Category Archives: Thơ

Khói sương cuộc tình – Sau cơn mưa

Gấu – Nguyên Thủy

dua tien

Khói sương cuộc tình
Lạc sương khói muôn trùng quá khứ
Lục tung chiều lỡ rũ hoàng hôn
Tay trơ mài phím tơ lòng
Tiếng xưa vọng giữa đôi dòng mơ rơi

Yêu trọn kiếp tàn thu vẫn đợi
Người xa người vời vợi buốt tim
Ngược xuôi mê lộ đi tìm
Qua vùng lá hát nghẹn nhìn dấu xưa

Đông buốt giá hờn dâng lần lữa
Kéo sương về phủ lửa tàn tro
Lặng câm cọng cỏ xa bờ
Từng buông buốt ấy vẫn chờ chạm môi

Ngày tung gió buông sầu ngang lối
Đêm nhóm hồng mấy sợi nắng xưa
Âm buồn mấy nhịp cho vừa
Thấm hồn rêu úa tiếc mùa đã xa…

Gấu

******
Tiếp tục đọc

40 bình luận

Filed under Gấu, Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Chủ nhật mưa

53 bình luận

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Mưa

Xuân Hùng

Mua
(Họa Chiều của Trần Bình)

Không thể nào quên buổi tiễn đưa,
Lối xưa dìu bước giữa trời mưa.
Cho theo năm tháng đời quên lãng
Gởi lại thời gian kiếp giỡn đùa
Bến vắng em về miền duyên cũ
Thềm khuya, anh đợi nẻo luyến xưa
Còn chăng kỷ niệm chiều mưa đổ
Giữ lại trên môi chút đọng thừa.

∞∞∞

86 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Xuân Hùng

Mưa qua phố ! XƯỚNG-HOẠ

Đây là một bài thơ Đường luật của một người bạn thân từ thuở còn rất nhỏ, mà vô tình gặp lại trong dòng chảy cuộc đời sau bao nhiêu năm tưởng chừng như đã quên mất! Người bạn này cũng từng góp mặt với trang nhà vào mùa thu của một năm nào đó… Bài thơ “Mưa qua phố” đã làm cho lòng ta chùng lại giữa những bộn bề trong đời thực. Nỗi xao xuyến kéo ta về những ký ức của một thời mộng ước xa xưa… Gấu đã xin họa lại và gởi lên đây như một lời cùng cảm nhận, chia xẻ.

Mua-TN

XƯỚNG

Mưa qua phố
Lộng áo trôi chiều thả gió đưa
Mây về lược tóc rối hao mùa
Mưa rơi đẫm phố dầm tình tự
Chân bước mềm vai ướt mộng đùa
Lối nhớ lò dò đời hẹn ước
Đường mơ hun hút bóng xa xưa
Cây buồn đứng rũ buông tê tái
Lề vắng chơi vơi rớt giọt thừa…
@Thế Nhân

HOẠ

Buông hờn đáy mắt tiếc ngày đưa
Một cõi thinh không lặng khép mùa
Bước nhỏ về ngang dòng tưởng nhớ
Tay buồn lướt giữa giấc mơ đùa
Tìm đâu ở cõi đời mê mải
Gặp lại hồn trăng tận kiếp xưa
Khóc cuộc rong chơi người quá khứ
Mòn lòng vớt lại những âm thừa.

