Category Archives: Tác Giả

Một thoáng ngậm ngùi

Tào Lao

banh trang
Về lại quê hương lần đầu tiên sau 33 năm,tôi cũng đã chứng kiến một vài cảnh thật đau lòng xin mạn phép tường trình để bà con xem sao.

Sau khi đi thăm bà con, mồ mả ông bà tui mới thăm nhà mấy cháu nhỏ, thật tình mà nói, ngày xưa khi ra đi tui chỉ biết ba cháu bé đầu mà thôi, còn 2 cháu bé sau chưa có, tới nhà cháu út thăm vì cháu mới có con trai nối dòng, phía sau nhà cháu là một con hẻm nhỏ thoáng mát, là nơi lý tưởng để TL. này ngồi nhả khói nên tui ra sau hẻm ngồi làm 1 điếu, bỗng tui nghe tiếng rao ngoài đầu hẻm: “Bánh tráng nóng dòn … đâyyyyy,,,” Nghe tiếng rao tui biết là một em bé gái đi bán bánh tráng dạo.

– Chú ơi! Mua dùm con vài cái đi chú, giúp đỡ con, con còn phải nuôi em con đi học.
Con bé khoảng hơn 10 tuổi, mang một rọ bánh tráng thật to hơi nóng và dòn , tôi bảo với nó, chú sẽ mua hết mớ bánh tráng của con, nó trợn mắt tưởng tôi đùa, tôi lôi trong túi quần ra tờ giấy 200 nghìn đồng đưa cho con bé, nhưng nó còn ngại ngùng không dám nhận, tôi làm mặt nghiêm bảo nó đưa hết bánh tráng đây rồi cho nó tờ 200 nghìn đồng tiền VN … Tiếp tục đọc

40 bình luận

Filed under Tào Lao, Tác Giả, Tùy bút

Chú Chó Trung Thành

(Sưu Tầm)
cho
Hồi tôi mới độ 15 tuổi, bố tôi mang về một con chó đực. Con chó có bộ lông trắng, đôi mắt màu nâu đen rất đẹp. Năm đó mất mùa đói kém, gia đình tôi phải thường xuyên ăn độn khoai sắn. Lạ lùng thay, con chó này cứ lớn phổng phao, mượt mà. Nó phải nặng đến 15kg. Cũng như nhiều gia đình khác, những con chó nuôi đều không được đặt tên. Nó là loài vật, nên vô danh! Mỗi lần muốn gọ…i, chỉ cần: “Êu, Êu” là nó xuất hiện, ve vẩy đuôi, miệng rít lên những tiếng như tiếng rên, rất dễ thương! Thường ngày, khi không có ai cần đến, nó nằm khoanh tròn trong gậm giường, đầu hướng ra phía cửa. Có khách lạ, nó sủa lên vài tiếng báo hiệu. Còn là người quen thân, nó vùng dậy, xông ra, vẫy đuôi rối rít và kêu lên mừng rỡ. Tiếp tục đọc

9 bình luận

Filed under cdnth6875, Sưu tầm

Đọc lại bài thơ cũ

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

aodaitrang

Có những bài thơ viết vụng về
Nhưng là tâm sự lúc si mê
Nhưng là suy tưởng thời thơ dại
Đọc lại sao mà thương, thương ghê…

Ca tụng em tôi áo trắng dài
Vóc người theo gió thoảng mảnh mai
Chỉ vì đôi mắt ngây thơ ấy
Chưa biết gian nan với dặm dài

Cái thuở ngôn từ chưa biết bay
Nhưng ngày thơ thẩn đêm về say
Khăn tay nhặt được đem về ủ
Một nửa hương hơi giũ tháng ngày

Tôi biết ngày thơ, thơ chưa hay
Nhưng nay đọc lại thấy mi cay
Thương sao nét bút ngây ngô ấy
Đã giữ cho tôi vạn tháng ngày…

∞∞∞

27 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Việt Nam có công dân thứ 90 triệu

Công dân thứ 90 triệu của Việt Nam, bé gái Nguyễn Thị Thùy Dung, chào đời lúc 2 giờ 45 phút sáng ngày 1/11/2013.

