ĐÊM 7 , NGÀY 3 , VÀO RA KHÔNG KỂ

Việt Nguyễn Sưu tầm …

Lời giới thiệu:
Bạn Nguyễn Quốc Việt (Viet Nguyen) là cựu HS Cường Để 6875. Bạn đang sinh sống tại Úc, Việt gởi về Trang nhà bài sưu tầm vui: ĐÊM BẢY NGÀY BA, RA VÔ CHƯA TÍNH.
Xin giới thiệu cùng các anh chị và các bạn.
Chúng tôi xin chào đón bạn về vui chơi cùng mái nhà chung của chúng ta.

Ban biên tập.

ĐÊM 7 , NGÀY 3 , VÀO RA KHÔNG KỂ…Các cụ đọc lại cho nhớ!

Sống lâu : Đêm 7, ngày 3, ra vào không kể .
MƯỜI NGUYÊN TẮC THỌ THÊM NHIỀU TUỔI

Xin Quý vị chỉ cần nhớ :

* Ðêm Bảy : ngủ trên 7 giờ trong một đêm

* Ngày Ba : một ngày ăn ba bữa hay nhiều hơn.

* Vô ra không tính : mỗi lần đi ra hoặc đi vô, nhớ uống nhiều nước. Tiếp tục đọc

68 bình luận

Filed under Sưu tầm, Thư giãn

Năm bạn CĐ6875 gặp ở Sài Gòn

Trần Cát Lân gởi...

Hôm các bạn hội ngộ ở California , chúng tôi cũng có cuộc gặp mặt bỏ túi ở Sài Gòn,,,
05 thang

Năm thằng CĐ6875,…

Từ trái qua: Lê Tuấn Khoa, Trần Cát Lân, Cao Hữu Hùng, Nguyễn Quốc Việt và Nguyễn Ngọc Chu.

ΦΦΦ

72 bình luận

Filed under Hình Ảnh, Trần Cát Lân

Nhớ

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Nho

Em đi bóng ngã nhào thương nhớ
Ta còn ấp ủ mấy trang thơ
Cơn gió mùa thu vờn mái tóc
Đêm đêm buông tiếng hát ơ thờ

Có lúc em về trong hoang mê
Sao như ấm áp câu hẹn thề…
Trăng chiếu vàng hoe đêm thao thức
Có kẻ bên hè lạnh ủ ê

Có lúc em về trong sương mai
Tóc mây buông rủ kín bờ vai
Áo em tím ngát mùa sim chín
Ta đứng lưng đồi hát: …một mai*…

Có lúc thương về nơi xứ xa
Ta ra ngồi cạnh gốc đa già
Khắc câu tưởng tiếc rồi thơ thẩn
Bóng ai lộng gió cuối trời xa?

*”Một mai ai chớ bỏ ai…”

∞∞∞

28 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

PHÓNG VIÊN THỂ THAO…BẤT ĐẮC DĨ

Ký sự vui của THẾ NGỌC

Sang thứ hai mới bước chân vào tòa soạn đã gặp ngay tay trưởng đại diện phía Nam, mặt nhăn như khỉ ăn ớt. Thấy tôi đến hắn mời tôi đến bàn hắn rồi than bài “con cá nó sống vì nước..”. Thì ra trang bìa 2 đã ký xong hợp đồng quảng cáo, nhưng sang đến thứ hai rồi mà ma kết qảng cáo công ty bên đăng chưa chịu mang qua. Gọi điện dục thì trưởng phòng QC bên kia cho biết sếp đi họp ngoài Hà Nội chưa duyệt. Dạo ấy tôi phụ trách trang Thị Trường và trang Sức khỏe của báo khổ lớn, in vào tối thứ tư để phát hành thứ 5 trên toàn quốc, điều đó có nghĩa phải hoàn tất “bông” trắng, bông xanh trong ngày thứ ba để còn sửa bản in thử. Báo khổ lớn có 4 trang bìa giấy couché láng, trong đó ngoài trang bìa thì trang 2,3,4 là mảnh đất màu mỡ để đăng QC. Vậy mà đến giờ thứ 25 không có ma kết thì làm sao đăng, vụt mất mấy chục triệu QC. Cuối cùng hắn nhìn tôi cầu cứu:

-Kẹt quá, không lẻ để giấy trắng, thôi ông viết nhanh cho 800-1000 chữ đề tài ăn khách để trám lỗ mà vẫn thu hút được bạn đọc bỏ tiền mua báo, 9 giờ sang mai có bài nhé.

