẹ như một bảo vật rồi mở nắp bật một cái. Ngọn lửa xanh bùng lên nhẹ nhàng làm hắn cười toe toét, hắn quay sang tôi :

– Cám ơn anh đã cho tao cái thần lửa này, nó hay quá.

Từ lúc đó, chúng tôi muốn gì hắn cũng sẵn sàng giúp rất vui vẻ, sốt sắng. Tôi hỏi Pù Chải về chuyện ” ngủ thăm” thì hắn giải thích như thế này : Trong bản làng người Dao, những cô gái mới lớn chưa chồng, buổi tối để một cây đèn sáng trong phòng để …chiêu phu. Nếu một chàng trai để ý cô gái đó thì tới nhà cô cạy cửa vào nhà, vô phòng của cô. Hai người sẽ nằm bên nhau nói chuyện tâm tình, nhưng không được đi quá giới hạn. Sau nhiều lần “ngủ thăm” như vậy, nếu cô gái bằng lòng thì chàng trai sẽ cho cha mẹ biết để đem lễ vật tới nhà gái. Từ đó, chàng trai sẽ được “ngủ thật ” nhưng phải ở nhà cô gái, làm việc cùng gia đình cô và chỉ được về nhà khi cô gái cho phép. Tiếp tục đọc

31 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

NUÍ RỪNG TÂY BẮC (Phần 2)

Nguyễn Đức Diêu
tay bac8

Phần 2: COONG TRÌNH

Đêm đó, sau bữa rượu say lúy túy, chúng tôi ngủ lại ở một căn nhà nghỉ gần chợ . Khi tôi thức dậy, trời vẫn còn tối nhưng ông Niệm đã ngồi uống trà ngoài phòng khách cùng vài người đàn ông Dao. Sáng hôm đó, chúng tôi ăn sáng rồi dạo xem chợ phiên, chợ này họp vào sáng ngày chúa nhật và chợ tình thì vào đêm thứ bảy. Chợ rất đông đúc, bán nhiều thứ hàng đặc sản như như các loại rượu, các thứ vật dụng bằng tre nứa, các loại gia vị, hương liệu như hạt dổi, mắc khén, địa điền… Tôi thích nhất là các loại thổ cẩm. Thổ cẩm của mỗi dân tộc mỗi khác, của người Mông thì màu sắc rực rỡ vàng đỏ, của người Dao đỏ thì màu đỏ hoặc đen viền đỏ, Dao Thanh y thì lại có màu xanh nhẹ nhàng…

Sau khi dạo chợ, chúng tôi đi bộ theo ông Niệm về bản Tả Phìn. Đường quanh co trên đồi núi thật đẹp. Sương mù như những giải lụa trắng vắt ngang sườn núi xanh rì. Chúng tôi có cảm giác như đã xa lánh phàm trần, lạc vào cảnh tiên giới nào đó.
Sau gần bốn tiếng đồng hồ trèo đèo lội suối quanh co, chúng tôi tới bản khi trời xế chiều. Bản tuy nằm giữa rừng núi nhưng cũng có vẻ khá đông đúc với cả trăm căn nhà sàn nhấp nhô cao thấp trên sườn núi. Nhiều người trong bản thấy chúng tôi đi với ông Niệm thì ra cửa nhìn. Mỗi lần như vậy thì ông lại giới thiệu chúng tôi và người dân bản chào rất vui vẻ, chúng tôi cảm thấy rất yên tâm và phấn khởi với sự hiếu khách của người dân miền sơn cước. Tiếp tục đọc

21 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

NÚI RỪNG TÂY BẮC (Phần 1)

Xin giới thiệu các bạn truyện ngắn NÚI RỪNG TÂY BẮC của Nguyễn Đức Diêu .(Chuyện vào cuối thập niên 90 của thế kỷ trước) Truyên có nhiều phần, hôm nay xin giới thiệu Phần 1: CHỢ TÌNH SAPA.

Ban biên tập.

Phần 1: CHỢ TÌNH SAPA.

cho_tinh SAPA

Phi trường Tân Sơn Nhất rồi cũng hiện ra trước mặt với cái nóng hầm hập của buổi chiều hè. Bước vội xuống máy bay để lên xe buýt đi vào ga. Không đông người nhưng cũng chẳng nhanh chóng gì, cuối cùng rồi tôi với chiếc valise cũng thoát được ra ngoài.

