Category Archives: Truyện

THỦY TIÊN XƯA VÀ NAY…

Thế Ngọc

Người đẹp, diễn viên, doanh nhân thành  đạt, mẹ chồng nữ diễn viên Tăng Thanh Hà:

Thuy_tien1                   (Ảnh Thủy Tiên trong bài phỏng vấn 1996) 

Thập niên 90, Lê Hồng Thủy Tiên nổi tiếng trên nhiều phương diện. Nàng là hoa khôi qua các ảnh lịch, tiếp viên hàng không, và là diễn viện điện ảnh đóng cặp với Lê Công Tuấn Anh trong bộ phim “Vị đắng tình yêu” và nay là một doanh nhân thành đạt trên thương trường. Dạo ấy tôi phụ trách mục “Nói chuyên với người nổi tiếng” trên một vài báo nên đã có buổi phỏng vấn Thủy Tiên qua bài viết: “Thủy Tiên từ diễn viên điện ảnh trở thành nhà doanh nghiệp”đăng vào dịp báo Xuân

 CHUYỆN NGÀY XƯA

Tốt nghiệp phổ thông từ trường Lê Minh Xuân (Q10), Tiên đã khá Anh Văn. Theo học Đại học Kinh tế TP HCM từ 1989 và tốt nghiệp kinh tế Ngoại thương năm 1993 kèm theo bằng B Anh Văn nên có thể giao thiệp lưu loát bằng tiếng Anh. Sau đó Tiên thi đậu vào trường tiếp viên hàng không và bắt đẩu bay từ 1994.

Sau đây là vài mẫu đối thoại trong cuộc phỏng vấn năm 1996 ấy:

-Tiên đến với điện ảnh từ bao giờ?

Đang học đại học kinh tế, Tiên thi hoa khôi SVHS và gặp Phó đạo diễn Phan Điền đến xem. Anh cho biết đang cần và mời vào một vai chính có dáng tiểu thơ làm vợ anh bộ đội trong phim “Chân dung màu đỏ”. Đó là phim đầu tiên rồi tiếp theo là phim “Vị đắng tình yêu, Khung trời lỗi hẹn, Hoa Trinh nữ, Cô gái điên, Tôi và em…” Tiếp tục đọc

41 bình luận

Filed under Tác Giả, Thế Ngọc, Truyện Ngắn, Uncategorized

CHUYỆN Ở KHOA PHỤ SẢN.

Đào Thanh Hoà

Lời giới thiệu.

Bạn Đào Thanh Hòa, cựu HS Nữ Trung học Qui Nhơn 68-75. Thời gian qua bận chuyện gia đinh nên tạm vắng bóng trên trang nhà. Hôm nay bạn mình gởi về trang nhà bài viết: CHUYỆN Ở KHOA PHỤ SẢN.

Chúng tôi rất vui được chào đón người bạn thân thiết và xin giới thiệu cùng bạn đọc.

Ban biên tập.

Milk

Đưa con đi sinh ở BV ĐK tỉnh, tôi thật vui mừng vì cháu sinh thường thật mau. Nghe cô hộ lý kêu đưa đồ em bé, tôi nhẹ cả người. Lát sau một cô khác ló ra:

– Người nhà đâu. Mua túi đồ đẻ và lon sữa cho em bé. Biết trước thế nào mấy cô cũng đòi người nhà mua sữa sơ sinh, chẳng chút suy nghĩ, tôi hí hửng “khoe” ngay lon sữa hàng hiệu của Mỹ -vừa rồi chị GNT về VN nghe con tôi chuẩn bị sinh, chỉ tặng. Cô hộ lý trong chiếc áo xanh hy vọng, hơi nhíu mày, cô xoay xoay lon sữa trong tay và phán:

