CHUYỆN KIẾN ĂN CÁ-CÁ ĂN KIẾN Ở VIỆT NAM.

Nguyễn Huy Cường

Xe lua

Ở một vài khu vực, không gian xã hội, có một dạng “Tiêu cực mini” diễn ra hàng ngày hàng giờ. Mới biết thì cũng thấy khó chịu, nhưng dần dà thấy cũng …vui vui khi ta biết ứng xử theo kiểu dĩ hoà vi quý, tạm thời đồng ý với hiện trạng, rồi mọi chuyện tính sau.

Dưới đây là hai câu chuyện, đầu tiên thì kiến định ăn cá, sau đấy cá lại ăn kiến.

 

ĐI TÀU VIP MIỄN PHÍ.
Dịp lễ mình có việc phải đi tàu hoả từ SG ra Đà Nẵng. Đang dịp “cháy vé” nên chấp nhận phải mua vé giường năm với giá 1,2 triệu , đắt gấp gần ba lần giá in trên vé.
.
Lên tàu tay cò giao cho trưởng toa bằng lời xong biến mất.
.
Tàu chạy đến trên Dầu Giây khoảng 40 khách chung số phận vé lậu như mình vẫn phải  ngồi la liệt trong toilet, lối đi, bàn giửa mặt rất thê thảm.

HC-1

ngồi la liệt trong toilet

.
Tới Long Khánh mình gọi một cậu nhân viên trẻ tuổi lại, rỉ tai nho nhỏ rằng: Nếu 15 phút nữa anh vẫn phải ngồi như thế này thì…anh thề với em, đến Phan Thiết, Đoàn tàu này sẽ phải xả hết 200 khách lậu như thế này xuống….
.
Nói vậy thôi chứ mình cũng chưa biết làm thế quái nào cả thì 10 phút sau ông Trưởng tàu đến hỏi “Hành lý bác ở đâu?” rồi ông vác cái vali, bộ chân máy quay phim đi phăng phăng về phía cuối tàu sau khi mời mình đi theo.
.
Tại đây, mình được giao cho …hai giường nằm, một bàn trà có đủ hoa tươi, ấm trà nóng, bộ xạc pin điện thoại, cả …bàn thờ ông địa nữa.

Hoa
bàn trà có đủ hoa tươi

.
Buồng này có 4 giường gồm mình, cô phát thanh viên và ông Trưởng tàu. Ông Trưởng tàu thì đi liên tục thành ra chỉ còn mỗi hai người, một người thích khui chuyện là mình và một cô thích kể chuyện là cô “MC” nhà tàu.
.
Cứ mỗi ba giờ, ông trưởng tàu lại lễ mễ ôm về bia, mực xào, gà rán …hình như ông không muốn mình đi đâu khỏi toa này.
.
Khi tàu đến Nha Trang có thanh tra lên làm việc nên ông ta càng không muốn mình đi đâu.
.
Bị “nhốt” trong tình hình thế này cũng không khó chịu cho lắm.
.
Đến Đà Nẵng ông tiễn mình xuống tàu và cô MC gửi lại số tiền “vé” mình đã phải đưa cho tay cò.
Đi tàu thế này sướng thật ật ậttttt!.

 

TÌM SỰ ĐỒNG CẢM CỦA …CẢNH SÁT

Một lần chạy xe hơi bị CSGT tuý còi, mình tắp xe lại.

Vị CSGT hỏi:

-Anh biết anh phạm lỗi gì không?

Mình bình tĩnh đáp:

-Dạ, hai lỗi ạ!.

Tay CSGT thoáng ngạc nhiên, nói:

-Anh lấn vạch giữa đường gần 30 cm!.

-Dạ, tôi vội quá, bên phải có xe lớn chạy quá chậm nên phải lấn chút xíu…

Tay CSGT tò mò hỏi:

-Còn lỗi thứ hai là gì?.

-Dạ, tội đánh bạc ạ!.

Anh ta ngớ ra rồi trả lời:

-Không, ở đây chúng tôi không giải quyết lỗi đó.

-Dạ, nhưng hiềm một nỗi…tôi thua sạch, cả giấy tờ xe cũng cầm cố hết cho bọn nó rồi , bây giờ phải về nhà kiếm tiền mau lên chuộc lại ạ…cho nên, muốn biếu Sếp chút chút café cũng không có đồng nào…!

Tay CSGT nhìn thương hại, cảm thông rồi gắt:

-Chơi gì ngu thế, về vợ nó cắt tai…thôi biến đi!!!.

Tôi cảm ơn và chạy thật nhanh.

Sở dĩ tôi xuất chiêu này vì tôi biết, anh em này khi rảnh rỗi rất hay lai rai món này.

Hên!.

ΦΦΦ

61 phản hồi

Filed under Nguyễn huy Cường, Tác Giả, Truyện Ngắn

61 responses to “CHUYỆN KIẾN ĂN CÁ-CÁ ĂN KIẾN Ở VIỆT NAM.

  1. Thùy Dương

    Cá ăn kiến…thì TD thấy rồi còn kiến ăn cá thì…thì…bi chừ mới nghe nè Nhưng mà trong xả hội hiện nay thì …điều gì củng có thể xảy ra hết ,anh Huy cường nhỉ???

