Monthly Archives: Tháng Tư 2013

Về Quy Nhơn ăn cua Huỳnh đế

Cua Huỳnh đế có màu đỏ hồng, mai hình vuông, càng và que ngắn. Ðặc biệt, đầu cua dài và có nhiều râu, thịt rất chắc và độ đạm cao. Cua Huỳnh đế có thể chế biến nhiều món ăn, nhưng món đặc biệt nhất là hấp và nấu cháo.

Cua_HD_1

Quán cóc bán cua Huỳnh đế trên đường phố Quy Nhơn.

Theo các lão ngư miền Trung, ngày xưa, vua du ngoạn ở các vùng biển đẹp, thấy ngư dân đánh bắt được loại cua lạ, có màu đỏ hồng như chiến bào, hình dáng như loài rùa nên ăn thử. Ăn thấy ngon, tốt cho sức khỏe nên vua truyền cho các địa phương có loại cua này phải dâng lên hoàng cung. Từ đó tên gọi cua Huỳnh đế (còn gọi là Hoàng đế) lưu truyền trong dân gian.

Cua Huỳnh đế xuất hiện nhiều nhất vào mùa xuân (khoảng từ tháng 12 đến tháng 3 âm lịch) và chỉ có nhiều ở vùng biển Sa Huỳnh (Quảng Ngãi), Quy Nhơn (Bình Định), Tuy Phong (Bình Thuận)… Đó là những vùng biển có đáy cát vàng và nguồn nước sạch, trong xanh – là nơi lý tưởng cho cua Huỳnh đế phát triển.

Cua_HD_2

Cua Hùynh đế

Cua_HD_3

Món cua Huỳnh đế hấp chấm nước mắm tỏi, ớt ăn kèm xoài xanh, rau thơm

Bát cháo cua Huỳnh đế có ít mỡ hành vàng sánh ở trên, lẫn với nước gạch màu hồng cùng những thớ thịt màu trắng của cua, điểm xuyết những cọng ngò ta màu xanh rất đẹp mắt. Húp từng muỗng cháo nóng thơm lừng bên biển khơi lộng gió của thành phố biển Quy Nhơn, cảm giác thật tuyệt.

Theo Phunuonline

Về Quy Nhơn ăn cua huỳnh đế ,,, (tiếp theo)

Theo LÊ LÀO (Bình Định Online)

01/07/2012 14:32

Nói đến thành phố biển Quy Nhơn xinh đẹp, thơ mộng và yên bình, ai đã từng một lần ghé chân cũng muốn có một dịp nào đó sẽ quay lại, vì Quy Nhơn có khá nhiều điều hấp dẫn du khách. Còn có một điều không thể bỏ qua, đó chính là hoạt động ẩm thực rất đa dạng và phong phú của Quy Nhơn với các nhà hàng, quán ăn, quán cà phê, giải khát luôn làm hài lòng du khách.

cuahuynhde02

cuahuynhde03

Cua huỳnh đế.

Đến Quy Nhơn, du khách dễ dàng tìm thấy cho mình một nơi thưởng thức các món đặc sản biển, trong đó có món cua huỳnh đế, loại cua chỉ có ở vùng biển từ Quảng Ngãi – Bình Định, được ngư dân vùng này tôn xưng là vua của các loài cua bởi sự độc đáo riêng chỉ có ở loài cua này.

Tương truyền, ngày xưa khi vua du ngoạn ở các vùng biển, thấy ngư dân đánh bắt được loài cua lạ, có hình dáng như loài rùa biển, nên ăn thử. Thấy thịt cua thơm ngon, bổ dưỡng, vua truyền rằng khi đánh bắt được loại cua này phải dâng cho hoàng cung. Từ đó loài cua này mang tên cua hoàng đế, gọi trại đi để “kiêng húy” là huỳnh đế.
Cua huỳnh đế có thể chế biến các món như sốt me, rang muối, nướng…, nhưng ngon nhất và đơn giản nhất là món hấp, chấm với muối tiêu ớt xanh, hoặc luộc lấy thịt phi hành, gia vị rồi nấu cháo. Còn gì thú vị hơn khi vừa ngồi thưởng thức món cua huỳnh đế, vừa nghe âm thanh rì rào của sóng biển, hít thở không khí mang vị mặn mòi của biển, ngắm nhìn biển cả mênh mông…
Hầu hết các nhà hàng đặc sản biển ở TP Quy Nhơn đều có món cua huỳnh đế, sẵn sàng chế biến theo yêu cầu của du khách. Đi du lịch Bình Định, hòa mình vào thiên nhiên xinh đẹp, và thưởng thức đặc sản phố biển với món cua huỳnh đế, chắc hẳn du khách sẽ hài lòng.

Theo LÊ LÀO (Bình Định Online)

106 bình luận

Filed under Sưu tầm

Chia cho em…

Nguyên Thủy

Sa62u

Chia em phân nửa trái sầu…
Giữ tôi trái đắng qua cầu trăm năm…
Gửi em một nửa vầng trăng,
Vỡ đôi từ độ gối chăn đôi bờ…!

Giờ em một nét duyên mờ!..
Trách tôi sao nỡ tình cờ đời nhau…
Từ em lạc bước qua cầu,
Gió lay tà áo vệt sầu trong tôi…!