Gấu

∞∞∞

45 bình luận

Filed under Gấu, Tác Giả, Thế Nhân, Thơ

Cánh Phượng hồng xưa

Trầm Tưởng- NCM

 Canh phuong hong

Ta về ngồi gốc phượng xưa,
Sân trường vắng lặng, hạ trưa oi nồng.
Đâu đây, rơi cánh phượng hồng,
Khơi ta nỗi nhớ bên lòng chơi vơi.
Hè sang, nắng đổ đầy trời,
Nghìn con ve nhỏ tơi bời khóc than.
*
Nhớ người tóc xõa vai ngang,
Má hồng, môi đỏ bàng hoàng lòng ai.
Tặng nhau chiếc lá thuộc bài,
Ép vào tập vở, học hoài thuộc đâu?
Nhớ người đôi mắt tròn, sâu
Nửa đêm thao thức, chiêm bao hẹn thề.
Gió bay áo trắng đi, về
Tan trường, đứng đợi ai kề vai ngoan.
Con đường Nguyễn Huệ lang thang,
Chuyện trò không dứt, miên man tháng ngày.
Yêu nhau, thương nhớ, mê say!
Biển xanh chứng kiến tình đầy không phai.
*
Thế rồi, hè lửa 72
Bỗng đâu ập đến chia hai đôi đường.
Hai ta lạc mất người thương,
Tình nồng tan tác, bên đường phượng bay.
Giờ em- bên ấy trời Tây,
Ta về phố cũ- đong đầy nhớ mong.
Bóng hình em, ta vẫn trông,
Nâng niu, giữ mãi cánh hồng phượng xưa.
Em xa, còn nhớ chiều mưa,
Trao nhau cánh phượng chắp vừa ước mơ?
Giờ ta, phận kiếp tằm tơ,
Chắt chiu kỷ niệm, dệt thơ tặng người.

∞∞∞

37 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Đói tình

Minh Nghuyệt.

Chúng ta đã đôi lần làm quen với Minh Nghuyệt với những tứ thơ nồng nàn tình yêu và tràn đầy nhựa sống nhưng bạn đọc sẽ vẫn ngạc nhiên trước mỗi lời thì thầm mới này của Nàng. Bài thơ Đói Tình có dung mạo như một bài …toán , không dễ để thấy những con chữ vừa mềm mại lại vừa chân thực, vừa bay bướm lại vừa trầm mặc trong tâm cảm của một người đang them khát tình yêu.Chúng ta vừa đọc vừa giải mã xem Nàng thơ này là trai hay gái nhé?.
Trân trọng giới thiệu.
Nguyễn Huy Cường.

Đói tình

Vẫn còn lỗ lã lắm Người
Bù bao cho đủ “tội” Người gây nên
Mùa yêu
em bỏ hớ hênh
Về ôm trầm mặc
anh chênh vênh mùa
Dục tình anh chẳng bán mua
Lỡ trao cho Bậu vặn vừa khít khao
Đêm nay thừa thải nôn nao
Quẳng
không đặng
giữ
cồn cào canh thâu
Em đi có lấy khát khao
Được
ra khỏi giấc chiêm bao anh về?
Tạm xa trường khúc mân mê
“Thằng tôi” có tuột ủ ê theo Người?
Vẫn còn lỗ lã lắm Người
Một manh khí đói bằng mười khi no
Thèm thuồng nhớ “Mỡ”
co ro
Môi liếm láp khoảng mù mờ không Em
Đêm không lấy được thòm thèm
Khỏi Thằng vốn dĩ chỉ quen hương Nàng
Bù hai
đắp tám
bù ngàn
Vẫn chưa đầy đặn một lần KHÁT EM

∞∞∞

26 bình luận

Filed under Minh Nghuyệt, Tác Giả, Thơ

Quay lưng

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

quay lung

Quay lưng lìa dĩ vãng
Nón che tình đơn phương
Mái tóc xưa dịu dàng
Giữ mãi vạn mùi hương

Đường xưa ôm ngõ cũ
Cỏ xanh mòn hi vọng
Buồn thương cơn thác lũ
Trôi mãi cuộc hoài mong

Đường về xa mấy nổi
Sao người bỏ đi rồi
Cho đàn cung phiếm lỗi
Ai thương cuộc tình tôi?

Tôi mơ tà áo trắng
Giăng lạnh mảnh tình thu
Người môi mềm đăng đắng
Nụ hôn nồng thiên thu

Tà áo trắng chia hai
Mỗi người chia mỗi nửa
Tôi về hồn tê tái
Người về ướt cơn mưa

∞∞∞

31 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Bâng khuâng

Xuân Hùng
bang khuang

Con đường xưa ấy đã phôi pha
Rợp nắng chiều buông ngả bóng nhòa
Từng đón nhau về qua lối nhỏ
Mà nay như đã quá chừng xa…

Có lẽ thời gian đã xóa nhòa
Mang theo ký ức tuổi mơ hoa
Còn chăng kỷ niệm chiều thu ấy!
Lưu lại trong tim, thấm vỡ òa

Không biết bây giờ đã phải sao?
Nghe như mới đó buổi chiều nào!
Say sưa tay nắm dìu nhau bước
Thoang thoáng còn đây chút Xuyến xao!