– Hiệu gì…lạ quá. Tiếp tục đọc

82 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Đào Thanh Hoà

THẰNG ĂN HẠI

Vũ Thế Thành

thanganhai

Hồi nhỏ tôi không thích ăn xôi. Đơn giản vì mẹ tôi bán xôi, mỗi khi bán ế, bà thường “mời” tôi ăn. Con nít ăn hoài một thứ ngán. Đôi khi tôi làm eo không ăn, bà chẳng nói gì.
Rồi cũng có cách “gỡ” lại. Tôi giả vờ ốm, không ăn cơm. Ốm đau ai lại gợi ý ăn uống này nọ. Tôi cũng hiểu thế. Bà hỏi tôi ăn cháo, tôi lắc đầu. Bà hỏi tôi ăn phở, tôi nín lặng. Thế là tôi có phở. Một tô phở thì chẳng nhằm nhò gì với thằng nhóc đang tuổi nghịch ngợm. Tôi lén bà xuống bếp xúc thêm cơm ăn với nước phở.
Mẹ tôi cưng nhưng không chiều. Tính tôi quậy phá, có bị nóc xuống phết vài roi cũng chẳng lấy gì oan ức. Tôi lỳ đòn. Ba tôi ít đánh, nhưng đánh đau, tôi gồng mình chịu, không kêu khóc. Với mẹ tôi thì khác, roi chưa chạm đến mông tôi đã gào lên thảm thiết.
Những trò chơi giả ốm ăn phở, già họng né đòn thường tỏ ra đắt giá và hiệu nghiệm. Tôi tự hào về mấy trò mánh mung này. Sau này có con, tôi mới hiểu đó là những trò rẻ tiền. Áo mặc sao qua khỏi đầu. Tiếp tục đọc

11 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Vũ Thế Thành

CÓ MỘT THU XƯA : TÔI TÌM VỀ

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Thuxua_timve
Tôi âm thầm tìm về chốn cũ. Trong một buổi chiều mây trắng gọi mùa thu. Màu xanh biếc nương dâu, thấp thoáng bóng ai cô lẻ. Chợt nghe hồn lạnh buốt, sợ màn đêm ập đến âm u.

Em còn đó dưới hàng hiên hay bên đồi gió. Cây Mít xa xăm bên hông mái nhà kho. Con chó nhỏ chắc tôi về nó quẩy đuôi mừng rỡ. Con đường mòn heo hút thân quen, nơi bước chân em về trước ngõ.

Tôi không biết mình vui hay buồn, lo âu hay lặng lẽ. Chỉ bước đi như kẻ mộng du tìm về vòng tay ấm áp chở che. Người yêu dấu: mấy mùa thu rồi tôi mỏi cánh sắt se. Phương trời lạ lắm gian nan … có lẽ… Tiếp tục đọc

23 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Truyện Ngắn

HÀNH TRÌNH VỀ VN THÁNG 5, 2014

Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip

Ngày 9 tháng 5, 2014, HP bay về Sài Gòn để kịp cúng giỗ 100 ngày của người bạn thân Nguyễn Xuân mới mất hồi đầu năm tại cư xá Thanh Đa. Rất nhiều bạn Cường Để và Nữ Trung Học như Kim-Quy, Ngọc-Lan, Nhỏ, Mèo con…và nhiều nữa đã đến cúng từ trước.
HP biết linh hồn Xuân Đen vẫn còn lảng vảng chung quanh bạn bè và “hóng” chuyện như ngày nào còn sống…hì hì hì…
Sau khi hàn huyên tâm sự đến chiều tối, ace thấy Bích Ngọc buồn quá nên rủ nhau kéo BN đi ra quán dọc bờ sông Thanh Đa lai rai vài lon cho đỡ buồn.

TQ_1

(Từ trái: Trần Thế Bảo-Nam, HP, Nguyễn Đức Dũng, Hoàng-Linh & BX, và Bích Ngọc) Tiếp tục đọc

54 bình luận

Filed under Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip, Tác Giả, Tùy bút, Thơ

Lãng mạn như tác giả ‘Thơ tình viết trên bao thuốc lá’

Khà Khà chuyển

Nha_tho_TDL

Nhà thơ Trần Dạ Lzữ qua mắt họa sĩ Đỗ Duy Ngọc

Trần Dzạ Lữ làm thơ đã lâu. Thơ anh xuất hiện các tạp chí ở miền Nam từ thập niên 60 của thế kỷ trước. Thơ anh hiền lành như con người anh. Trần Dzạ Lữ là nhà thơ lầm lũi và lận đận. Anh đã có ba tập thơ ra đời trong nhiều khốn khó… Lãng mạn đến tận cùng hơi thở hay sao?…

Đó là các tập: Hát dạo bên trời (NXB Trẻ. 1995), Gọi tình bên sông (NXB Trẻ. 1997) và mới đây nhất Thơ tình viết trên bao thuốc lá (NXB Hội Nhà Văn 2014).

