Category Archives: Truyện Ngắn

HƯƠNG RỪNG CAO NGUYÊN (Phần cuối)

Nguyễn Đức Diêu

HRCN
Trời ơi, thật là tôi không hiểu nổi, Nathalie, nàng làm gì trong đó? Tôi quá sức là tò mò và cũng có xen lẫn chút tức tối, nghi ngờ… Tại sao nàng cởi bỏ y phục trần truồng như nhộng để làm gì trong đó, thật là muốn điên lên được! Đầu tôi như có dòng điện nóng chạy rần rần, tôi nghĩ ra đủ chuyện… hèn gì mà nàng bắt tôi hứa không được vào nơi này. Tôi tiến sát ngay bờ rào, cố nhìn vào bên trong nhưng hàng rào quá dày, tôi không thấy gì hết. Tôi lại ngay chỗ cổng nhìn vào trong, nhưng cũng chẳng thấy được vì đã bị một hàng giậu thẳng làm lối đi, che khuất mất tầm mắt. Rồi bỗng có tiếng xầm xì của một người con gái vọng ra… Không thể kiềm nổi óc tò mò nữa, tôi vượt qua cổng để vào bên trong.
Tiếp tục đọc

50 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

HƯƠNG RỪNG CAO NGUYÊN (Phần 2)

Nguyễn Đức Diêu

(tiếp theo)  HƯƠNG RỪNG CAO NGUYÊN (Phần 1)

nhà ê đê 1

Tôi ăn cơm trưa với gia đình bà Trưởng Buôn Kôh. Đó là một đại gia đình, tổng cộng cũng phải gần hai chục người lớn nhỏ. Bữa cơm tuy chỉ có vài món, nhưng quả thật là rất ngon miệng. Cơm được nấu trong những ống tre bằng thứ gạo dẻo và thơm lạ lùng mà tôi chưa bao giờ thấy. Món ăn gồm món thịt rừng nướng chấm muối ớt và một món thịt chua có mùi là lạ, được ăn với rau rừng. Tôi thấy mọi người rất tự nhiên, nên tôi cũng không ngần ngại gì đá một bụng thẳng cẳng, từ hôm qua giờ chưa có cơm mà. Bữa cơm phải nói là quá ngon, thật là cám ơn ông bà chủ nhà.
Tiếp tục đọc

75 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

HƯƠNG RỪNG CAO NGUYÊN (Phần 1)

Nguyễn Đức Diêu

HRCN1

Nắng chói chang ! Quái ! Giờ nầy rồi mà chẳng thấy nó đâu cả, cái thằng Phan chết tiệt nầy.
Tôi liếc nhìn cái đồng hồ hai cửa sổ không người lái, cái di chứng thằng đế quốc để lại, đã 11 giờ trưa rồi. Mẹ, sắp hàng từ sáng giờ, sắp đến phiên mua vé mà cũng chẳng thấy nó đâu, thế mà đêm qua nó thề xe lửa cán đường rầy nữa chứ, dễ điên thật ! Tiếp tục đọc

72 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

CỔ TÍCH TÌNH YÊU

Minh Nguyệt

cotichtinhyeu

Lan cảm thấy nhớ anh, nhớ da diết, nhớ buốt tận từng ngóc ngách của cơ thể. Cô không còn cảm nhận được ngoại cảnh xung quanh mình nữa, nhìn đâu cô cũng thấy bóng hình anh chập chờn ẩn hiện, thực hư, quyến rũ… khiến cô đê mê trong hạnh phúc ngọt ngào mà Lan cả đời kiếm tìm. Nhưng hạnh phúc với cô vốn dĩ như một thứ ảo ảnh, luôn xa vời, luôn vượt khỏi tầm tay của cô. Những gì mà cô có được trong tay chỉ là nỗi cô độc, sự sầu vương trong tâm hồn mà thôi. Trái tim Lan đã ngủ yên bao năm, tưởng đã chết lim trong sâu thẳm của cõi vô vọng muộn phiền, giờ lại rung lên bần bật, đắm say – cô như thấy trước mặt mình là một đồng cỏ xanh tươi mượt mà sóng gợn, có nhiều người vui đùa, ca hát và khiêu vũ cùng nhau những vũ khúc tuyệt đẹp, mê mẩn lòng người. Tiếp tục đọc

64 bình luận

Filed under Minh Nguyệt, Tác Giả, Truyện Ngắn

Ai mua thơ tôi bán thơ cho…

Vũ Thế Thành

ai-mua-thoCô cháu gái hỏi tôi: “ Bác viết văn hay lắm. Chắc bác làm thơ cũng hay”. Con bé này giỡn chơi, 22 tuổi đầu, thi đâu đậu đó, tưởng thơ văn là bài luận mẫu, dễ như nhón hạt điều cho vào miệng ăn vặt.