Xin hãy quên đi chớ ủ hoài
Thả sầu rơi vãi chút nguôi ngoai
Đã trao tất cả không ngần ngại
Tiếc nuối làm chi,trăn trở hoài

Thôi nhé anh ơi giấc mộng vàng
Con đường xưa ấy đã chia ngang
Trong nhau hãy giữ miền ân ái
Dù đã tan hoang giữa nắng vàng!!


30.7.2015

 

32 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Xuân Hùng

Trong họa có may

Đinh văn Quế

nghimatduoibongcay

Buổi trưa một kỳ cắm trại
Bạn bè nghỉ dưới tàn cây
Bỗng nghe vang lên tiếng thét
Một cô hoảng hốt lăn quay
Thấy con bọ cạp vớ vẩn
Chui vô ống quần hớ hênh
Mọi người hồi hộp trố mắt
Một anh nhanh nhẹn thò tay
Mò tìm trong quần của cô
Bắt bóp chết ngay bọ cạp
Mọi người khoái trá kêu ồ
Các bạn khênh chàng tung bổng
Bạn gái chăm sóc nạn nhân
Vui mừng thấy cô hồi tỉnh
Mặt mày đã ửng sắc hồng
Vì mừng hay vì e thẹn ?!
Người hùng vùng vẫy thoát ra
Chạy ngay như bị ma đuổi
Chẳng ai biết rõ lý do
Nhưng ai nấy đều khâm phục
Chàng trốn luôn kỳ cắm trại
Lại còn bỏ học mấy ngày
Về sau hỏi ra mới biết
Bạn bị bò cạp cắn tay
Sưng vù dính ngón trỏ giữa
Không làm sao chép được bài
Cuối khoá rồi cũng chia tay
Câu chuyện tưởng đâu đã khép
** Tiếp tục đọc

39 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Đinh văn Quế

Chợt nhớ

Cá Thu

Chợt nhớ

Vào yêu không thấy ngõ ra .
Bỗng dưng chợt thấy mù loà nhân gian .
Chiều nay khơi đống tro tàn .
Con tim rạo rực bàng hoàng vì ai .
Trách chi ngày ngắn , đêm dài .
Bể dâu , dâu bể thuơng hoài ngàn năm .
Quanh ta , đọng lại chỗ nằm .
Thì thôi cũng cố , trăm năm cùng nguời .

∞∞∞

33 bình luận

Filed under Cá Thu, Tác Giả, Thơ

Một thuở phượng hồng

Vanessa Le

Phuong hong

Phượng hồng hỡi có nghe ve gọi
Nắng lên cao chiếu rọi bên đường
Cánh hoa thắm đỏ khôn nhường
Tình xưa một khúc vô thường lặng sâu

Xa cánh phượng tình sầu luyến tiếc
Cả một thời mắt biếc ươm mơ
Tuổi hồng hoa bướm thẩn thơ
Áo dài lụa trắng ngẩn ngơ bao chàng

Nhụy hoa nhỏ mộng vàng tươi thắm
Tà áo bay say đắm trong chiều
Hài cong thêu cọng chỉ điều
Ngập ngừng chân bước hồn phiêu nơi nào

Vội cúi xuống lời chào lí nhí
Nghe bên tai thủ thỉ bao lời
Rèm mi dấu mắt sáng ngời
Lời ai vừa ngỏ tuyệt vời như mơ

Chúa nhật đến thẩn thơ sánh bước
Quỳ bên nhau mơ ước nguyện cầu
Mong cho tình mãi thắm mầu
Đợi chờ cha mẹ têm trầu kết đôi

Tháng tư đó đứng ngồi lặng lẽ
Chẳng lời chào tiễn kẻ ra đi
Phượng hồng mãi mãi phân ly
Khoác lên sắc tím hoài ghi nét buồn

∞∞∞

22 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Vanessa Le

Cánh Tường Vi Và Em – Mây đẹp lắm thua tóc em …

Trần Thị Hiếu Thảo

TuongVi-1

Cánh Tường Vi Và Em

Nhớ lần đó đôi ta đi dạo
Chân lạnh lùng mà ấm cả vầng thơ,
Ta chưa nói nhưng trăng đã nói
Khóm tường vi lay động bên bờ…
**
Gió lại đãi hai ta cùng chia cảm
Trời về đêm âu yếm cánh hoa xuân.
Lạnh vai em , mà ấm hoa tường vi cánh mỏng
Bỡi anh yêu đã nâng cánh hoa về…
Rồi ta lớn lên mỗi người mỗi ngã
Lời thề xưa thật khó vẹn bề
Núi chẻ thành sông
Sông về đồng ruộng
bao nhiêu ước muốn
Gởi theo mây trời
Để gió cuốn trôi
Những chiều luống cuống
Trời vay đất uổng…
Mặc cho Hoa Tường Vi vẫn theo em năm tháng…
Mặc cho Hoa Tường Vi vẫn thầm lặng những mong chờ…