  2. tucumi

    Thường thì trên xe lửa có lắm chiện, dưới đây là một chuyện… trật đường rầy:

    CON BÒ VÀ CỎ KHÔ

    Chỉ có hai người trong một toa, trên một chuyến tàu đêm: Một đàn ông và một đàn bà.
    Họ còn phải đi rất xa nữa. Họ làm quen với nhau và nói chuyện phiếm .
    Và để giết thời gian, người đàn bà bắt đầu kể chuyện:
    “Một lần, nhà vua quyết định đi săn.
    Ông gọi người hầu thân cận vào, dặn phải trông coi công chúa cẩn thận và phải thực hiện
    mọi mong muốn của công chúa, nếu không sẽ bị chém đầu.
    Đêm đến, công chúa gọi người hầu vào phòng ngủ.
    Người hầu bước vào phòng.Công chúa trần truồng trên giường nói:
    – Ta đang rất lạnh!
    Người hầu tìm thấy cái mền trong phòng đắp cho công chúa rồi bỏ đi.
    Đêm hôm sau, cũng vẫn tình huống như hôm trước, chỉ khác là trong phòng không có cái mền nào.
    Người hầu liền giật cái rèm treo ở cửa sổ xuống, đắp cho công chúa và cũng bỏ đi.
    Đêm thứ ba thì cái rèm không còn nữa và người hầu buộc phải cởi áo của mình đắp cho công chúa.
    Nhà vua đi săn trở về. Ngài cho gọi cả công chúa và người hầu đến hỏi:
    – Nào, người hầu của ta, ngươi hãy cho ta biết ngươi đã thực hiện các nghĩa vụ của ngươi ra sao?
    – Muôn tâu bệ hạ, thần đã thực hiện mọi mong muốn của công chúa rồi ạ.
    – Thế còn con, con có thể nói gì, công chúa?
    – Hắn ta chẳng thực hiện một mong muốn nào của con cả!
    – Thế thì, ngươi hãy chuẩn bị, sáng mai, ta sẽ cho đao phủ chặt đầu ngươi.
    Người hầu trung thực tìm đến nhà thông thái, kể lại câu chuyện đó và mong ông giải thích cho tại sao công chúa lại nói vậy.
    Nhà thông thái chỉ tay vào đống cỏ khô và nói:
    – Ngươi có thấy đống cỏ khô đó không? Hãy đến đó và ăn đi!
    – Vì sao?
    – Vì ngươi là con bò!”
    Kể đến đây, cả hai người trong toa tàu cùng cười phá lên vì người hầu ngu ngốc kia…Và đã đến lúc người phụ nữ phải xuống tàu…
    Người đàn ông giúp chị ta mang những cái túi và vali nặng ra khỏi tàu.
    Trước khi chia tay, người phụ nữ đưa cho người đàn ông một ít tiền.
    Người đàn ông liền nói: – Cô ơi, cô đùa sao. Đơn giản là tôi muốn giúp cô thôi mà!
    – Không. Anh không hiểu ý tôi. Tiền này để anh mua… cỏ khô!

    • Nguyên Thủy

      Người đàn ông đó chéc chén hổng phải là qúy quynh TL, ĐMT, và TML..dzì đã từng đi tàu lửa… đầy kinh nghịm rầu…

      • tucumi

        Còn tucumi tui thì lâu lâu mới đi tàu lửa một lần, nên phải bấm bụng mua vé chợ đen mắc như quỷ. Lên tàu thì lót võng nằm ở lối đi hay dưới gầm ghế người ta hoặc xin phép treo võng tòn teng trên hai đầu ghế, trên giá để hành lý. Hichic… !

        tucumi tui nhớ, trên quãng đường Tuy Hòa – Nha Trang, có một cậu tre trẻ tên Đông, thường hay nghêu ngao hát “nhạc chế” giúp vui cho khách mà đa số là người đi buôn… lậu. Cậu ấy hát thôi, chớ không xin tiền, vậy mà sau mỗi bài hát người ta cho tiền quá trời.

        Trước khi bước qua toa khác, cậu ta chúc thế này: “Chúc quý khách đi hết… hơi, dzìa hết… dzốn”. Dẫy mà chẳng ai ghét cẩu hết. Thế mới lạ!

  3. NĐD

    Cá Thu cũng là Trưởng tàu đó nghen, anh HC xem lại coi có đúng là “phe ta ” không đấy !

  4. Mây Lang Thang

    Hì hì,, đi tào lửa miễn phí, còn đưỡc uống trà và bia 33 chùa nữa, anh Huy Cường nhất đó nghen !

  5. Tào Lao

    Tay CSGT nhìn thương hại, cảm thông rồi gắt:
    -Chơi gì ngu thế, về vợ nó cắt tai…thôi biến đi!!!.
    .
    Ờ hén , coi chừng vợ nó cắt tai thật đó nghe anh HC .

  6. Mỹ Thắng

    Đúng là KIẾN ĂN CÁ-CÁ ĂN KIẾN, dzui thiệt , nhưng anh HC được đi ĐI TÀU VIP MIỄN PHÍ sướng hén !

  7. Meocon

    Không biết chuyện anh Huy Cường kể có thiệt hay không nhưng Meocon rất thich thú đó nha!Cám ơn HC đã đem đến hơn “10 thang thuốc bổ” cho trang nhà trong ngày cuối tuần í!Hi…hi…

  8. Nhỏ

    Hahahaha Anh HC thân mến, Nghe giọng kể của anh kèm theo hình minh wa …ko nín được cười, mà nè nhìn cái chổ ngồi coi cũng tươm tất chán, rên la chi nữa hỉ ? Đúng là chuyện khó tin nhưng có thiệt . Thân mến

  9. que đinh văn

    Dzui nhưng thât.!

Hãy gởi những lời bình luận thân thương đến với mọi người.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.