Category Archives: Tác Giả

Mùa Đông của anh

Trần Dzạ Lữ

Dong_SG

Sài Gòn vẫn có mùa đông
Bởi vì anh thiếu một vòng tay em
Biển xô, sóng vỗ quanh hồn
Từ em ngăn ngắt… nụ hôn nửa vời!

Sài Gòn anh, thiếu niềm vui
Buồn dư, nhớ “đã nư” rồi em ơi!
Vứt đi, lượm lại cuộc người
Chỉ nghe mưa mốc, hết thời tài hoa…

Se lòng thế hệ can qua
Mấy yêu thương để nhạt nhòa tình nhau?
Bây giờ anh đây, em đâu
Sài Gòn anh, ngâm chiêm bao đêm tàn…

Bưng lòng chờ đợi xuân sang
Mà sao đông cứ mang mang quanh mình?
Sài Gòn anh, gọi tên em
Gọi cho đỡ nhớ, mắt huyền xưa ơi…

∞∞∞

28 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ

Tin buồn

cdnth6875 vừa nhận được tin buồn

Cụ bà : Trần Thị Túy Hương

Thân mẫu của cô Tuyết Đào,

Chị Cẩm Tú Cầu, Quốc Tuyên & Thu Thủy

Đã tạ thế vào lúc 12g, ngày 13/8/2014 (18/7 Giáp Ngọ). 

HƯỞNG THỌ 100 TUỔI

 Cựu học sinh Cường Để 68-75 xin thành thật chia buồn

cùng cô Đào & gia quyến.

20 bình luận

Filed under cdnth6875, Tin buồn

Khu du lịch nghỉ dưỡng MADAGUI:

Thế Ngọc

KHUNG TRỜI THƠ TRONG LÀNH ĐẦY SỨC KHỎE

Đúng hẹn, đúng giớ, anh đỗ xe lại đón và tôi lên đường đi du lịch…một mình đến khu nghỉ dưỡng Madagui, một địa danh đang ngày càng trở nên “hot” trên thị trường nghỉ dưỡng bảo vệ sức khỏe.

MƯA RỪNG ƠI, MƯA RỪNG…

Buổi trưa, chúng tôi ngồi trên nhà hàng Muông Xanh rộng rãi thoáng mát, cơn mưa mùa thu ập đến. Nhìn núi đồi một màu xanh ẩn hiện trong mưa, bất giác anh cất giọng…rè hát lên rằng: “Mưa rừng ơi mưa rừng…” rồi nói:
-Ở Saigon làm sao thưởng thức được một khung cảnh trữ tình, cảnh rừng núi chìm trong mưa, hàng cây xanh nghiêng ngã theo gió tạo nên một bức tranh thủy mạc làm nao lòng những ai yêu màu xanh của núi rừng.
Rồi anh mỉm cười phụ đề thêm: “Lảm một điếu thuốc chiêu ngụm cà phê nóng là tuyệt cú mèo!”
Madagui_1

Bức tranh thủy mạc Madagui làm mê đám lòng người… Tiếp tục đọc

33 bình luận

Filed under Tác Giả, Thế Ngọc

Cám ơn em

Trần Thị Hiếu Thảo

Cam on em

Cám ơn em

Thương em , em một tấm lòng
Cám ơn em đẹp trắng trong tâm hồn
Nhớ em anh cứ bồn chồn
Chiều ra sông ngắm để hồn thương đau
Gìn vàng giữ ngọc cho nhau
Xin nhờ lượng biển để sau mặn mà
Lòng em sâu nặng thiết tha
Lòng anh nào dễ để mà tình phai?/
Đêm nay ngắm một nhành mai
Mà nghe thoang thoảng hương ai đã về…

*****************
Yêu em…

Yêu em từ lúc trăng tròn
Đến khi trăng khuyết vẫn còn yêu em
Trầu xanh cuộn với vôi têm
Anh mơ em mộng để thèm nhớ nhau
Nắng về cho đẹp hàng cau
Mắt em anh thấy một màu biển xanh
Gió xây đắp lộc đầu gành
Em về vỗ trái tim anh hát cùng.