**** Tiếp tục đọc

21 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Thị Hiếu Thảo

Tặng

Nguyên Thủy

Tặng

61 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

TÌNH KHÚC TUỔI NĂM MƯƠI

Thùy Dương (Sưu tầm )

kao-son

Rút trong tập thơ Xúc Xắc- NXB HNV 2006

Vướng tình ở tuổi năm mươi
Làm sao lại thế, hả tôi, hả giời?
Trái tim ngỡ hoá đá rồi
Bỗng dưng loạn nhịp bởi người đâu đâu
Tình cờ một thoáng gặp nhau
Người ta cũng chỉ hỏi chào bâng quơ
Thế mà…như bị ma đưa
Ngóng trông ra ngẩn vào ngơ cả ngày
Thế mà… như bị giời đày
Chợt vui, chợt giận, chợt ngây, chợt khùng
Tuổi năm mươi – cũng lạ lùng
Tự dưng chập mạch phải lòng… người dưng

Đọc Tình khúc tuổi năm mươi của Kao Sơn, tôi bất giác mỉm cười. Thật lạ! Tuổi năm mươi vẫn còn tình khúc ư? Tôi bỗng nhớ khổ thơ của Chế Lan Viên viết về tình yêu của tuổi năm mươi:

Anh tặng em yêu chùm hoa sắc trắng
Nhưng khi yêu, anh yêu đỏ hoa hồng
Tuổi năm mươi lòng yêu như lửa đỏ
Mà bên ngoài vẫn cứ trắng như không.

Với nhà thơ Chế Lan Viên, tình yêu của tuổi năm mươi là thế, vẫn nồng nàn, rạo rực; rất đằm thắm, sâu xa pha chút thâm trầm, lắng đọng. Tất cả được giấu trong cái vẻ bên ngoài cứ như không vậy. Còn ở đây, tình yêu trong Tình khúc tuổi năm mươi của Kao Sơn có cái gì khác lạ. Lạ đến nỗi, chính người trong cuộc cũng ngạc nhiên, tự hỏi tôi, hỏi giời:
                                Làm sao lại thế, hả tôi, hả giời?
Theo lô gíc thông thường, tuổi năm mươi chưa lên lão nhưng cũng sắp lên ông, lên bà. Nếu có chập mạch mà phải lòng người dưng chắc chắn sẽ phải giấu kín, phải làm như không có chuyện gì. Đằng này, tác giả lại cứ xưng xưng nói cái điều lẽ ra phải giấu kín ấy bằng giọng thơ hóm hỉnh: nửa như thật, nửa như đùa; Vừa như để tự thú, vừa như để tự giễu mình. Vì sao ư? Điều này cũng thật dễ hiểu, bởi tình yêu vẫn có lí lẽ riêng của nó. Nếu ở độ tuổi đang yêu, thì chuyện phải lòng một ai đó chả có gì đáng nói. Đằng này, ở tuổi ngũ tuần Trái tim ngỡ hoá đá rồiBỗng dưng loạn nhịp bởi người đâu đâu, thì đó quả là vấn đề “không bình thường“. Nhưng, tình yêu chính là một đặc ân của Thượng đế ban cho loài người. Bởi thế, nó cũng không phải là độc quyền của bất cứ lứa tuổi nào. Tình yêu có tín hiệu riêng, ngôn ngữ riêng và cũng có quy luật riêng. Vậy nên, ta cũng không lạ, khi ai đó, ở tuổi năm mươi, mà vẫn vướng tình, vẫn bị sét đánh bởi người đâu đâu.
           Vậy cái người đâu đâu – “đối tác” mà tôi phải lòng ấy là ai? Hình dáng thế nào? Dịu dàng, đằm thắm ra sao? Nhà thơ không hề “tiết lộ”. Tôi ngờ rằng, chính tác giả – người trong cuộc, cũng không thể có câu trả lời, bởi vì:

Tình cờ một thoáng gặp nhau
Người ta cũng chỉ hỏi chào bâng quơ.