Bé Dung được chọn một cách ngẫu nhiên đại diện cho 10 em bé đều là công dân thứ 90 triệu sinh ra trong khoảng từ 0 giờ tới 5 giờ sáng ngày 1/11.

newborn_baby

Bố mẹ của em bé là người ở tỉnh Hải Dương, nhưng Nguyễn Thị Thùy Dung ra đời ở Bệnh viện Phụ sản Hà Nội.

Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan và Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến đã tới bệnh viện thăm em bé công dân thứ 90 triệu.

Bà Doan được trích lời trên báo trong nước nói đây là “thế hệ tiếp nối ‘dân số vàng’ của Việt Nam, thế hệ này sẽ mở ra cho Việt Nam nhiều cơ hội, nhiều tiềm lực để phát triển đất nước”.

“Dân số vàng” là thuật ngữ khoa học, có nghĩa cứ hai người trong độ tuổi lao động (từ 15-64 tuổi) đi kèm một người hoặc ít hơn một người ở độ tuổi phụ thuộc (dưới 15 tuổi hoặc trên 65 tuổi).

Một đất nước có “dân số vàng” được cho là có nguồn lao động dồi dào và Việt Nam được cho là sẽ ở giai đoạn này trong khoảng 30 năm tới.

Thứ 14 thế giới

Với dân số chính thức 90 triệu, Việt Nam đứng thứ 14 trên toàn thế giới.

Ở châu Á, Việt Nam đông dân chỉ sau Trung Quốc, Ấn Độ, Indonesia, Bangladesh, Nhật Bản và Philippines.

Mỗi năm dân số Việt Nam ước tính tăng 1 triệu người, theo Tổng cục Dân số-Kế hoạch hóa Gia đình thuộc Bộ Y tế.

Dân số Việt Nam được dự đoán sẽ lên mốc 110 triệu vào năm 2050.

Giới chức trong nước đang cảnh báo tình trạng mất cân bằng giới tính ở trong nước, với tỷ lệ bé gái và bé trai sinh ra là 100/110.6, cao hơn tỷ lệ thông thường là 105.

Từng có dự báo tới năm 2030, chừng 3 triệu nam giới ở Việt Nam sẽ khó tìm vợ.

Theo BBC.

ΦΦΦ

10 bình luận

Filed under cdnth6875, Tin tức

Cuộc đời thiếu vắng mẹ hiền

Diệp Lệ Bích
me_o_dau 

M ơi! m nơi nào ? 
C sao m b con sao sao đành 
Khi con đã được to thành 
Tình yêu cha m riêng dành tng nhau 
 
N nào to cnh thuơng đau 
Gi đây con tr v đâu m hin? 
Cha con ri b ngang nhiên 
M thì tu phn s phin quăng con 
 
Ông bà la mng đánh đòn 
Đui xua xua đui m chung trn đi 
Gi đây con chng còn chi 
Ăn mày gia ch thân thì dũi rong 
 
Nhiu khi bng đói mi lòng 
Bước chân xiêu vo lòng vòng xin ăn 
Nước mưa dm ướt dm thân 
Đêm v nóng lnh cm nhanh hc xì 
 
Quanh con chng thuc men gì 
Trán thì nóng bng thân thì lnh run 
Ước gì con có mn chun  
Vài ht cơm nóng ai giùm xót thương 
 
Đói lòng khát lnh nm đường 
Bn bè quanh qun lo lường ch hai 
Chia nhau vài khúc mì chai 
Đ lòng con tr nn tai tm ngng !!!

∞∞∞

6 bình luận

Filed under Diệp Lệ Bích, Tác Giả, Thơ

ĐỐ DZUI CÓ THƯỞNG

MeoCon
Mới xí được quyển lưu bút hôm qua có tấm hình này! Các bạn có biết người trong hình đây không ? (Ai nói đúng và sớm nhất sẽ được thưởng chầu BBCM và cà lem đó nha!)
Ai

153 bình luận

Filed under Giải Trí, Hình Ảnh, MeoCon, Tác Giả

Câu chuyện bàn rượu về “những thằng già nhớ mẹ”

Trương Văn Dân

(Đọc “Những thằng già nhớ mẹ” của Vũ Thế Thành-NXB Hồng Đức-2013)

Thang_gia_nho_me

              Viết tạp bút là một trò chơi mạo hiểm! Trong thể loại này người viết không thông qua đối thoại nhân vật hay núp bóng một “cái tôi khác” (alter ego) mà thoải mái nói về mình,  “liều lĩnh” đưa ra những chính kiến, thì có khác chi kẻ sơn đông mãi võ, giữa thanh thiên bạch nhật đứng múa may trước trăm nghìn con mắt của bàn dân thiên hạ!