Trần Dzạ Lữ gốc Huế. Và là người mang đậm nét Huế từ giọng nói cho đến dáng đi. Khoan thai, chậm rãi và hiền từ. Và dĩ nhiên Huế đậm đặc trong cách nói năng.

Thơ của Lữ dù không viết về Huế cũng âm vang chất Huế. Người Huế thường bảo là “Huế rặc”. Huống chi là Lữ viết nhiều bài thơ về Huế và những cô gái Huế luôn có mặt trong thơ.

Tính đến nay, Trần Dzạ Lữ đã sáu mươi lăm tuổi, một tuổi đã được gọi là già. Nhưng thơ Lữ thì rất trẻ. Không phải trẻ ở câu chữ, hiện đại ở ý tứ, hình ảnh, mà trẻ ở chất lãng mạn như một chàng thanh niên mới lớn, đang yêu. Lữ chỉ làm thơ tình. Mà thơ tình thì phải có buồn, có nhớ, có khổ đau, có thất tình. Đọc thơ Trần Dzạ Lữ ta hình dung có chàng trai phất phơ đi lang bạt với những mối tình, một mình trên lộ vắng: Tiếp tục đọc

41 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn

Sống chậm buồn như bolero ở Bonneval

  Vũ Thế Thành

Bonneval

Thoát ra khỏi Paris là coi như thoát nợ. Paris đang ồn ào, tấp nập chuẩn bị cho ngày Quốc khánh vào thứ hai tới.  Từ ga Lyon, anh bạn chở tôi lòng vòng tránh bẫy kẹt xe. Máy chỉ đường GPS trong xe luôn miệng quẹo trái, quẹo phải, trật rồi, vòng lại,…nhưng cũng phải loay hoay cả tiếng đồng hồ mới ra đến ngoại ô. Nhà anh bạn ở Maurepas, thuộc vòng đai thứ năm thứ sáu gì đó của Paris.

Tôi nhớ Chartres, cái thành phố tí tẹo cách Paris chừng trăm cây số, với những con đường lót gạch nhỏ như những con hẻm, vòng vèo lúc cao lúc thấp, nhớ cả ngôi nhà thờ Chartres chơi vơi, mà với cảm tính đầy thiên vị, tôi cho rằng đó là thánh đường đẹp nhất nước Pháp, dù nó chẳng thơ mộng chút nào so với Notre Dame de Paris bên dòng sông Seine.

Ừ thì ngày mai đi Chartres, anh bạn tôi nói thế. Thực ra y muốn khoe mảnh vườn vài ngàn mét vuông mới mua ở gần đó để chuẩn bị cho tuổi già đang bén gót, nhưng chị vợ chắc là ngán…tuổi già, nên đề nghị đi thêm 5-7 cây số thăm Little Venice. Trời đất! Venice gì ở đây? Venice là thành phố sông rạch lãng mạn ở Italy. Little Venice và Little Sài gòn là những đồng dạng khác nhau về nguồn gốc. Một cái trông giống, một cái để nhớ. Tiếp tục đọc