Sài Gòn về đêm khá là dễ chịu, ôi, những con đường quen thuộc ngày nào. Gần mười lăm năm cách xa, thành phố vẫn chưa thay đổi gì nhiều ngoài những chiếc Honda và người nhiều hơn trước, màu mè hơn trước.
Chọn một khách sạn trung bình gần chợ Bến Thành, tắm rửa rồi dạo một vòng. Đây không phải lần đầu về nước nên tôi cũng không bỡ ngỡ lắm. Quanh chợ BT, những gian hàng ăn ngoài trời bao bọc vào buổi tối. Xích ra Lê Lợi, phố xá đông đúc, rộng rãi, thoáng mát với những cơn gió từ sông Sài gòn thổi vào.

Tôi có một tuần ở Sài gòn để thăm bạn bè, người quen ở đây rồi sau đó sẽ vù ra Qui nhơn, gặp thằng bạn thân ngày trước để cùng nhau đi Hà nội, lang thang lên miền thượng du . Một tuần lễ qua nhanh như thổi với những buổi tối rông rông những con phố đêm. Tôi hình như chỉ cảm được Sài gòn lúc trời đã về khuya, khi những con đường đã được trả lại sự bình yên của hàng lá me bay êm đềm một thuở. Tiếp tục đọc

52 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

Áo xưa dù nhầu

Vũ Thế Thành

Đầu thập niên 70, dân Sàigòn xôn xao với bộ phim “Doctor Zhivago”. Tôi đã đọc truyện và xem phim. Hồi đó tôi không hiểu vì sao ông bác sĩ này lại yêu một lúc đến hai bà, mà yêu thiệt tình chứ không phải chơi. Nói theo ngôn ngữ thời đại, đó là “tình yêu chất lượng cao”. Có cao, thì có cái ít cao hơn. Ai cao, ai ít cao hơn? Hai chữ “thủy chung” coi bộ dễ hiểu mà sao rắc rối quá chừng!

“ Đơn sơ là điều khó nhất trên đời. Đó là giới hạn cuối cùng của sự từng trải, và là nỗ lực sau cùng của thiên tài” (George Sand)

Báo Dân Việt cuối năm 2010 kể lại câu chuyện của ông Bàn Văn Bảng,ao-xua-du-nhau ở Bản Thảo, xã Ma Le, Hà Giang. Sống với nhau 45 năm, vợ chồng ông chưa hề to tiếng dù họ không con cái. Bà mắc bệnh nan y. Những ngày cuối đời, tinh thần bấn loạn, bà nhớ đến mối tình đầu, mê sảng gọi tên người tình cũ. Ông Bảng nhắn tin trên báo đài, bắt xe về Nam Định tìm người tình cũ cho vợ. Không kết quả.  Bà mất, ông ray rứt  vì chưa giúp vợ  toại nguyện mong ước sau cùng.

Hồi trẻ, tôi thấy tình yêu đâu có gì khó hiểu, mà sao thiên hạ cứ than thở : “Làm sao cắt nghĩa được tình yêu?”, hay như Lý Mặc Thu trong “Thần Điêu Đại Hiệp” suốt ngày ngâm nga
Tiếp tục đọc

25 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Vũ Thế Thành

QUÊ NGOẠI MỜ XA

Thiên Di – Phạm Văn Tòng

Que_ngoai
Bất chợt sau cơn bệnh dai dẳng, tôi tỉnh giấc và trong hồn trống rổng.
Nỗi thao thức cồn cào trong tim, tôi lặng lẽ thu xếp ra tìm xe về Phú Yên. Quê ngoại u hoài cơn nắng quái hạ sang. Nửa tỉnh nửa mê tôi nhìn con đường hun hút đang khẽ khàng vụt qua. Đất trời thoáng hiện thoáng mất, xe chạy vội vàng hối hả như đuổi bắt một chuyến đời đã va đang đến.

