Vô đề

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Vo-de

Miệng đời lắm ưu phiền
Mắt đời lắm truân chuyên
Lặng im ta giũ áo
Tránh nhiều nổi đảo điên

Ta buồn cho thân ta
Muôn đời làm kẻ lạ
Buồn thiu: mình với mình
Bên bờ cạn nước xa

Cố thu mình lặng lẻ
Tai đời thôi lắng nghe
Niềm ưu tư không đáng
Nghe thêm chỉ chán phè

Nằm trên thuyền cô miên
Ngắm trăng lạc muôn miền
Vần thơ đêm an giấc
Sao con mắt láo liêng ?

∞∞∞

30 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

30 responses to “Vô đề

  1. Phải công nhận kỳ ni bạn bè mình vấn vương, thờ thẫn nhìu ghê. Hết Nguyên Thuỷ “Tự Hỏi”, rồi đến “Nếu có một ngày” của NK Tuấn, và bay giờ đến Dzô Đề của TD phạm V Tòng.
    Hihi…chúc bạn dzui.

  2. Thùy Dương

    Bài thơ mang một nổi niềm riêng
    Bâng khuâng như tự dổ mình….
    Dể thương lắm anh TDPVT ạ.Chúc anh vui khỏe

  3. Nguyên Thủy

    Chia xẻ với anh Thiên Di…Chúc anh an vui…
    Ta bên đời cô miên
    Đêm trăng úa muộn phiền
    Dỗ mình cho qua giấc
    Chập chờn mộng lung liêng ?

  4. TIỂU CHÙA

    Bài thơ nặng nề quá.
    Nặng với bản thân nặng với đời…
    Nghe sao buồn quá.

  5. TUẤN VINH

    Biết niềm ưu tư kkoong đáng nhưng vẫn cứ u hoài…

  6. Nhỏ

    Ta buồn cho thân ta
    Muôn đời làm kẻ lạ
    Buồn thiu: mình với mình
    Bên bờ cạn nước xa
    Vâng, ta buồn cho thân ta giữa muôn người xa lạ, biết tỏ cùng ai ?

  7. liên dương

    Có những lúc…. ta buồn cho thân ta….muôn đời làm kẻ lạ….thật tâm trạng….. rồi…. buồn thiu, mình với mình…. bên bờ cạn nước xa….nghe thật buồn, nhưng LD tin rằng những tâm tư cô đơn, buồn chán ấy cũng sẽ vơi bớt ít nhiều qua những câu thơ đầy cảm thán ấy……
    Chúc niềm vui sẽ mau trở lại với anh TD nhé !

  8. Mỹ Thắng

    Ta buồn cho thân ta
    Muôn đời làm kẻ lạ
    Buồn thiu: mình với mình
    Bên bờ cạn nước xa
    .
    Sao nghe xót xa và cay đắng quá bạn tui ơi , chúc vui nghen !

  9. Tào Lao

    Miệng đời lắm ưu phiền
    Mắt đời lắm truân chuyên
    Lặng im ta giũ áo
    Tránh nhiều nổi đảo điên
    …Ờ hé, sao mà phức tạp quá hén Thiên Di !

  10. “Nằm trên thuyền cô miên
    Ngắm trăng lạc muôn miền
    Vần thơ đêm an giấc
    Sao con mắt láo liêng ?”
    Vậy chắc là chưa an giấc được rồi anh Thiên Di ha…

  11. ÁNH TUYẾT

    Cay đắng, muộn phiền và len nổi đời hiện thực.
    Đó không là VÔ ĐỀ mà là bờ xa nước cạn của chính anh.
    Có bao giờ tâm tư anh thôi ngừng nghỉ đâu.

  12. VTB

    “Ngộ” rồi chăng?
    “Lặng im ta giũ áo
    Tránh nhiều nổi đảo điên”
    Nên chăng nếu Thiên Di thực hành như lời thơ.
    Hẳn mình mừng lắm…

Hãy gởi những lời bình luận thân thương đến với mọi người.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s