Múa sai là chết. Đá bốn phương sẽ ném vào, tơi tả.

Thế nhưng với Vũ Thế Thành thì hình như anh sinh ra để… “chơi” cái trò khó “chơi” này! Tạp bút,… “ai muốn hiểu theo nghĩa rộng hay nghĩa hẹp gì mặc kệ”, còn anh thì gọi đó là… “câu chuyện bàn rượu”. Quả thật anh viết thể văn này chẳng khác “con sâu” có tửu lượng, đủng đỉnh rót ra ly mời mọc mọi người. Dẫu là bạn quen lâu hay diện kiến lần đầu, đều được anh cẩn trọng nâng ly: cùng nhau khề khà, chia sẻ vui buồn trong đời sống. Cốc rượu anh mời có lẽ chẳng làm ai tuý lúy, nhưng cái men say chắc vẫn lan sang lòng mình.    Tiếp tục đọc

2 bình luận

Filed under Tác Giả, Trương Văn Dân, Văn

Rồi sẽ….

Gấu

Yeu

Rồi sẽ có một mai thức giấc
Nhìn qua gương chẳng nhận ra ta
Bao thu sang phủ vàng màu tóc
Từng ngày trôi nhạt bóng hồng xưa

Rồi sẽ nhiều đêm khuya thao thức
Chỉ riêng ta lặng ngắm trăng suông
Lòng tiếc nuối nửa đời xa khuất
Và tim đang trổ nhánh xương rồng

Nửa con đường bước chân đã mỏi
Nửa đời tôi vương vãi mộng mơ
Trong nhân gian đường tình muôn lối
Ngã rẽ nào chân cũng vướng tơ

Chợt nhận ra mong manh trần thế
Bụi thời gian phủ lấp bến mơ
Tuổi xuân trôi vô tình lặng lẽ
Nhấn chìm hồn trong cõi bơ vơ.

 ∞∞∞

27 bình luận

Filed under Gấu, Tác Giả, Thơ

Ngày về chợt nhớ câu ca dao…

Nguyên Thủy

Sim_1

Hôm nay trở lại sân đình,
Nhớ người phơi áo trên cành sen xưa…
Đường về gió giật ngập mưa,
Hoa sen đã gãy xám mưa quan hà…
“Áo xưa sứt chỉ đường tà,
Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu…
Áoo anhh sút  chỉ đã lâu,”
Giờ chắc ai khác đã khâu mất rồi..?
Em giờ chỉ tiếc thương thôi,
Áo xưa còn giữ mà người nơi đâu…?
Chiếc áo em đã vá khâu,
Chờ đã lâu rồi không thấy trả công…!

∞∞∞

34 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Dỗ em đừng buồn

Trần Dzạ Lữ

DỖ EM
Thôi em ! Anh dỗ đây nì
Long lanh giọt lệ nhu mì chớ rơi…
Có anh hăm hở bên đời
Ru em giọng điệu của người tình si
Khóc chi cho hồng nhan kia
Sẽ mai một hết xuân thì em ơi !
Hãy vui khi có anh rồi
Nụ hôn đắm đuối thay lời cầu hôn
Bàn tay anh siết ân cần
Ngón thương, ngón nhớ mình lần lượt đan…
Thôi em! Giũ bỏ hàm oan
Mình dắt nhau tới Thiên Đàng nghe cưng…

∞∞∞

16 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ

HẠNH BỐ THÍ

 Xuân Phong (sưu tầm).