Sông Cầu bây giờ đã trở thành thị xã đông đúc, nhịp sống rộn ràng hơn cái thị trấn bình yên xưa kia. Xe vòng vòng đón khách, tôi ngóng nhìn con dốc Găng hút cao, dưới tầm của nó là vũng biển xanh biếc đẹp tựa tranh thủy mặc. Gió mơn man ru dịu lòng, tôi trở mình nghe mỏi nhức tấm thân già còm cõi này.
Tiếp tục đọc

30 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Truyện Ngắn

Điều ước…

Thế Nhân
   (Chuyện mộng mị …)
   Điều ước

Một hôm Tui nằm mơ gặp…Ông Bụt:
– Nếu ta cho 3 điều ước…Con ước những gì?
– Cho 4 điều ước được không ạ?
– Con xem lại truyện cổ tích, làm gì có 4 …
– Vậy thì bỏ điều ước số 1 là được…
– Nghĩa là…
– Ăn cơm tàu, ở nhà Tây, lấy vợ Nhật…và chết ở VN!
– ???… Tiếp tục đọc

219 bình luận

Filed under Tác Giả, Thế Nhân, Truyện Ngắn

Những ngày tháng tư xôn xao !

Tào Lao

Boston_Spring

– Tháng tư về, trong cái nắng nhẹ hòa cùng gió sớm mơn man, nơi tôi đang sinh sống, cây bắt đầu đâm chồi , và hoa bắt đầu đua nhau nở  sau một mùa Đông dài mệt mỏi … làm cho tôi  nhớ về những năm tháng tư ngày ấy ở quê nhà, một tháng tư năm 1975 tự nhiên cả gia đình và hàng xóm của chúng tôi cứ nhôn nhao và rồi không ai nói với ai một tiếng nào cả, cứ đua nhau tìm mọi cách rời nơi mình đang sinh sống để di chuyển vào hướng miền nam như Nha Trang, Cam Ranh, Phan Thiết ,,,Trên một tuyến đường dài hoảng hốt và mệt mỏi, gia đình chúng tôi cũng đến được Cam Ranh và quyết định ở lại đó, nhưng mờ sáng hôm sau ông anh cả kêu cả nhà thức dậy và ra quyết định bảo 3 anh em của chúng tôi nhất định phải tiếp tục ra đi và dặn dò khi đến Sài Gòn , 3 anh em phải ráng đòan kết và sinh sống ở đó, còn anh thì có nhiệm vụ ở lại Cam Ranh để lo cho gia đình ! 3 anh em chúng tôi còn đang do dự , nhưng anh hối chúng tôi phải đi gấp, chỉ sợ không kịp nữa.,,, Tiếp tục đọc

56 bình luận

Filed under Tào Lao, Tác Giả, Truyện Ngắn

Viết cho anh… Lên Sơn Định thăm anh

Kim Loan

cầu Đà Rằng
Giờ ngồi viết lại em càng thấm thía hơn khi nhớ về lần ấy cùng em Hoa lên thăm anh ở trại Sơn Định.
Anh biết không… 
Em chẳng thể nào quên được hình ảnh hai chị em ráng sức đi lên những quãng dốc cao, vừa đến đỉnh đã nằm dài ra nghỉ mệt. Rồi tiếp tục đi lên dốc cao hơn… cao hơn nữa…
Hai chị em rất sợ bị lạc đường. Theo lời hướng dẫn của dân làng, khi gặp ngã ba có cây khô to trắng mốc bị trúng bom, chỉ còn một nhánh chỉa về bên trái có tàng lá xanh và bông tím thì rẽ trái, đi thêm một quãng nữa là đến. Ấy thế mà khi gặp một ngã ba, vì ngại đường nhỏ, bọn em tiếp tục đi thêm. Đến một ngã ba nữa, em nói rẽ trái, Hoa nghi ngờ phân vân không muốn đi, nhưng vì chìu em nên rẽ theo… cầu may. Nào ngờ đi một quãng khá xa mà chẳng thấy trại đâu cả, em lo sợ, muốn quay trở lại, nhưng vì nóng lòng cho anh nên em cứ đi tiếp… Tiếp tục đọc

30 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn

Bông Gòn bay bay

Bông Gòn

Bông_Gòn

Bông gòn bay bay từ Ốc Đảo của mình đến Ốc Đảo của Dễ Ghét ..Ôi mùa xuân trên Ốc Đảo của Dễ ghét đẹp quá . Từng thảm cỏ xanh mượt như những dải lụa mềm trải dài quanh Ốc Đảo , bầu tời trong xanh không gợn một tí mây .

Bông Gòn sà vào khuôn cửa kính cạnh 2 chú sư tử đá , chụm môi vào khuôn cửa kiếng Bông Gòn gọi khe khẻ :

– Dễ Ghét ơi ?