Dạo ấy giải bong đá vô địch châu Mỹ (Copa America) đang khởi tranh thu hút nhiều người mê bóng đá, và Ronaldinho là một tài năng trẻ tương lai sẽ cạnh tranh với thần tượng Ronaldo của Brasil. Thế là đêm đó tôi viết ào ào để mai có bài.

Sáng hôm sau đúng hẹn, đúng giờ, tôi đưa bài cho hắn. Liếc qua tựa và hình, hắn cười mím chi cọp, đưa ngay cho họa sĩ trình bày để sang thứ ba là xong bông trắng, bông xanh, hình màu. Yên tâm cái trang bìa 2 couché đã có người trám lỗ, hắn mời tôi chiều đi ăn món Nga ở quán Bạch Dương. Và tôi trở thành phóng viên thể thao bất dắc dĩ. Sau đây là nguyên văn bài viết năm 1999 Tiếp tục đọc

2 bình luận

Filed under Tác Giả, Thế Ngọc

Em đi sao nỡ

Nguyên Thủy

Laychongxuala

Ngày mai em bỏ quê đi…
Lấy chng xa xứ biết khi nào v..
Em đi bỏ lại ư
c th,
Bỏ b
 cơi vng, chợ quê, xóm nghèo..
Bỏ cây c
u khỉ cheo leo…
Bỏ th
i tui nhỏ khuy chèo qua sông…
Bỏ hương rơm rạ ru
ng đng,
Bỏ cây lúa trĩu hạt n
ng ngọt thơm,
Bỏ con nước lớn đ
t đơm,
Bỏ câu vọng c
 ngùi thương mn nng…

Ngày mai em đi lấy chồng…
Bỏ tôi lại với dòng sông chảy buồn…

∞∞∞

53 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

HỘI NGỘ CƯỜNG ĐỂ VÀ NỮ TRUNG HỌC TẠI CALIFORNIA, USA

(Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip – Sept. 07, 2014)

– TRƯA THỨ SÁU 9/05/2014, phái đoàn Admin Trần Mỹ Thắng (Boston), Nguyễn Quốc Hùng (Connecticut), Đào Minh Tri (Texas) đã đến California viếng thăm anh chị em cựu học sinh Quy Nhơn.
Từ phi trường LAX, ba chàng ngự lâm quân pháo thủ ghé về quận Cam (Orange County) dự tiệc trưa đón tiếp với Hoàng-Phong, Nguyễn Hồ Hùng, 2 người đẹp Thanh Phương và Thanh Tùng (TT cũng mới ở VN qua Mỹ thăm bạn bè).

Hôi_ngộ_1

 (Từ trái: Hồ Hùng, Mỹ Thắng, Đào Tri, Quốc Hùng, HP, Thanh Tùng, và Thanh Phương)

Tiếp tục đọc

225 bình luận

Filed under Hình Ảnh, Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip, Tác Giả

Đêm Di Linh không em

Trần Dzạ Lữ

Dilinh

Đêm Di Linh không em
Anh thở cùng đồi núi
Tiếng thở trong mưa vội
Nghe tấc lòng không yên…

Đêm Di Linh không em
Anh che trời không nổi
Buồn cứ rót vào tim
Lời tình xa… thánh nữ!

Đêm anh hùng cát cứ
Bại tướng đã lâu rồi
Miền cô đơn thăm thẳm
Nhớ mất ai suốt đời!

Đêm Di Linh có người
Ném mẫu tàn thuốc lá
Vào không trung xa lạ
Dụi mắt ngơ ngác cười…

Em là gì em ơi
Sao anh vác thập, giá
Chịu đóng đinh giữa trời
Để quên người không nổi?

Ngủ chay mà cứ nhớ
Môi miệng lúc em cười
SàiGòn SàiGòn phố
Em là gì em ơi!