           Tình yêu đâu cần rõ ràng đến thế? Chỉ có một thoáng gặp nhau, chỉ qua một tiếng hỏi chào bâng quơ, vậy mà người ta đã gieo sấm, gieo sét trong lòng nhà thơ tự lúc nào. Và như vậy, cái điều tưởng như vô lí, đã hoàn toàn có lí.
Theo tác giả, chuyện vướng tình đến thật ngẫu nhiên, tình cờ. Nhưng có lẽ tất cả lại bắt đầu từ sự ngẫu nhiên, tình cờ ấy. Vâng! Điều gì phải đến thì tất nhiên sẽ đến. Người ta chứ có phải gỗ đá đâu? Đến cỏ cây cũng có tình, huống hồ con người? Vậy thì, việc tôi phải lòng một bóng hồng nào đó cũng là Hạnh phúc- Hạnh phúc được sống lại cảm giác yêu thực sự. Mặc dù có vẻ như tác giả không muốn thừa nhận cái cảm giác hạnh phúc ấy nên nói đổ rằng: mình như bị… ma đưa, bị… giời đày. Không, tôi lại nghĩ đó mới là cảm giác thực sự của hạnh phúc, của tình yêu. Chả thế mà mọi cung bậc tình cảm, mọi giác quan của một người đang yêu đều được tôi bộc lộ ra hết đó sao?

Thế mà…như bị ma đưa
Ngóng trông ra ngẩn vào ngơ cả ngày
Thế mà… như bị giời đày
Chợt vui, chợt giận, chợt ngây, chợt khùng

           Ai đã từng yêu sẽ không lạ gì tâm trạng bồn chồn ra ngẩn vào ngơ, không lạ gì tính khí thất thường đến ngây ngô như con trẻ của người đã vướng vào vòng yêu. Người đọc dễ tin, dễ đồng cảm cùng tác giả, bởi ít ra, anh đã nói thật được lòng mình và… nói hộ lòng người.
           Đúng ra, theo lời giải thích của tác giả, thì đây là bài thơ anh làm để trêu trọc bạn khi phát hiện ra bạn mình hình như đang phải lòng… một ai đó. Có thể điều đó là thật. Có thể anh là người vô can. Nhưng khẩu khí, giọng điệu và nhất là cái tình của bài thơ dường như “chống lại” anh. Vì cái điều anh nói ra quá đúng, quá thật – thật như đang xưng tội trước Chúa vậy. Vì thế cho nên, anh vẫn phải chịu nỗi oan Thị Mầu.
           Tình yêu là đề tài muôn thuở, là chuyện của muôn đời, muôn người. Vậy nên, tuổi nào mà chả cần tình yêu và muốn có tình yêu? Trong cuộc sống bộn bề, đầy ắp lo toan, nếu ai đó có một lần trái tim loạn nhịp; có một lần bị… giời đày; có một lần chập mạch vì một người dưng nào đó để rồi nhớ, rồi yêu (có thể chỉ là tình yêu đơn phương), thì hẳn cuộc sống sẽ thi vị hơn nhiều. Phải chăng, đó là chút dư vị ngọt ngào mà tác giả muốn đem đến cho người đọc qua Tình khúc tuổi năm mươi?

Nguyễn Thị Bình – Trưởng khoa Ngữ Văn Trường ĐH Hoa Lư NB

φφφ

99 bình luận

Filed under Bình Luận, Sưu tầm, Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Rất lạ …

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Rat-la

Cợt nhã chi với gió
Thầm thì chi cùng mưa
Khi tình yêu bỏ ngỏ
Em: một hình bóng xưa

Có phật ý nắng hè
Có buồn khi thu sang
Mang nặng nổi sắt se
Một đời ta phiêu lãng

Thấy sương mù vực thẳm
Sờ núi cao, cao hút
Để rồi tự hỏi thăm
Mấy lần ta bước hụt

Thấy em bên đời lạ
Chắt chiu hạnh phúc mình
Ta gượng cười giả lã
Như không phải là mình

Thu bây giờ đã sang
Ta sợ đời vàng lá
Ta sợ thu thênh thang
Lạc tình xưa: rất lạ…

Qui Nhơn 2015

29 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