5 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Vũ Thế Thành

Một chút Sài gòn trong lòng Hamburg

Vũ Thế Thành

VN-DanSinh

Anh bạn người Đức cứ nhất định tôi phải đi tham quan khu trung tâm Hamburg cho mở tầm mắt, đừng lãng phí thời gian khi đến thành phố công nghiệp hùng hậu nhất nhì châu Âu này. Tôi ghé Hamburg 24 tiếng, chỉ muốn đến nhà thăm mẹ cậu ta một chút, rồi quay về khách sạn, ngày mai bay tiếp. Dự định là thế. Tôi uể oải với những gì hiện đại, và với Hamburg lại càng uể oải hơn nữa.
Bà cụ chống gậy đón tôi ở phi trường. Bất ngờ và cảm động! Bà bảo cô con gái, Pat, lái xe đến Bardowick, ngoại ô Hamburg, uống cà phê, ăn bánh ngọt và nhìn cối xay gió. Tôi lại bất ngờ, sao cụ già người Đức này lại bắt được ý thích của tôi thế nhỉ, khác xa với thằng con của bà, mà chúng tôi giao du hơn 15 năm, thay đổi smart phone, laptop, tablet,.. xoành xoạch.
Khoảng 30 phút lái xe từ phi trường đến Bardowick. Dọc đường không thấy nhà cao tầng, không tiếng còi xe, chỉ có cánh đồng lúa mì, ngựa bò gặm cỏ và những ngôi nhà gạch đỏ biệt lập rải rác. Tôi e gió lạnh, nói bà vào hẳn trong quán, nhưng bà muốn ngồi ngoài sân uống cà phê nhìn cối xay gió. Tiếp tục đọc

5 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Vũ Thế Thành

TUYỆT VỌNG

Nguyễn Trí

tuyệt vọng

Nhà có chín anh chị em, nhưng rốt cuộc chỉ một mình ông Tùng nuôi cha mẹ. Sao vậy? Năm ông mười sáu tuổi đang học lớp mười thì thống nhất đất nước. Anh chị ông gồm bốn anh trai bốn chị gái, thuận buồm mát mái đi một hơi qua Mỹ. Anh lớn Trung Úy, hai anh tiếp Thiếu Úy, cuối là Chuẩn Úy. Bốn bà chị gái cũng thành gia thất với Sĩ Quan. Đi Mỹ cũng phải thôi, ở lại họ sợ bị tắm máu như lời đồn. Tùng là út ít, đang trong tay hai ông bà già. Cũng có chạy vơ vào lên Sài Gòn, nhưng hỗn loạn quá phải về. Và về thì nhà đến cánh cửa cũng không còn, dân hôi của lợi dụng nước đục đã thả câu sạch bách nhà Tùng.

Bố Tùng trước cũng có tham gia triều cũ, tất cả các triều ông đều có mặt từ Cựu Hoàng Bảo Đại qua Chí Sĩ Ngô đến các Nguyễn. May quá ông chỉ là Trung Sĩ nên học tập có ba tháng. Cha cải tạo, mẹ không khác Thạch Sùng đi đứng nằm ngồi cứ lưỡi mà chắc. Nhà đến cái soong cũng không còn, Tùng phải nghỉ học, chạy vô rừng kiếm cái ăn. Nói chung đủ để nuôi mẹ cũng có dư tí để thăm nuôi cha. Công trạng của Tùng đối với cha mẹ trong mắt mấy anh chị là tầm Thái Sơn. Đúng vậy. Tiếp tục đọc

25 bình luận

Filed under Nguyễn Trí, Tác Giả, Truyện Ngắn

THÌ THẦM 2 – Viết cho con trai của Mẹ

Nguyễn Bích Sơn

* Viết cho con trai ca M : Nguyn Hu… “Vô Danh”

THI THAM 2

25-05-73 đến nay là tròn bốn mươi năm – Bốn mươi năm con lìa bỏ cõi đời với chưa đầy sáu tháng tuổi. Con chưa vào đời, chưa có cái tên để gọi mà con đã vội ra đi vĩnh viễn, để lại cho Bố Mẹ bao niềm thương yêu nuối tiếc.
Đã bốn mươi năm trôi qua, giờ nhắc lại Mẹ không làm sao ngăn được dòng nước mắt khi nghĩ về con. Mẹ thấy yêu con vô cùng và cũng nhớ con vô cùng vì con là sự kết tụ tình yêu của Bố Mẹ đó con biết không ? Tiếp tục đọc

24 bình luận

Filed under Hồi ký, Nguyễn Bích Sơn, Tác Giả

Tình cha

Nhân ngày lễ cha , xin chuyển đến các bạn một câu chuyện cảm động

tình cha

Anh hẹn chị ra quán cà phê trước nhà ga chính của thành phố Bremen. Câu đầu tiên khi gặp anh, chị nói trong sự cáu gắt, “Ông lại bán xe rồi hay sao mà lại đi tàu lên đây?”.