∞∞∞

 

18 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ

Về quê

Cá Thu

que_toi

Cuối Thu ,quê cũ một mình
Cây đa bến nước ,sân đình ngày xưa ..
Nhớ chiều ,mỗi độ trời mưa ..
Tuổi thơ chạy nhảy ,vui đùa dưới ao ..
Chiều Thu sông nước lao xao ..
Ngây thơ ,tuổi nhỏ ai nào mơ chi …
Thời gian trôi mãi trôi đi ..
Chốn xưa ,quê cũ ,thầm thì tuổi thơ ..
Đã qua rồi ,tuổi dại khờ ..
Một mình trôi dạt bơ vơ chợ đời ..
Thời gian như giấc mộng trôi ..
Chắt chiu kỉ niệm bồi hồi quê xưa ..
Đâu còn những buổi hè trưa ..
Tiếng ru kẽo kẹt đong đưa sau hè ..
Đâu còn bụi trúc bờ đê .
Đình làng rũ mái lối về dấu chân ..
Lang thang cát bụi phong trần ..
Chiều nay quê cũ thật gần thật xa ..
Tiếng ru còn vọng sau nhà ..
Thì thầm quê cũ trong ta bồi hồi ..

∞∞∞

 

60 bình luận

Filed under Cá Thu, Tác Giả, Thơ

Ai Đem Duyên Nợ & Từ khi

Trần Thị Hiếu Thảo

Duyen_no

Ai Đem Duyên Nợ

Ai đem duyên nợ gieo nàng
Trong tim ta có tên chàng từ đây
Ông tơ bà nguyệt xe dây
Lòng mơ mặt tưởng tình đầy nhớ trông
Đông về ngắm nhánh sầu đông
Thu về lại ngắm dòng sông Ngân Hà
Hạ về thì lại thiết tha
Ngắm sen nở rộ để mà lòng đau
Xuân về lại ngắm hoa cau
Hoa thơm ngan ngát nhớ nhau riêng mình…
Cho hay là giống hữu tình
Đố ai gỡ mối tơ mành cho xong
Tình là một kiếp nhớ mong…
**
Chú thích:
“Cho hay là giống hữu tình
Đố ai gỡ mối tơ mành cho xong” – Thơ Nguyễn Du

***********

Từ khi

Từ khi tôi cách xa người
Là tôi đánh mất nụ cười trong tôi
Nụ cười xinh ở vành môi
Tôi mong đi bán cho trời đất vay ?/
Người tình anh hỡi có hay
Nỗi thương chồng chất nỗi đày đoạ ai.
Hoa xoan ngan ngát vườn Lài
Lan rừng cũng chỉ ngày dài hoài trông
Tóc thơm một thưở bềnh bồng
Tặng ai một thưở chờ trông não lòng…

************

10 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Thị Hiếu Thảo

Màu áo Thu tan

Nguyễn Ngọc Thơ

Tan vo

Vạt nắng nào còn sót lại bên thềm?
Cho ta gởi chút hoàng hôn chưa tắt
Sưởi hồn em ấm trời thu ly biệt
Lá rụng đầy mộ vắng ủ sương đêm

Em ra đi bỏ tình ta tan vỡ
Ánh trăng ngà lành lạnh rớt qua khe
Bao kỷ niệm chất đầy khung cửa nhớ
Dấu chân mòn in đọng lối em về…

Ôi thương quá!
Tà áo vàng úa nắng
Nhè nhẹ bay trong gió
Hẹn chiều xưa!
Vai thon gầy ôm lấy mộng say sưa
Đôi mắt biếc thả hồn ta phiêu lãng …

Có ngờ đâu đó là : _ Đêm định mệnh!

Màu áo vàng đượm sắc nắng thu tan
Màu áo vàng là màu lá đang tàn
Ta khóc ngất hay tin em gặp nạn
Trên đường về khuya ấy ngập tang thương!

Em ra đi không một lời từ tạ
Để mình ta như xác ướp tương tư
Để hằng đêm nhớ ai ngồi tư lự
Nhìn khói mây buồn lơ lững mỗi mưa thu!

∞∞∞

7 bình luận

Filed under Nguyễn Ngọc Thơ, Tác Giả, Thơ

TRUYỆN THẬT NGẮN (kì I)

Nguyễn Bích Sơn

Con_mat

MẸ TÔI .
Từ ngày định cư ở Mỹ , Tôi có về VN vài lần thăm gia đình , nhưng chưa bao giờ về thăm vào dịp Tết . Năm 2012 định về thăm Má ( Ba đã mất ) ăn cái Tết quê hương cùng Người , sau bao nhiêu năm xa xứ .. Nhưng không kịp rồi , Má đã bỏ Tôi ra đi … Má ơi !!!
Không còn Ba Má … Không có anh chị em … Có lẻ con sẽ mất luôn mùa Xuân nơi quê nhà .