∞∞∞

25 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Thị Hiếu Thảo

THẰNG ĂN HẠI

Vũ Thế Thành

thanganhai

Hồi nhỏ tôi không thích ăn xôi. Đơn giản vì mẹ tôi bán xôi, mỗi khi bán ế, bà thường “mời” tôi ăn. Con nít ăn hoài một thứ ngán. Đôi khi tôi làm eo không ăn, bà chẳng nói gì.
Rồi cũng có cách “gỡ” lại. Tôi giả vờ ốm, không ăn cơm. Ốm đau ai lại gợi ý ăn uống này nọ. Tôi cũng hiểu thế. Bà hỏi tôi ăn cháo, tôi lắc đầu. Bà hỏi tôi ăn phở, tôi nín lặng. Thế là tôi có phở. Một tô phở thì chẳng nhằm nhò gì với thằng nhóc đang tuổi nghịch ngợm. Tôi lén bà xuống bếp xúc thêm cơm ăn với nước phở.
Mẹ tôi cưng nhưng không chiều. Tính tôi quậy phá, có bị nóc xuống phết vài roi cũng chẳng lấy gì oan ức. Tôi lỳ đòn. Ba tôi ít đánh, nhưng đánh đau, tôi gồng mình chịu, không kêu khóc. Với mẹ tôi thì khác, roi chưa chạm đến mông tôi đã gào lên thảm thiết.
Những trò chơi giả ốm ăn phở, già họng né đòn thường tỏ ra đắt giá và hiệu nghiệm. Tôi tự hào về mấy trò mánh mung này. Sau này có con, tôi mới hiểu đó là những trò rẻ tiền. Áo mặc sao qua khỏi đầu. Tiếp tục đọc

11 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Vũ Thế Thành

CÓ MỘT THU XƯA : TÔI TÌM VỀ

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Thuxua_timve
Tôi âm thầm tìm về chốn cũ. Trong một buổi chiều mây trắng gọi mùa thu. Màu xanh biếc nương dâu, thấp thoáng bóng ai cô lẻ. Chợt nghe hồn lạnh buốt, sợ màn đêm ập đến âm u.

Em còn đó dưới hàng hiên hay bên đồi gió. Cây Mít xa xăm bên hông mái nhà kho. Con chó nhỏ chắc tôi về nó quẩy đuôi mừng rỡ. Con đường mòn heo hút thân quen, nơi bước chân em về trước ngõ.

Tôi không biết mình vui hay buồn, lo âu hay lặng lẽ. Chỉ bước đi như kẻ mộng du tìm về vòng tay ấm áp chở che. Người yêu dấu: mấy mùa thu rồi tôi mỏi cánh sắt se. Phương trời lạ lắm gian nan … có lẽ… Tiếp tục đọc

23 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Truyện Ngắn

HÀNH TRÌNH VỀ VN THÁNG 5, 2014

Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip

Ngày 9 tháng 5, 2014, HP bay về Sài Gòn để kịp cúng giỗ 100 ngày của người bạn thân Nguyễn Xuân mới mất hồi đầu năm tại cư xá Thanh Đa. Rất nhiều bạn Cường Để và Nữ Trung Học như Kim-Quy, Ngọc-Lan, Nhỏ, Mèo con…và nhiều nữa đã đến cúng từ trước.
HP biết linh hồn Xuân Đen vẫn còn lảng vảng chung quanh bạn bè và “hóng” chuyện như ngày nào còn sống…hì hì hì…
Sau khi hàn huyên tâm sự đến chiều tối, ace thấy Bích Ngọc buồn quá nên rủ nhau kéo BN đi ra quán dọc bờ sông Thanh Đa lai rai vài lon cho đỡ buồn.