Anh cúi đầu trả lời lý nhí trong sự hổ thẹn, “Ừ, bán rồi, vì cũng không có nhu cầu lắm”. Chị sầm mặt xuống: “Ông lúc nào cũng vậy, suốt đời không thể ngóc đầu lên được, hẹn tôi ra đây có chuyện gì vậy?”

Khó khăn lắm anh mới có thể nói với chị điều anh muốn nhờ cậy. Chị cũng khó khăn lắm mới có thể trả lời từ chối anh, “Nhưng mà gia đình tôi đang yên lành, nếu đưa con bé về e rằng sẽ chẳng còn được bình yên”.

Anh năn nỉ, “nhưng thật sự là anh rất bối rối, con bé đã đến tuổi dậy thì, anh là đàn ông, không thể gần gũi và dạy dỗ chu đáo cho nó được, anh chưa bao giờ cầu xin em điều gì, chỉ lần này thôi, chỉ nửa năm hay vài ba tháng cũng được, em là phụ nữ, em gần nó, em hướng dẫn và khuyên bảo nó trong một thời gian, để nó tập làm quen với cuộc sống của một thiếu nữ, sau đó anh lại đón nó về”. Tiếp tục đọc

4 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn

THÌ THẦM 1… Sinh nhật

Nguyễn Bích Sơn.

Giới thiệu – Chị Nguyễn Bích Sơn hiện đang sinh sống ở Houston , Texas. Lâu nay đã sinh hoạt chung với trang nhà của chúng ta ,và thấy mến nên hôm nay đã giới thiệu đến trang nhà với bài “THÌ THẦM 1” để gọi là món quà ra mắt Cdnth6875 , mong chúng ta chào đón chị  trong tình thân và  nồng ấm …

BBT

TT_1

Anh yêu dấu,

Hôm nay 27 tháng Tư, nhân Sinh Nhật Anh, Em xin thắp nén hương lòng tưởng nhớ đến Anh – NGUYỄN HỮU NGHỀ.

Gần ba năm trôi qua… Em sống trong nỗi buồn tẻ để nhớ về Anh. Anh đã ra đi – Vĩnh biệt cõi đời, chỉ còn mình Em ở lại với nỗi nhớ thương chồng chất…

Những lúc buồn Anh biết Em nghĩ gì không ? Em nghĩ về cuộc tình của chúng mình, nghĩ về Anh, về cuộc đời…  Gặp một vài người bạn, kể cho nhau nghe những kỷ niệm và chợt thấy mình già đi… Mình già đi hay tuổi trẻ mình quá ngắn ? Rồi những xa cách, những chết chóc… Rốt cuộc đời sống thật sự của mình quá ngắn – không là bao. Tiếp tục đọc

25 bình luận

Filed under Hồi ký, Nguyễn Bích Sơn, Tác Giả

CHIẾN DỊCH CHIM KỀN KỀN

Đồ Gàn XXI

chimkenken

Thấy thiên hạ sáng tác Truyện Kiều Hiện Đại bằng cách sửa hơn 1000 từ Truyện Kiều của cụ Nguyễn để chứng tỏ tiếng Việt hiện đại ngon hơn là tiếng Việt cụ Nguyễn đã dùng, Gàn tui cũng ngứa tay sáng tác sự kiện lịch sử bằng cách xào nấu, sửa lại tư liệu cũ cho bà con xem ngứa mũi chơi.