Sen
 
Một người nghèo hỏi ĐỨC PHẬT : Tại sao con nghèo thế?
ĐỨC PHẬT 
trả lời: Vì con chưa học được cách tặng cho người khác.
Người ấy nói : Con không có gì cả thì lấy gì con tặng cho họ?
ĐỨC PHẬT dạy: Cho dù con hoàn toàn không có gì cả con vẫn có thể tặng cho:
1. Nụ cười
2. Lời nói dịu dàng (ái ngữ)
3. Tình yêu thương
4. Ánh mắt hiền từ
5. Hành động nhân ái
6. Chỗ ngồi của con
7. Lòng bao dung.
(thế mà lâu nay tôi cứ nghĩ hạnh bố thí là đem vật thực, của cải hay tiền bạc tặng cho người khác)

ΦΦΦ

2 bình luận

Filed under Sưu tầm, Xuân Phong

Đốn ngộ

Hoàng Linh
Truc

Thế gian không địch thủ
Chàng đấu với bóng mình
Tia nắng chiều rực rỡ
Đâm toạc màng vô minh

Thoáng tiếng kệ lời kinh
Hóa giải ngàn chiêu thức
Kiếm phi vào vô cực
Thắng thua chẳng nhục vinh

An nhiên ngày lại ngày
Diện bich chàng lặng thinh
Quán vô thường sắc giới
Thấy mình là chúng sinh

∞∞∞

6 bình luận

Filed under Hoàng Linh, Tác Giả, Thơ

CHUYỆN HẸN HÒ (1)

Nhỏ

hen_ho

*Nghiêng đầu nhìn qua song cửa hàng rào trường Nữ , phía sau hàng rào là đôi mắt nâu đang chớp chớp .

–         Hắn kiếm ai ?

–         Kiếm Nhỏ có đôi mắt nâu .

–         Vẽ chuyện ? Trường ni toàn Nhỏ có đôi mắt đen thôi? Vào học đây

Hắn la ơi ới :

–         Khoan khoan Nhỏ ơi ? Mắt đen cũng ….được .

Nhỏ gắt lên

–         Chuông reo vào lớp rồi , nói mau đi .

Hắn hít vô thật mạnh và thở ra từ từ , Hắn nói :

–         Chiều tan học đi uống café nha ?

–         Chổ mô ?

–         Dạ Khúc  ở Tăng Bạt Hổ nhé ?

–         Ừ chờ nhen ?

Hắn reo lên  đợi Nhỏ quay vô hắn búng tay cái tách , Hắn nhấc bổng đầu xe đạp , quay xe cái vèo , Hắn vừa đạp vừa huýt sáo , vòng vèo  đạp xe  quay về trường Cường Để tim hắn đập rộn ràng một liên khúc vui nhộn , Hắn đang thật hạnh phúc .

* Chiều tan học , nắng nhạt dần , Hắn tần ngần , do dự và cuối cùng quyết định dựng chiếc xe đạp trước gốc cây góc đường Tăng Bạt Hổ gần quán Café Dạ Khúc , địa điểm này  Hắn có thể nhìn thấy mục tiêu xuất hiện từ đàng xa , Hắn công nhận mình thật là thông minh .

Miệng huýt sáo nho nhỏ , hai tay đút túi quần hắn dõi mắt cuối đường tìm một bóng dáng thân quen , thời gian trôi nhè nhẹ  như hơi thở  Hắn  lúc này bởi Hắn đang hồi hộp , Hắn đưa tay nhìn đồng hồ và Hắn cảm thấy hình như đồng hồ Hắn chạy nhanh quá ? 10ph…20ph…30ph..cuối đường bóng chim vẩn  tăm cá . Hắn thở dài thườn thượt , từ trong bộ nhớ của Hắn bổng xuất hiện mấy câu thơ :

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé ?
Để lòng buồn anh dạo gót quanh sân
Ngó trên tay thuốc lá cháy lui dần
Anh khẻ bảo : Gớm sao mà nhở thế

Hắn phục lăn ông Hồ Dzếnh quá sá , đó là cách diển tả thật lãng mạng mà Hắn đọc đi đọc lại để khỏi phải nghĩ tới 2 cái từ rùng rợn : Leo cây . Ừ củng có thể Nhỏ tinh quái muốn hành hạ Hắn đây , Nhỏ ba lém tính cho hắn leo tuốt ngọn cây cao cao này .