TQ_1

(Từ trái: Trần Thế Bảo-Nam, HP, Nguyễn Đức Dũng, Hoàng-Linh & BX, và Bích Ngọc) Tiếp tục đọc

54 bình luận

Filed under Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip, Tác Giả, Tùy bút, Thơ

Dấu xưa kỉ niệm …

Cá Thu

bang_lang_tim2

Lang thang cuối đất cùng trời
Ai ngươi tri kỷ ,ai người trăm năm
Bằng lăng nở tím lặng thầm.
Hoa xoan thềm cũ ,bước chân ai về

Mưa chiều phủ trắng bờ đê
Mưa rơi ướt áo ,em về cùng ai
Ngàn năm gió thổi mây bay
Tình anh chôn dấu ,phủ đầy gió sương

Cô đơn sợi tóc vấn vương
Đâu rồi tóc xỏa,ngập đường me bay
Bên kia me rụng ai hay
Chiều nghe trống vắng ,đong đầy xót xa

Giờ em đã về người ta
Còn chăng kỉ niệm ,nhạt nhòa chiều mưa
Anh vẫn về ,con đường xưa
Dấu chân lạc lối ,bốn mùa rong rêu

Thôi đành cứ mãi dấu yêu
Cho tim ngập nắng ,một chiều yêu em
Hoa xoan vẫn nở bên thềm
Bằng lăng vẫn tím ,biết tìm em đâu …

∞∞∞

45 bình luận

Filed under Cá Thu, Tác Giả, Thơ

Chỉ riêng tôi…

Nguyên Thủy

Cafe_dang

Chỉ riêng tôi… một mình…
Ly café giọt đắng,
Từng kỷ niệm sâu thẳm
Rớt xuống chiều lặng thinh…

Chỉ riêng tôi..một mình
Xoay xoay ly rượu trắng
Môi cứ tê vị đắng
Thật khát khao môi người…

Chỉ riêng tôi…bên đời..
Em một lần..để nhớ…
Ta hư hao nhịp thở…
Tương tư hoài không nguôi

Chỉ riêng tôi…bên đời,
Những nắng mưa lầm lũi
Thời gian sao quá vội ?!
Phai bạc màu xanh xưa…

Chỉ riêng tôi … đi, về…
Con đường quen thuộc ấy,
Mưa đầu mùa run rẩy…
Lại lịm nhớ mùa xưa…

∞∞∞

73 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Nỗi niềm riêng em

Nguyễn Bích Sơn

Noiniemriengem

Kính dâng hương hồn Anh NGUYỄN HỮU NGHỀ
Và cho hương hồn NGƯỜI vừa nằm xuống.

Trong căn phòng đơn côi
Em nằm khóc một mình
Lệ sầu lăn trên má
Nhạt nhoà cả mắt môi

Hởi người tình tôi yêu
Người có biết bao chiều.
Tôi ngồi nghe thương nhớ
Tràn về trong cô liêu

Giờ người đã ra đi
Đâu còn có biết gì
Đêm về ôm gối chiếc
Tôi khóc tình biệt ly

Đường trần giờ mình tôi
Lang thang cùng tháng ngày
Cố quên hình bóng cũ
Của cuộc tình không may

Trên đường đời giờ đây
Tôi sống kiếp lưu đày
Đêm về ôm kỷ niệm
Thương nhớ bao giờ khuây

(Houston, February 25, 2014)

33 bình luận

Filed under Nguyễn Bích Sơn, Tác Giả, Thơ

Lãng mạn như tác giả ‘Thơ tình viết trên bao thuốc lá’

Khà Khà chuyển

Nha_tho_TDL

Nhà thơ Trần Dạ Lzữ qua mắt họa sĩ Đỗ Duy Ngọc

Trần Dzạ Lữ làm thơ đã lâu. Thơ anh xuất hiện các tạp chí ở miền Nam từ thập niên 60 của thế kỷ trước. Thơ anh hiền lành như con người anh. Trần Dzạ Lữ là nhà thơ lầm lũi và lận đận. Anh đã có ba tập thơ ra đời trong nhiều khốn khó… Lãng mạn đến tận cùng hơi thở hay sao?…

Đó là các tập: Hát dạo bên trời (NXB Trẻ. 1995), Gọi tình bên sông (NXB Trẻ. 1997) và mới đây nhất Thơ tình viết trên bao thuốc lá (NXB Hội Nhà Văn 2014).

Trần Dzạ Lữ gốc Huế. Và là người mang đậm nét Huế từ giọng nói cho đến dáng đi. Khoan thai, chậm rãi và hiền từ. Và dĩ nhiên Huế đậm đặc trong cách nói năng.

