Đêm trăng

Nguyên Thủy

Còn không em bao năm dài bão nổi..?
Gặp lại nhau nhăn nhúm mộng ban đầu…
Ai đứng khóc ký ức xanh màu ngọc…
Ai lặng thầm mắt đỏ quặn niềm đau…

Trăng thuở ấy dát vàng trong trí tưởng…
Còn không em ánh trăng hắt vườn sau..?
Nắn nót tên người giữa mùa đỏ phượng…
Mây xanh trời đâu ngỡ cuộc bể dâu…

Còn đâu em…buổi chiều …hơi thở vụn…
Đắm đuối mắt ngời lời ấy cho ai…
Môi ta lạnh bạc phai ngày dong ruỗi,
Nên lời yêu cứ nhói buốt đêm dài…

Còn không em…trên lưng đời quá vội..?
Trầm tích buồn còn ngọc nghiến tình em…
Ta về đây đêm trăng phủ xuống thềm,
Tưởng hơi ấm da người trăm năm cũ…

∞∞∞

29 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Đà Lạt năm mười bẩy

Thùy Dương

Bên vầng trăng mười bẩy
Đêm yên nghỉ vội vàng
Ngọn thông già xào xạc
Đếm tuổi cùng thời gian

Hồn ai đang run rẩy
Cô đơn trong mù sương
Sao đổi ngôi nhấp nháy
Ngở mắt người yêu thương

Đà Lạt đêm mộng tưởng
Mơ hồ khúc nhạc buồn
Lẻ loi một cánh vạc
Khản giọng trong đêm trường…

∞∞∞

80 bình luận

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Nếu ai đã một lần xa xứ

Dinh Nam

Trở lại tuổi thơ với vườn hoa cỏ tím
Xanh thẳm nương dâu , dáng mẹ tảo tần
Đã bao năm theo dòng đời phiêu bạt
Nhớ lắm ai ơi , ngõ trúc đợi tóc thề .
………………………………………

Con lại về như thời thơ ấu
Dòng sông hiền vẫn chở nặng phù sa
Cơn bão đi qua , cơn mưa phùn sắp đến
Giữa buổi trưa mà gió bấc cắt da .
……………………………………..
Chốn phồn hoa dù ăn ngon mặc đẹp
Vẫn nhớ nhà tranh ao cá , chuồng gà
Nhớ bóng người áo trắng ngang qua
Xòe nón đội để hái vài trái ổi .
,,,,,,,

Nhớ tuổi thơ ngồi lưng trâu thổi sáo
Diều nhà ai bay bổng trên không
Nhớ mùa hoa đỏ thắm ven sông
Tuổi học trò mang về ép vở .
…………………………….
Nếu ai đã một lần xa xứ
Nhớ lắm ai ơi nỗi nhớ nhà !
…………………………..

∞∞∞

18 bình luận

Filed under Dinh Nam, Tác Giả, Thơ

Ngày Nào Đó

Nguyên Lượng Thái

Ngày nào đó lời thơ tôi thấm lệ
Ký ức buồn cô đọng giọt thời gian
Tôi xin em một chút nắng nhẹ nhàng
Tim bớt lạnh tuôn trào dòng xúc cảm

Ngày nào đó lời thơ tôi lảnh đạm
Mây giăng mờ phủ kín cả tình thơ
Tôi xin em một chút gió hững hờ
Xua mây xám.. trăng về thơ sống lại

Ngày nào đó lời thơ tôi ngây dại
Vô tình nên nhắc mãi đến tên em
Tôi xin em.. chỉ vì.. lúc vào đêm
Tình say mộng.. lời thơ đang trăn trở

Ngày nào đó thơ tôi ngừng nhịp thở
Sẽ không còn vần điệu với thời gian
Tôi xin em đừng trách cứ vội vàng
Lời thơ đó.. lòng người.. thơ vẫn sống.

∞∞∞

 

11 bình luận

Filed under Nguyên Lượng Thái, Tác Giả, Thơ

Mây cuốn về đâu

Thiên Di Phạm Văn Tòng

Cõi tình lưu lạc đâu đâu
Cho mây cuốn gió nặng sầu tôi mang
Người đi hút cõi điêu mang
Tôi con thú hát đại ngàn buồn tênh

Ngày nào chở mộng gọi tên
Nay con thuyền ấy lênh đênh chốn nào
Ở đây rừng rú thét gào
Đìu hiu giọt nắng nghiêng chao cuối trời

Suối than,than chẳng nên lời
Để con Sóc nhỏ im lời bâng quơ
Biết tình đâu nữa mà chờ
Biết người còn đọc câu thơ nửa chừng

Ở đây gió lặng suối ngưng
Rừng xanh xoã tóc rưng rưng gọi người
Hoa xưa đã héo hay tươi?
Xin cho nhìn lại nụ cười vẩn vơ