Vũ Thế Thành (tuyển tập ” Những thằng già nhớ mẹ) Tiếp tục đọc

9 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Vũ Thế Thành

TRẢ SÚNG ĐẠN NẦY

Vũ Thế Thành

giatuvukhi

“….Trả súng đạn này, khi sạch nợ sông núi rồi
Anh trở về quê, trở về quê, tìm tuổi thơ mất nơi nao…”
(Một mai giã từ vũ khí – Trịnh Lâm Ngân)

Tiếp tục đọc

9 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Vũ Thế Thành

Bốn Mươi Năm, Nỗi Niềm Ba Thế Hệ

Đào Minh Tri (Sưu Tầm)
Bài trích từ báo xuân Việt Báo Ất Mùi 2015, đang phát hành khắp nơi. Tác giả từng phải rời bố mẹ để vượt biển từ tuổi học trò, đến Mỹ năm 1984, hiện là một kỹ sư điện tử, cư dân San Jose. Với nhiều bài viết giá trị, Khôi An đã nhận Giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2013 và là một trong những tác giả đạt số lượng người đọc nhiều nhất trên Việt Báo online.
nutaitu Tippi Hedren
Nữ tài tử Tippi Hedren và lớp học Nail đầu tiên dành cho người Việt do bà tổ chức tại trại Hope Village, Sacramento 1975.

Tiếp tục đọc

11 bình luận

Filed under Sưu tầm, Truyện Ngắn, Đào Minh Tri

Viết cho anh… Niềm Tin Vô Hình của em

Kim Loan
niemtin

Anh,

Hôm nay, ngày Mười tháng Tư là Sinh Nhật của em. Em chắc là anh không quên đâu, vì trong nhật ký viết trong tù anh vẫn nhớ và viết thế này : “Ngày Mười tháng Tư là sinh nhật của em, món quà sinh nhật anh định tặng em đã nằm lại trên xe ở Tuy Hòa rồi. Đó cũng là ngày đầu tiên anh đi nhổ củ mì vác về trại…”.  Tiếp tục đọc

12 bình luận

Filed under Kim Loan, Nhật ký, Tác Giả, Truyện Ngắn

TÁCH CÀ PHÊ TRÊN TƯỜNG

Vũ Thế Thành

Tôi và người bạn ngồi nhâm nhi cà phê trong quán cà phê loại bảnh ở một thị trấn nhỏ, sát bên thành phố Venise, kinh đô của ánh sáng và sông nước.coffee_cup

Một người khách vào quán, ngồi vào bàn bên cạnh và gọi: ”Cho 2 cà phê, một bàn, một tường nghe”. Gọi cà phê kiểu này hơi bị lạ. Chúng tôi để ý và thấy anh bồi chỉ mang ra 1 tách cà phê, nhưng lúc tính tiền lại trả 2 tách. Khi khách rời quán, anh bồi dán lên tường mảnh giấy nhỏ, ghi ”Một tách cà phê” Tiếp tục đọc

18 bình luận

Filed under Dịch thuật, Tác Giả, Truyện Ngắn

VẾT CẮT

Minh Nguyệt

vet_cat

Ngày ngày, hai con người lầm lũi trong ngôi nhà nhỏ ở một miền quê yên ả, thanh bình.
Hai con người với những hoài niệm, với những cơn gió buốt lạnh trái mùa.
Đó là hai con người mà phía trước là màn đêm điểm những đốm sáng. Từ phía mặt trăng dịu hiền kia, những làn gió mát lạnh nhè nhẹ thổi. Bóng tối dần bị đẩy lùi mãi về một bên. Con đường dốc thoai thoải phủ đầy cát bụi, tưởng chừng như kéo dài vô tận không có điểm dừng.
Ngôi nhà trên triền dốc có những ô cửa sổ sáng đèn. Tiếp tục đọc