Trong nhà im lìm , Bông Gòn dậm chân tức tối .

-Hù………..

Giật bắn cả người , Bông Gòn Á lên một tiếng và quay đầu lại . Dễ Ghét với nụ cười mơn man nỗi nhớ , và đuôi mắt dài nghìn trùng xa cách …..

Cho tay lên ngực dấu cảm xúc , Bông Gòn giả vờ gắt :

_ Hết cả hồn .

Nụ cười lung linh ánh nắng , Dễ Ghét chỉ vào tim mình :

– Sao hết được ? Dấu hết vào đây rồi  còn đâu ?

Bông Gòn nũng nịu :

_ Dễ Ghét nhốt Bông Gòn vào đó hở ? Hèn chi lúc nào Bông Gòn cũng thấy mình ngu ngu làm sao í ?

Dễ Ghét nheo mắt cười :

_ Ừ …..cứ ngu ngu để mãi mãi là Bông Gòn yêu của Dễ Ghét chứ ? Hiểu chưa ?

Bông Gòn Hứ dài ……rồi quay lưng bước vội đến bên hai chú sư tử đá.

Dễ Ghét bước theo , tay kéo đuôi tóc Bông Gòn :

_ Bông Gòn qua thăm Dể Ghét hả ?

Bông Gòn chớp mắt ngó lên bầu trời xanh :

_ Bông Gòn qua thăm hai chú sư tử đá mờ ?

Dễ Ghét ném một viên sỏi vào thinh không :

_ Oke . Thế thì Bông Gòn ở đây nói chuyện dzới sư tử đá nhen ? Dể Ghét đi nhậu đây .

Bông Gòn lại .Á.

Nỡ nào Bông Gòn qua chơi mà Dễ Ghét để Bông Gòn ở nhà một mình hả ?

Dễ Ghét vuốt má Bông Gòn cười :

_ Chọc cho Bông Gòn …bay bay tí thui chứ ai mà nỡ để Bông Gòn bay bay một mình lỡ nẫu bắt cóc thì toi đời Dễ Ghét .

Bông Gòn cười tươi như cánh hoa “Forget me not” :

_ Dễ Ghét thật là …….Dễ thương .

Tiếng cười của Bông Gòn và Dễ Ghét vang vang ….Ốc Đảo rung rinh , cây cối chao nghiêng , mặt đất nơi Bông Gòn và Ốc Đảo đang đứng tự nhiên quay vòng vòng , Bông Gòn thấy chóng mặt quá . Nhắm tịt mắt lại , tay vòng qua cổ Dể Ghét níu chặt , Dễ Ghét cúi xuống thì thầm :

– Ngoan nào Bông Gòn , , Đừng sợ nhé  Bông Gòn , có Dễ Ghét bên cạnh đây.

Dễ Ghét cúi xuống , cúi xuống …Bông Gòn nhắm mắt , một bên mắt trái hới hé tí tẹo, và Bông Gòn phát hoảng lên , lại………. Á một tiếng , khi nhìn  thấy Dể Ghét liều lĩnh áp môi của Dễ Ghét vào môi của Bông Gòn nóng bỏng ………

Ngọn gió sớm mai lùa vào phòng mát rượi , Bông Gòn mở bừng mắt , cánh cửa đêm qua quên đóng , buổi sáng tinh khôi , ngoài vườn hương Ngọc Lan thoang thoảng , Tự nhiên Bông Gòn thấy bực và ghét ngọn gió ban mai đã  làm Bông Gòn thức giấc khi cơn mơ đang đẹp và nụ hôn của Dễ Ghét đang thật gần ………..

Ốc Đảo , ngày ….tháng ….năm 

 