Vực sâu vọng lại tiếng chờ
Trời cao chim lạc,bơ vơ gọi bầy
Tôi-Người trần thế còn đây
Còn mang tiếc nhớ đổ đầy nhân gian…

∞∞∞

15 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Đàn trong đêm…

Nguyên Thủy

Tiếng đàn rơi…
Giọt buồn khắc khoải…
Nốt lênh đênh…nốt lặng cuối thang âm…
Nốt nhói buốt…lạnh căm đời giông bão…
Nốt ngỡ ngàng…lời thệ hứa xa xăm…

Gió lao xao…
Khúc đàn tưởng tiếc,
Thời gian không màu…sao bạc ngày xanh…
Ta hát mãi lời ru trầm da diết..?
Rung cô đơn…chiếc lá đuối trên cành…

Đàn tương tư ..
Ngày em xa vắng…
Lạc cung đàn nên lỗi nhịp thương đau…
Giai điệu ấy giờ nhạt phai màu nắng…
Tiếng gọi người vọng mãi giữa đêm thâu…

Đàn trong đêm…
Quắt quay niềm nhớ..?
Từng nhịp sầu trôi qua phím ngây ngô…
Lời thương em khúc tình ca nhàu úa…
Nên còn yêu như một gã dại khờ…

∞∞∞

59 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Đón em về

Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip

Bao nhiêu năm, chờ tiếng yêu thương
Tri kỷ là ai…? mộng rất thường
Trời cao đất rộng, người chẵng thấy
Kiếp tang bồng, nặng nợ vấn vương…

Ta đến tìm em trong cõi mê
Yêu nhau tám kiếp trọn câu thề
Thánh địa linh thiêng tình nặng nợ
Tỳ kheo ni, ta đón em về…

Ta muốn cùng em vượt tử sinh
Chín tầng mây tận hưởng ân tình
Cao sơn tuyệt cốc tìm thanh tịnh
Du thuyền Bát Nhã viếng thần linh….

Ba vạn sáu ngàn ngày sắp hết
Ta sẽ cùng em đến cõi mê
Âm dương hương phấn vùi nhục thể
Chuyển càn khôn, ta đón em về…

California – Feb.12.2017

37 bình luận

Filed under Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip, Tác Giả, Thơ

Đừng Gọi Tôi Là Thi sĩ

Nguyên Lượng Thái

Đừng gọi tôi nhà thơ hay thi sĩ
Mà người đời thương mến lại khư khư
Tôi rất lo sự truy tìm ngôn ngữ
Lận đận hoài những con chữ ngu ngơ

Cố gắng xếp vần suông cho dễ nhớ
Cho tâm hồn luôn ở với trời thu
Cho lá bay lây lất giữa sương mù
Và những lúc cảm thấy đời xơ xác

Tôi đành phải ghép lòng vào hoan lạc
Để đi tìm con chữ trốn nơi đâu
Tìm đâu ra con chữ ghép thành câu
Đầu gục xuống giận mình trong bất lực

Có những lúc tận cùng trong tiềm thức
Suy nghĩ hoài tìm kiếm chữ không ra
Có những lần trơn tuột chữ đi xa
Tôi cố giữ nhưng không thèm ngoảnh lại

Khi tìm được lòng tôi như thư thái
Xếp thành bài tình khúc của hoài mong
Gửi cho đời, đời coi tựa như bông
Có người đọc cũng không màng đáp trả

Tôi xếp chữ với cuộc đời mệt lả
Không đủ làm con sóng nhỏ tung tăng
Không đủ sương che khuất bóng chị Hằng
Không đủ để lòng người rưng ngấn lệ

Bạn thân ơi, thơ tôi là như thế
Không đủ tài, Thi sĩ nhận làm sao!
tl 9/3/2016

16 bình luận

Filed under Nguyên Lượng Thái, Tác Giả, Thơ

Như một lời cuối

Thiên Di phạm Văn Tòng
 
Giờ thì người đã xa tôi
Leo lên đỉnh nhớ buồn buồn thương thương
Người đang ru giấc miên trường
Tôi còn mòn mỏi dặm đường cô đơn
Chắc là hết giận hết hờn
Hết thương hết ghét âm thầm lặng câm
Cố quên nén tiếng khóc thầm
Không ai hay biết. Không cần sẻ chia
Giờ thì hai ngã lặt lìa
Người nơi phương lạ:ai kia đã rồi
Tôi còn đi mải mình tôi
Chờ giờ giã cõi cút côi trần đời
Qui Nhơn -2017