NGẬM NGÙI .
Cùng học một lớp với nhau thời Trung học , rồi đường đời mỗi đứa mỗi nơi .
Biệt tăm từ dạo đó … Tình cờ Anh thấy tên tôi trên mạng , email hỏi thăm có phải người xưa ? … Anh tâm sự : thuở đó yêu Em mà không dám nói vì Anh khoác áo nhà binh , trai thời loạn … Gặp Em ở Pleiku ( Tôi dạy Kontum) định nói ,nhưng không nói vì sợ Em thành quả phụ …

CHỒNG TÔI .
Do căn bệnh nên nhiều đêm Anh trăn trở không ngủ được , Tôi cũng thức theo Anh … Có đêm Tôi vờ ngủ , thấy Anh lấy mền đắp lên người Tôi … Tôi quay mặt dấu đi giọt nước mắt đang lăn trên má …

NGƯỜI YÊU DẤU !
Hai đứa yêu nhau … Anh gặp ” trở ngại ” đành nói lời chia tay …
Mấy mươi năm sau gặp nhau trên mạng … Biết Anh lâm trọng bệnh , không kịp thăm lần cuối , Anh từ bỏ cỏi đời , ra đi trong nuối tiếc vì Anh chưa hoàn thành những điều Anh muốn …
Anh nói : “… Em hãy sống hết những ngày của đời em
Anh cũng gắng sống hết những ngày của đời anh
Mỗi chúng ta đều có một thân phận cho riêng mình
Rất đổi Cô đơn … ”

BẠN GIÀ .
Là bạn học thời Trung học , nhà cùng chung đường Gia Long , thân phận nghiệt ngã giống nhau cho cuộc chiến tranh này : hai chúng tôi đều trở nên tàn phế( tàn chứ không phế ) , nhưng bù lại chúng tôi thật hạnh phúc viên mãn bên cạnh người bạn đời … Quyền ơi ! Chúng mình thật hiểu nhau …

Houston TX 2014

31 bình luận

Filed under Nguyễn Bích Sơn, Tác Giả, Truyện Ngắn

BÍ QUYẾT TRẺ MÃI KHÔNG GIÀ…

Thế Ngọc

Dù năm tháng qua đi nhưng ai cũng mong tuổi xuân vẫn luôn ở lại, Còn gì thích thú bằng các bậc lão niên thuộc lứa tuổi U50, 60,70…lúc nào cũng thấy mình trẻ trung, tràn đầy sinh lực. Vậy bạn đã biết bí quyết ấy chưa?

U 20

U20

Bạn đang ở lứa tuổi đôi mươi,trẻ là điều khỏi bàn cãi. Nhưng rồi sau đó bạn bắt đầu già đi nhanh chóng. Để thắng lại tuổi già đến sớm, bạn hãy lao đầu vào học tập, năm sáu năm đại học chẳng hạn. Việc học tập vừa mở ra cho bạn chân trời kiến thức mới, vừa  giúp các nơron thần kinh hoạt động liên tục sẽ mang lại nhiều điều kì diệu cho cơ thể con người như là liều thuốc bổ làm trẻ lại tâm hồn. Việc học tập sẽ giữ bạn ở lại trong những đóa hoa hồng của tuổi trẻ và bạn sẽ trở thành một chuyên viên Trẻ. Tiếp tục đọc

64 bình luận

Filed under Tác Giả, Thế Ngọc, Tiểu luận

Đêm Thu nhớ người

Trầm Tưởng- NCM

thu_nho_nguoi

Ngày tháng quên tên
Lòng đau se thắt
Mắt môi khô vênh
Nụ cười héo hắt.
*
Sầu trôi lênh đênh
Lệ rơi thâu đêm
Lặng im thánh thót
Từng giọt buồn tênh.
*
Ngoài vườn hoa xinh
Gió lay cành biếc
Trăng thu lung linh
Ôi! Sao nhớ tiếc!
*
Mắt em long lanh
Ngời trong đêm thanh
Hồ thu gợn sóng
Đời ta trôi nhanh
*
Khi em bên ta
Nỗi buồn khuất xa
Lúc em đi mất
Đau khổ hát ca
*
Xa rồi ngày mơ
Hình bóng người thơ
Em ơi có biết
Ta vẫn yêu, chờ ?