35 bình luận

Filed under Bông Gòn, Tác Giả, Truyện Ngắn

Nhớ chiều xuân hôm đó

Phạm Lê Huy

Chieu_Xuan

Đồi Phượng Hoàng, ngày… tháng… năm 197…

Sim thân quí,

Sau mấy ngày ăn Tết sớm với gia đình, Quân trở lại đơn vị vào trưa 30 tháng chạp. Chưa kịp nghỉ ngơi thì xế chiều lại được lệnh ba lô ra bãi đáp bay gấp vào đồi Phượng Hoàng. Sim thấy không, lính chiến là thế đấy, đâu có được nghĩ ngơi nhiều.Cũng may mấy ngày nay tiền đồn này tạm bình yên vô sự.À… Vì mãi đọc lệnh hành quân, suýt nữa Quân quên mất chuyện này nếu không nhờ chú lính bếp nhắc “Còn túm này nữa… Thẩm quyền !” – À há… Cám ơn em… Xách theo giùm qua đi !”. “Túm này” là cái giỏ lác có hai đòn bánh tét, một hũ dưa chua củ kiệu của má Quân và bịch bánh mứt Sim làm với cái thiệp xuân mà Sim khéo léo gói ghém cho. Lại thêm một chục cái thiệp xuân của các bạn cùng lớp tự làm lấy nhờ Sim chuyển đến các anh lính trong đơn vị Quân. Những tấm thiệp ấy tuy đơn sơ tuy “học trò” nhưng chứa chan tấm lòng hậu phương thiệt nồng ấm. Cám ơn Sim và các bạn nhiều lắm.
Tiếp tục đọc

11 bình luận

Filed under Phạm Lê Huy, Tác Giả, Truyện Ngắn

Sự tích Hoa xuyến chi

Ngày xửa ngày xưa, ở vùng nọ có một người con gái rất xinh đẹp. Ai mới nhìn cô lần đầu thôi là không thể quên được khuôn mặt rạng ngời như ánh trăng rằm, nụ cười như hoa ban sớm, cảm giác như có thể xua đi những mệt nhọc và những u sầu của mọi người. Ánh mắt trong sáng của nàng khiến cả những chú chim không còn biết sợ người, ngày nào cũng đậu trước nhà nàng cất tiếng hót véo von. Vẻ đẹp của người con gái tuổi trăng tròn ấy không chỉ khiến những anh chàng trong vùng mà còn biết bao chàng trai ở những vùng lân cận muốn lấy nàng về làm vợ. Đã có bao người đến dạm hỏi cô – những anh chàng con nhà giàu tới nhưng bố mẹ cô đều không đồng ý vì họ muốn gả con gái cho một người quý tộc. Rồi như họ dự tính, một ngày kia có một người đàn ông cao to lực lưỡng, mặc áo nhung bào, cưỡi trên con tuấn mã cùng không ít nhưng người hầu mang lễ vật tới xin cưới nàng. Bố mẹ cô loá mắt trước số châu báu chàng rể mang tới và đồng ý cho cưới con gái ngay. Về phần Rain cô gái hiền dịu nết na xihn đẹp thì buồn rầu vì bố mẹ bắt ép cô lấy người đàn ông ấy. Không ai biêt được rằng cô đã đem lòng yêu Rom – một người làm của nhà Rain. Bố mẹ anh nợ gia đình Rain khoản tiền lớn nhưng không thể trả, thấy anh la người khoẻ mạnh nên nhà ấy đồng ý cho anh ở đợ để trả nợ dần. Rom cường tráng như một dũng sĩ nhưng khuôn mặt và nước da trắng cùng vầng trán rộng thông minh lại toát lên một vẻ đầy học thức. Anh khoẻ mạnh lại chịu thương chịu khó, làm việc quần quật cả ngày. Những khi anh làm chăn cừu trên những đồng cỏ xa thì Rain là người vẫn ngày ngày mang cơm cho anh. Cánh đồng cỏ từ lâu đã trở thành vùng trời riêng của hai người, họ tung tăng nô đùa, Rom hay thổi sáo cho Rain nghe, anh dậy cô chăn cừu, dậy cô làm chong chóng… Những lúc bên anh Rain luôn được cười ngây ngất. Ngày nào anh cũng tặng cô một bó hoa dại, những cánh hoa trắng mỏng manh như Rain vậy. Cô đón nhận những bông hoa trong niềm vui hân hoan như đón nhận tình yêu của anh vậy. Hai người tự lúc nào đã có tình cảm sâu nặng. Ngày nghe bố mẹ ép lấy chồng cô buồn lắm, hôm ấy cô không tới chỗ Rom mà chi lặng lẽ khóc trong phòng, cô biết bố mẹ không bao giờ chấp nhận Rom và cũng biết không thể làm họ thay đổi quyết định. Nhưng trái tim của cô đã dành trọn cho Rom. Vậy là ngày mai thôi cô phải xa anh, cô phải lấy một người lạ không một chút yêu thương. ” Phải làm sao đây?” cả đêm hôm ấy cô chỉ nghĩ một câu như thế và khi trời còn đang tối thì người con gái nhỏ bé đã quyết định một điều rất liều lĩnh, cô chạy tới chỗ Rom.