Thơ của Lữ dù không viết về Huế cũng âm vang chất Huế. Người Huế thường bảo là “Huế rặc”. Huống chi là Lữ viết nhiều bài thơ về Huế và những cô gái Huế luôn có mặt trong thơ.

Tính đến nay, Trần Dzạ Lữ đã sáu mươi lăm tuổi, một tuổi đã được gọi là già. Nhưng thơ Lữ thì rất trẻ. Không phải trẻ ở câu chữ, hiện đại ở ý tứ, hình ảnh, mà trẻ ở chất lãng mạn như một chàng thanh niên mới lớn, đang yêu. Lữ chỉ làm thơ tình. Mà thơ tình thì phải có buồn, có nhớ, có khổ đau, có thất tình. Đọc thơ Trần Dzạ Lữ ta hình dung có chàng trai phất phơ đi lang bạt với những mối tình, một mình trên lộ vắng: Tiếp tục đọc

41 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn

Nửa cuộc tình hờ

ViVi

tinh_ho

Chợt nghe sợi nhớ gợi buồn trông
Bao nhiêu kỷ niệm mối duyên nồng
Vùi chôn ký ức chiều thu chết
Nửa cánh hoa yêu rướm lệ hồng

Một chiều thu ấy cánh hoa khô
Phơi trong nắng nhạt khóc bên mồ
Chờ ai nửa kiếp tình dang dở
Cùng ánh trăng treo tận đáy hồ

Em ở nơi nào em có hay ?
Lá vàng rơi ngập bước lưu đày
Hoa yêu như đã chôn thầm kín
Nửa cuộc tình hờ bay gió bay

Đêm thu hồ điệp thảnh thơi về
Nửa đàn bướm mộng đậu cành mơ
Soi bóng Tố Như bờ tuyệt vọng
Vuốt sầu ta vắt nửa vần thơ !

Norway 01.9/2010

∞∞∞

13 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Vivi

QUÁN CÀ PHÊ MỌC TRÊN CÂY Ở SÀI GÒN

 Nguyễn Bích Sơn (Sưu tầm)
Ngôi nhà gỗ mọc lên giữa cây cổ thụ là ý tưởng cho quán cà phê rộng gần 6.000 m2 ở quận Gò Vấp, Sài Gòn.
Quán cà phê mọc trên cây ở Sài Gòn
Quán tọa lạc trong một không gian tươi mát nhiều cây xanh và có cả hồ nước. Thiết kế quán cà phê phù hợp với nhu cầu tìm một không gian xanh để tránh nóng của người dân Sài Gòn.

Tiếp tục đọc

48 bình luận

Filed under Nguyễn Bích Sơn, Sưu tầm

Em tôi …(thơ)

Trầm Tưởng- NCM

em toi1

Em như một đóa quỳnh hương
Xinh tươi duyên dáng dễ thương dịu dàng
Nụ cười treo giá ngàn vàng
Ánh nhìn xao xuyến bàng hoàng…ai đây?

Em tôi ngồi dưới trời mây
Nắng hè rực sáng làm hây má hồng
Niềm vui em trải cánh đồng
Môi cười tươi tắn khiến lòng…ai say?

Sen hồng tỏa ngát hương bay
Em tôi đứng nép bên cây liễu buồn
Mặc cho liễu rũ đau thương
Em cười tươi thắm…ai vương vấn lòng?

Thuyền em lướt sóng băng sông
Bến trong bến đục em không đoái hoài
Vô tư vui tháng ngày dài
Em nào hay biết bến…ai mong chờ?

∞∞∞

55 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Nụ hôn mộng mị

Hoàng Linh

nu-hon

Nụ hôn vào lúc nửa đêm
Bờ môi tình sử thêm mềm môi anh
Nụ tình yêu giá liên thành
Say như thiên cổ say vành trăng non
Em- người trong mộng còn son
Đẹp hơn cả gái một con chiều chồng
Tiếc vì trời vội hừng đông
Đề anh tỉnh giấc… phòng không một mình.

∞∞∞

42 bình luận

Filed under Hoàng Linh, Tác Giả, Thơ