19 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Môt nửa

Dinh Nam

Không biết từ bao giờ ta đã thuộc về nhau
Lời yêu thương như từ kiếp trước
Hai trái tim từ hai nơi xa thẳm
Thế mà nguyền gắn bó đời nhau .
………………………………….
Rồi một ngày ta nhận ra nhau
Nhận ra nửa của nhau còn quên lãng
Những gì thiếu đã thấy rồi đấy nhỉ
Nửa bên này là phần thiếu của nửa kia .
……………………………………….. Tiếp tục đọc

41 bình luận

Filed under Dinh Nam, Tác Giả, Thơ

SỰ TICH CHỮ BUỒN

Nguyễn Huy Cường

.
Chuyện xưa kể bảy chú Lùn
Đến khi chia tay Bạch Tuyết
Đến đây, chuyện như là hết
Nghi ngờ, ngang trái, khổ đau.
.
Có điều, ai biết được đâu
Rằng trước ngày về quê xứ
Nằm gọn trong tay Hoàng Tử
Trong rừng, đau khổ đã gieo. Tiếp tục đọc

14 bình luận

Filed under Nguyễn huy Cường, Tác Giả, Thơ

Lục Bát Nhớ

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Bắt tay nhau chẳng nói gì
Một thời trót lỡ chia ly với người
Ba mươi năm một nụ cười
Mỗi người có mỗi cuộc đời riêng tư
Ta còn lén giữ tờ thư
Của người năm ấy gởi từ phương xa
Mỗi khi thương nhớ quê nhà
Hẳn người ướp mộng ngân nga điệu buồn
Bây giờ bóng xế chiều buông
Chúc nhau khỏe mạnh-Lén buồn vu vơ
Mỗi người chia nửa câu thơ
Đêm về nằm mộng ngây thơ dâng tràn

∞∞∞

33 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Bài Chế: Qua Đèo Ngang – Nhớ lấy đà

Cà Kê Dê Ngỗng (Sưu tầm)

tho vui

Nhảy qua đèo ngang không lấy đà
Đập đầu vào đá máu tuông ra
Lom khom dưới núi tìm y tá
Y tá theo trai không có nhà

Thiếu máu đau đầu em sắp chết
Nhìn qua nhìn lại chẳng thấy ai

Khắc lên bia mộ dòng thông báo
“NHẢY QUA ĐÈO NGANG NHỚ LẤY ĐÀ”

∞∞∞

41 bình luận

Filed under Cà Kê Dê Ngỗng, Sưu tầm, Tác Giả, Thơ vui, Vui cười

Em đi

Anh Hai Chai
em-di

Em đi còn lại mình tôi
Sáng, trưa, chiều, tối cạn lời nhớ thương
Còn đây mấy sợi tóc vương
Lẫn vào trong gối mùi hương ngày nào

Xuyến xao mấy ngọn trúc đào
Hồng trong nắng sớm như màu môi em
Bậc thềm tam cấp ngủ quên
Từ khi em rũ bỏ miền chiêm bao

Em đi con nhện giăng sầu
Con trăng héo úa nhạt câu thơ tình
Em đi con sóng lặng thinh
Không còn vồ vập hôn ghềnh đá xưa

Em đi ngày nắng chợt mưa
Đêm buồn trở gió môi thừa lời yêu
Em đi đời cũng liêu xiêu
Hồn tôi lưu lạc phiêu diêu xứ nào

Quắt quay muôn thuở còn đau
Loay hoay tóc đã bạc mầu thời gian
Em đi rớt một nhịp đàn
Lời ca quên chữ âm vang chia lìa

Em đi trống vắng tứ bề
Vườn xưa quạnh quẽ gió về lập đông
Em đi mưa khóc trên sông
Lòng tôi dậy sóng muôn trùng khơi xa

Em đi xa.. đã rất xa…

∞∞∞

72 bình luận

Filed under Anh Hai Chai, Tác Giả, Thơ

Tháng Ba Về

Nguyên Lượng Thái

Tháng ba về gợi thêm bao nỗi nhớ
Hoa bằng lăng nở tím cả khoảng trời
Mỗi chiều về óng ả giọt nắng rơi
Vàng sợi nhớ phơi đầy trên phiến lá

Tháng ba về thời gian đang hối hả
Hương hoa xưa tràn ngập cả cõi lòng
Cả lời thơ, trời mây trắng bềnh bồng
Trong nắng mới cõi lòng như réo gọi

Tháng ba về thì thầm xuân muốn nói
Rằng xuân mang hương ấm đến cho đời
Cho cả muôn hoa trổ sắc xuân ngời
Cho cả khung trời lộc biếc non xanh

Tháng ba về em xa quá mong manh
Ở trong anh với muôn ngàn nỗi nhớ
Lời tình thơ xếp vần còn dang dở
Bao yêu thương tìm kiếm tháng ba về

∞∞∞

36 bình luận

Filed under Nguyên Lượng Thái, Tác Giả, Thơ