25 bình luận

Filed under Minh Nguyệt, Tác Giả, Truyện Ngắn

SÀI GÒN , CÀ PHÊ VÀ NHẠC SẾN

Vũ Thế Thành

Culture

“…Tách cà-phê ấm môi,
Mình ngồi ôn lại những phút vui trôi qua mất rồi…”
(Hai mùa mưa) Tiếp tục đọc

35 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Vũ Thế Thành

GIỮA MỘT ĐỜI THƯỜNG

Nguyễn Đức Diêu
Xw-wave

Đêm đã khá khuya. Con đường đang vắng dần xe qua lại. Lâm che tay ngáp. ” Quái ! Chắc cũng gần mười hai giờ rồi. Sao chẳng có ma nào đi đâu hết vậy trời ! “. Góc phố đêm chỉ còn mình Lâm ngồi đợi khách trên chiếc xe Wave Trung quốc cũ kỹ.
Tối nào cũng vậy, khoảng 10 giờ, sau khi lo bài vở xong là Lâm xách xe ra đầu hẻm ngồi đón khách. Cái việc chạy xe ôm, nghề không ra nghề, chủ không ra chủ, tớ không ra tớ nầy, xem chả ra sao cả nhưng nó đã âm thầm nuôi Lâm ăn học thành một sinh viên năm thứ tư sắp ra trường.
Từ miền quê lên trọ học, với đồng tiền ít ỏi của cha mẹ gởi lên hàng tháng, Lâm đã thật cố gắng bỏ hết những cám dỗ của ánh đèn màu thành đô để chỉ lo vào việc học. Lâm hiểu rằng để vươn lên, anh chỉ có một con đường. Tiếp tục đọc

38 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

NGỰA HOANG

Nguyễn huy Cường

Ngua_hoang

 

Truyện ngắn

Chị Thùy gật đầu chào đồng nghiệp “hôm nay chị bệnh, về trước các em một chút nghe!”. Cô bé phóng viên nhỏ nhắn ngồi gần khẽ cười, gật đầu thông cảm “Dạ!”
Thực ra, Thùy nói dối. Hôm nay chị khỏe khoắn và có phần hưng phấn hơn ngày thường một chút, chị vừa có một niềm vui bất thường.
Một Tòa báo trên Sài Gòn mở cuộc “thi viết thư tình”. Chị Phó tổng biên tập báo ấy là bạn thân với Thùy từ hồi hai người còn là nhà giáo. Họ mến mộ nhau qua sự cảm thông và tài năng, được thẩm định qua những tác phẩm nhiều ấn tượng. Chị Phó tổng đã mời Thùy vào ban sơ khảo. Mỗi tuần, chị ấy gửi cho Thùy dăm chục bài thi. Thùy đọc và loại bỏ khoảng 80% số thư từ vô bổ vào sọt rác. Số còn lại, chị phải lưu tâm và điền vài chữ vào “phiếu nhận xét” rồi gửi lại về Sài Gòn. Tiếp tục đọc

29 bình luận

Filed under Nguyễn huy Cường, Tác Giả, Truyện Ngắn

TRẢ GIÁ

                           Truyện ngắn của Nguyễn Huy Cường

TraGia

Tôi về xóm nhỏ cư trú gần một năm, người hàng xóm gần nhất là một trung niên khá tốt tính. Anh làm công an huyện. Anh cũng là người tôi chịu ơn nhiều nhất. Những sự nhũng nhiễu của đám thanh niên hư thường để lại cho xóm nhỏ những phiền phức nhưng nhờ có anh ở bên, chúng không dễ qua mặt được anh,  xóm làng có vẻ yên ổn. Tiếp tục đọc

15 bình luận

Filed under Nguyễn huy Cường, Tác Giả, Truyện Ngắn

VIẾT CHO ANH … VALENTINE ĐẾN RỒI

Kim Loan

Happy Valentine

Anh,

Sáng sớm nay, vợ chồng mình đang lục đục làm bếp thì nghe tiếng cô con gái :

– Happy Anniversary Ba Má ngày 3 tháng 2 !

Mình sững sốt, thì ra đó là ngày kỷ niệm đám cưới của mình mà mình không nhớ. Cô con gái mình hay thật, đã nhớ và nhắc. Còn gì vui bằng phải không anh !

– Cám ơn con… Vậy mà Ba Má đâu có nhớ  ! 

– Con biết… Tại Ba Má bận rộn quá mà !  Tiếp tục đọc

16 bình luận

Filed under Kim Loan, Tác Giả, Truyện Ngắn