Trong cuốn sách “Kể chuyện đất nước”, nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Viện phải thốt lên: “Từ máy bay nhìn xuống, người ta tự hỏi: Không hiểu vì sao Navarre, một trong những tướng tài ba nhất của thực dân Pháp lại đem quân tự nhốt vào cái “chậu” bốn bề bịt kín thế này… Nghĩa là nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Viện đặt câu hỏi tại sao Pháp lại đưa quân lên tự nhốt ở lòng chảo Điện Biên Phủ để rồi phải giương cờ trắng đầu hàng ấy mà. Mấy đời đem quân liệng vô cái chậu thì quân tình đánh đấm được cái quái gì ! Tiếp tục đọc

6 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Đồ Gàn XXI

HOÀI NIỆM DẤU XƯA…

Trần Dzạ Lữ

SG_muadem

1.SàiGòn mùa nay-buổi chiếu thường có những cơn mưa.Những cơn mưa có khi ngắn ngủi, thoáng qua nhưng cũng có những cơn mưa dằng dặc, lê thê.Mưa .Mưa:
             Mưa mù mấy nẻo đời nhau
            Nhớ quay quắt nhớ, thương nhàu nát thương…( TDL)
Mưa.Mưa.SàiGòn lại khiến tôi nhớ Huế.Nhớ mưa Huế một thời nào đã qua.Mưa.Mưa thời mới lớn của thập niên 60-và tôi và Huế của tôi ngày ấy:
             Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ
            Dài tay em mấy thớ mắt xanh xao…( nhạc TCS )
Tôi lầm lũi trong mưa ngày ấy và nhạc Trịnh đuổi theo tôi ngày ấy
những phố dài của Huế.Nhạc Trịnh viết lúc ấy ở Quy Nhơn cho Diễm Xưa mà sao như viết cho Huế ,cho tôi, cho Diễm-của-tôi ở Huế quá vậy ?
Mưa và nhạc Trịnh đã làm nao lòng người con trai 17 tuổi.Huế của tôi.Huế mưa và nắng.Mưa dai dẳng.Nắng điên cuồng.Vậy mà tôi cứ yêu thương.Ngày ấy tôi cứ nghĩ chẳng bao giờ có thể xa Huế, bỏ Huế mà đi…Đi răng đành với cầu Trường Tiền sáu vài mười hai nhịp, vắt ngang con sông Hương nước như gương cho bên nớ bên ni giao tình? Đi răng đành với Kim Long ai chèo yểu điệu chiếc thuyền trăng ? Đi răng đành với phố Bao Vinh tuyệt vời như thưc như mơ trong tranh của những họa sĩ Huế tài hoa ? Đi răng đành với những làn điệu Nam Ai, Nam Bình khi qua đò ngang Thừa Phủ hay đò dọc lênh đênh ngược điện Hòn Chén hoặc xuôi về Cửa Tư Hiền ? Đi răng đành với trầu cau Nam Phổ đỏ thắm tình quê hay xanh bát ngát chè Truồi ? Đi răng đành với tà áo tím ai bay bên cửa Hoàng Thành? Tiếp tục đọc

44 bình luận

Filed under Tác Giả, Trần Dzạ Lữ, Truyện Ngắn

Nguyên Minh: Một cuộc đời với văn chương

Trương Văn Dân

Anh Trương Văn Dân, thành viên của trang nhà, có gởi bài viết về anh Nguyên Minh- Chủ biên của Tập san Quán Văn.
Chúng tôi xin giới thiệu cùng anh chị em trang nhà.
Ban biên tập.

                                    TVD                    Tôi gặp và quen nhà văn Nguyên Minh thật tình cờ: Hôm ấy nhà báo Nguyễn Hoà vcv, người quản lý trang mạng Văn Chương Việt gọi điện bảo đến cà phê “Điểm Mới”, khi đến nơi tôi thấy có mấy người đã có mặt. Ngoài Nguyễn Hoà còn có nhà thơ Âu Thị Phục An, nhà văn Lữ Kiều (Hoạ sĩ Thân Trọng Minh), nhà văn-dịch giả Hiếu Tân, vợ chồng nhà văn Đặng Kim Côn mới từ Mỹ về và nhà văn Nguyên Minh. Ấn tượng ban đầu anh Nguyên Minh gây cho tôi là sự đôn hậu. Cảm nhận ấy đến với tôi từ ánh mắt màu xanh dương rất sáng và trong lúc trò chuyện tôi thấy mình được lắng nghe.

Sau này gặp nhau rất nhiều lần, tôi hiểu cảm nhận đầu tiên của mình đã không lầm. Thời gian càng cho tôi thấy sự hiền lành và đôn hậu đậm nét ở anh. Tiếp tục đọc

8 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Trương Văn Dân