XC

Tiếp tục đọc

16 bình luận

Filed under Sưu tầm, Truyện, Truyện Ngắn

Em yêu anh

Minh Nguyệt

Truyện Ngắn

love_1

Cô luôn miệng bảo là yêu anh, yêu còn hơn cả bản thân mình nữa. Vậy mà cô lại không nhớ đến ngày sinh nhật của anh. Đúng là thật đáng trách. Hôm sinh nhật anh, cô vẫn đến công ti như thường lệ, mà hôm đó sao công ti lại có quá nhiều công việc, cô chúi đầu vào làm mãi, làm mãi, và tạm quên mất anh – người giữ niềm vui, nỗi buồn của cô; người mà cô quanh quẩn trong từng ý nghĩ, từng hơi thở.  Còn anh có lẽ hờn trách cô vô tâm, hay chính anh cũng quên mất luôn ngày sinh nhật của mình vì những nỗi khổ đau của cuộc đời mà anh phải đối mặt và trải qua, cô cũng không biết nữa.

Tối hôm đó cô có việc phải gặp khách hàng và mãi cho đến tận hơn chín giờ đêm cô mới về tới nhà. Đến lúc đó trái tim của cô lại trỗi lên khúc nhạc nhớ thương, khúc nhạc tình yêu dịu vợi đến nao lòng. Cô cầm máy điện thoại lên, không có một cuộc gọi nhỡ hay một dòng tin nhắn nào của anh cả. Mà đúng ra khi cô tiếp khách hàng, anh có gọi cho cô, nhưng lúc đó cô bận bàn chuyện với khách, và nhà hàng tiếng ồn nhiều quá, cô chỉ nghe loáng thoáng một chuyện gì có liên quan đến sinh nhật. cô nghĩ là anh đi dự sinh nhật của ai đó – bạn cùng công ti của anh. Vậy mà đã hơn mười giờ đêm rồi, anh không gọi hay nhắn tin gì cho cô, mà cô gọi anh cũng không bắt máy. Cô cảm thấy lo sợ cho anh. Anh chỉ có một thân một mình, không người lo lắng, quan tâm. Cô hay đùa với anh:
Tiếp tục đọc

24 bình luận

Filed under Minh Nguyệt, Tác Giả, Truyện, Truyện Ngắn

Bên đời số phận…

Thế Nhân

(tâm tình)

diu_me

   Tôi cẩn thận dìu những bước chân run rẩy, dò dẩm của mẹ mình, lên một chiếc xe đường dài xuyên Việt về thăm lại quê xưa, một chuyến đi ao ước cuối cùng… mà trong tâm tư bà đang nghĩ vậy!

Đã 60 mươi năm trôi qua rồi, mẹ tôi vẫn cố nguyện cầu, khoả lấp chằng chịt bao vui buồn! Khoả lấp bớt với trí nhớ con người khi đầy, khi cạn…Nhưng, quá khứ ấy luôn là một phần của hiện tại và khó mà lãng quên ở tương lai…với nhiều vết thương chưa bao giờ được chữa lành lặn.

Người, đã ra đi từ độ thì con gái, theo chồng lưu lạc binh đao rẽ lối chị em, từ ly bố mẹ…như những cánh hoa thời loạn lạc không quyền lựa chọn. Đời người bão táp giữa lịch sử phong ba, định mệnh cuộc sống ly tan đã hằn vết lở theo thời gian, in sâu vào tâm tình mẹ nhiều bi ai, hơn là hạnh phúc…

Hai chị em, hai người đàn bà già nua, héo hắt…với ngón tay khô cằn, đôi mắt đã trắng đục mờ loà, tìm lẩn thẩn bàn tay nhau hàng giờ không nói. Họ chỉ hỏi thăm về sức khoẻ ăn và ngủ…với những ngôn ngữ giờ hơi khác biệt, lập bập run run, cả ý tưởng và hơi thở thều thào ngắn ngủi… Tiếp tục đọc

61 bình luận

Filed under Tác Giả, Thế Nhân, Truyện Ngắn