∞∞∞

47 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Con gái rượu

Vũ Thế Thành

 

con-gai-ruouNhư con hổ già trong gánh xiếc bỗng nhiên nhớ rừng, người già thường cô đơn, dễ tủi. Họ cần sự cảm thông và chia sẻ, mỏng manh trước những bất cần. Tiện nghi vật chất hờ hững. Thế giới tâm linh trở nên gần gũi hơn…

Vũ Thế Thành (tuyển tập “Những thằng già nhớ mẹ”)

 

Tôi gặp cha con họ trong một quán phở gần nhà thờ Ba Chuông, hồi năm 80 hay 81 gì đó.

Tối đó trời mưa. Đi chơi về khuya, tôi táp vào quá phở. Quán vắng khách, chỉ có 2 người: ông già và cô gái. Họ đang uống rượu, thủ thỉ nói chuyện. Hơi lạ!
Tô phở đã kết thúc mà mưa chưa dứt. Sàigòn mưa tháng bảy nhì nhằng bất kể lúc nào, tối khuya hay nửa đêm về sáng cũng chẳng chừa.Con gai ruou

“Chú em qua đây làm một ly cho ấm bụng”, ông già nâng ly nói vói qua. Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh. Mưa rả rích thế này, đang thèm rượu, mà uống một mình, cay ai chịu nổi. Không khách sáo, tôi bước qua bàn ông và cạn ly. Tiếp tục đọc

8 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Vũ Thế Thành

TAU CHƯỞI

Chui

Trong văn học, có những tác phẩm hay nhưng nếu chúng ta không đọc được thì cũng chả sao cả; nhưng có những tác phẩm khác, nếu không đọc thì lại là một mất mát rất đáng tiếc. Bài “Tau chưởi” của Trần Vàng Sao thuộc loại đó. Nghĩ vậy, cho nên, dù biết mấy ngày vừa qua đã có nhiều bạn đăng bài thơ ấy trên trang facebook, tôi cũng muốn đăng lại để một số bạn, vì lý do nào đó, chưa đọc, có thể đọc được. Với tôi, đây là một bài thơ có ý nghĩa khá đặc biệt:
Thứ nhất, không chừng đó là bài thơ chửi đặc sắc nhất trong văn học Việt Nam. Cho đến nay, hầu hết những bài văn chửi (chủ yếu là chửi mất gà) đều thuộc về văn học dân gian. Trong văn học viết, chúng thuộc hai loại: hoặc giai thoại (của Hồ Xuân Hương và Cao Bá Quát) hoặc chỉ là những tiếng chửi bóng gió nhẹ nhàng (như một số bài của Nguyễn Khuyến, Tú Xương, Phan Văn Trị, v.v…) Bài “Tau chưởi” của Trần Vàng Sao khác hẳn: nó có tác giả với tên tuổi và thời điểm sáng tác đàng hoàng; hơn nữa, nó là một tiếng chửi trực diện, mạnh mẽ, chát chúa, như vỗ vào mặt những kẻ có quyền lực ăn gian nói dối.
Thứ hai, nhan đề “Tau chưởi” không thể không gợi nhớ đến bức thư ngỏ “Tôi tố cáo” (J’accuse) của Émile Zola đăng trên tờ L’Aurore ngày 13 tháng 1 năm 1898. Nếu bức thư của Zola được xem như một dấu mốc trong quá trình tham gia vào việc phản biện xã hội của người trí thức, bài “Tau chưởi” của Trần Vàng Sao không chừng sẽ là một dấu mốc lớn trong quá trình thức tỉnh của trí thức và văn nghệ sĩ Việt Nam trước các huyền thoại giải phóng dân tộc và giải phóng giai cấp tại Việt Nam. Nó giống như một bản cáo trạng. Và là một bản cáo trạng bằng thơ. Thật hay. Tiếp tục đọc

7 bình luận

Filed under cdnth6875, Sưu tầm