Anh chàng trong 4 câu thơ tay có cầm điếu thuốc mà ? Hắn bước qua bên đường bên cạnh xe thuốc lá  , Hắn mua nửa gói Salem và mượn hợp diêm quẹt Hắn mồi 1 điếu thuốc , ánh lửa lóe lên Hắn bập bập điếu thuốc đỏ ngọn , khói thuốc xộc vào mũi , vào miệng làm Hắn bật ho và mắt Hắn cay cay , đưa mắt cuối đường Hắn lại rít từng hơi thuốc và nguồn thơ lại tuôn tràn

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé ?
Anh sẽ trách …cố nhiên …nhưng rất nhẹ
Nếu trót đi em hảy cứ quay về

Hắn đá một viên sỏi dưới chân , Ừ nếu Nhỏ cho Hắn leo cây thì chuyện bình thường thôi , Hắn sẽ dài thêm nổi nhớ , tình yêu Hắn dành cho Nhỏ sẻ nồng nàn hơn . Hắn biết ơn Ông Hồ Dzếnh vô cùng vì nếu không có những vần thơ ông thì nảy giỏ Hắn sẻ ngồi bó gối nhặt lá vàng rơi cho qua nổi chờ đợi thời gian ôi rét mướt .

Nhưng nói vậy chứ Hắn củng lấm lét ngó xung quanh xem có thằng bạn Bê Bốn của Hắn đâu đây không ? Coi chừng ngày mai tới  trường thì mấy thằng bạn Bê của Hắn cứ mà ngó vô mặt Hắn rồi quay đi chỗ khác cười  là Hắn rụng tim mất

Xa Xa …tà áo dài trắng nổi bật giữa ráng chiều , Hắn dụi mắt , vứt nhanh điếu thuốc trên tay , lại dụi mắt , ôi Nhỏ của Hắn , đúng là Nhỏ rồi : ôm nghiêng tập vở tóc dài tà áo vờn bay ..vờn bay . Hắn sửa lại trang phục , vuốt nhẹ mái tóc bồng . Bàn tay ai đập mạnh trên vai Hắn :

–         Ủa  ? Mần chi mà mi đứng đây hả con ? Lấy xe đạp đi về với ba .

Hắn quay lại thấy ba của hắn , nụ cười yêu thương mà sao mồ hôi Hắn túa ra như là vừa tắm hơi xong bởi vì Hắn thấy bóng Nhỏ mổi lúc  càng gần.

ΦΦΦ

83 bình luận

Filed under Nhỏ, Tác Giả, Truyện Ngắn

9 cách đối phó lại bà vợ hay cằn nhằn

TL (St.)

 doipho_1
Vợ chồng ai cũng vậy, sau một thời gian sống chung thì thế nào tâm tánh cũng phải thay đổi chút chút… Chịu đựng nhau được hay không là chuyện riêng rẽ của từng gia đình và từng cá nhân mỗi người.
Vấn nạn ông hay bà nói nhiều, cằn nhằn (nagging), chì chiết (tiếng bên nhà hiện nay) là thực đơn của rất nhiều cặp vợ chồng trên thế giới.
Không thể phê phán ai đúng ai sai được. Chuyện gì cũng phải có nguyên nhân hết. Đàn bà nhìn vấn đề khác hơn đàn ông. Đây là một chân lý bất di bất dịch.
Sau đây là bài phỏng dịch (có thêm mắm muối) từ tài liệu: 9 Ways To Deal With A Nagging Wife by Waynet – 9 cách đối phó lại bà vợ hay cằn nhằn, cau có, dằn vặt, chì chiết. Tiếp tục đọc

10 bình luận

Filed under Sưu tầm, Tào Lao

Tạp bút mùa đông

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Dong

Cung trầm vang trong cơn mưa mùa đông tới
Tí tách buồn buồn báo hiệu mùa thu đã đi qua
Có ai đó thẩn thơ ra vào đôi mắt sầu vời vợi
Đếm từng giọt mưa gieo bong bóng vỡ cuộc tình xa

Đông không lạnh hay là đông chưa thấm lạnh
Con chim ướt mưa lạc vào phòng tìm mãi một lối ra
Gỡ tóc rối người mở tung khung cửa kính xanh
Chim ríu rít thoát cánh bay đậu cành cây ngọn lã

Người hân hoan như chính mình về trời rộng
Cho dù mưa đầu đông có ướt áo vàng mơ
Bay xa đi… bay cao đi… bầu trời kia xiết bao ước mộng
Biết bao điều thanh thoát tựa vần thơ Tiếp tục đọc

27 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