Nhớ sao vị ngọt hương môi,
Tôi hằng khấn vái một đời yêu em,
Nhớ em ngực tẩm bùa thiêng…
Chân suông gối mộng đêm nghiêng chập chùng…

Từ em xa khuất nghìn trùng,
Vầng trăng khuyết mãi, mịt mùng dấu yêu!
Gửi em bóng tối cô liêu,
Tôi ôm trái nhớ đìu hiu bên đời…

∞∞∞

28 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Những ngày tháng tư xôn xao !

Tào Lao

Boston_Spring

– Tháng tư về, trong cái nắng nhẹ hòa cùng gió sớm mơn man, nơi tôi đang sinh sống, cây bắt đầu đâm chồi , và hoa bắt đầu đua nhau nở  sau một mùa Đông dài mệt mỏi … làm cho tôi  nhớ về những năm tháng tư ngày ấy ở quê nhà, một tháng tư năm 1975 tự nhiên cả gia đình và hàng xóm của chúng tôi cứ nhôn nhao và rồi không ai nói với ai một tiếng nào cả, cứ đua nhau tìm mọi cách rời nơi mình đang sinh sống để di chuyển vào hướng miền nam như Nha Trang, Cam Ranh, Phan Thiết ,,,Trên một tuyến đường dài hoảng hốt và mệt mỏi, gia đình chúng tôi cũng đến được Cam Ranh và quyết định ở lại đó, nhưng mờ sáng hôm sau ông anh cả kêu cả nhà thức dậy và ra quyết định bảo 3 anh em của chúng tôi nhất định phải tiếp tục ra đi và dặn dò khi đến Sài Gòn , 3 anh em phải ráng đòan kết và sinh sống ở đó, còn anh thì có nhiệm vụ ở lại Cam Ranh để lo cho gia đình ! 3 anh em chúng tôi còn đang do dự , nhưng anh hối chúng tôi phải đi gấp, chỉ sợ không kịp nữa.,,, Tiếp tục đọc

56 bình luận

Filed under Tào Lao, Tác Giả, Truyện Ngắn

Trái tim đau thương (2)

 TRẦM TƯỞNG-NCM

Tim_đau

Tự nhiên tim đập nhịp không đều
Phải chăng tim thổn thức vì yêu?
Nghe tim đau thắt rung tâm nhĩ
Máu nghẹn bơm đi chẳng được nhiều!
*
Có phải yêu nhiều nên tim đau?
Nhiều thương nhớ quá chứa nơi đâu?
Quá tải nên tim chừng muốn vỡ
Tim đau chắc bởi dạ u sầu
*
Có lẽ yêu nhiều nên tim đau
Bốn ngăn không chứa nổi tình sâu
Bao nhiêu thương nhớ dồn vào máu
Nếu vỡ tim rồi máu về đâu?
*
Chắc tại yêu nhiều nên tim đau
Tình đầu tình giữa lẫn tình sau
Thôi thế từ nay đừng yêu nữa
Có ngày tim vỡ: ta còn đâu?

(Viết từ Quân Y Viện 13 QN- ngày 09/4/2013)
∞∞∞

26 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Văn Võ Song Toàn

Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip

Van_Vo

Bầu-rượu túi-thơ, vùi bản ngã
Binh-thư bảo-kiếm, viết hùng ca
Nghiêng vai gánh vác sơn hà
Tổ tiên vinh hiển, quốc gia an bình.
( HP-Huế, VN, August 9, 1991 )

Qua ngàn năm lịch sử, văn học song song với võ thuật luôn luôn đóng vai trò quan trọng trong xã hội. Từ thôn quê núi rừng đến đô thị phồn hoa, nơi nào cũng có những môn sinh không ngừng luyện tập võ nghệ, trau dồi văn chương  với mộng ước sẽ trở thành người hữu dụng cho đất nước. “Văn ôn- Võ luyện”, “Văn- Võ song toàn” đã trở thành truyền thống của các dân tộc khắp thế giới.

Tiếp tục đọc

90 bình luận

Filed under Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip, Tác Giả, Văn

Ngày ơi đừng tắt…!!!

Thu Trang

rose
Kính tặng ngày sinh nhật Mẹ .

Ngày sinh con mẹ vừa mười tám
Tuổi xuân thì mẹ bỏ mộng mơ
Ẳm con thơ tuổi dại tuổi khờ
Làm phận gái theo chồng xa xứ…

Mất chồng…Mẹ chống chèo bão dữ
Bôn ba đời vất vả liêu xiêu
Vì đàn con hôm sớm chắt chiu
Sống quạnh quẽ gian nan nào quản

Kiếp má hồng trời cao xao lãng
Dẫn đàn con tất tả ngược xuôi
Rừng cao su thăm thẳm âm u
Mưu sinh chốn rừng sâu, suối độc

Ngày vất vả, đêm về hiu hắt
Nhận thư con mẹ khóc lặng thầm
Con theo chồng xa mẹ xa em
Là phận gái làm sao con khất

Bảy tư tuổi gần ngày sinh nhật
Thương Mẹ nhiều không muốn ngày trôi
Tóc pha sương tay yếu da mồi
Con sợ lắm ngày qua  nhòa nhạt

Mẹ! Mẹ ơi!…Con mong ngày đừng tắt…
Mẹ không già theo tháng năm vơi
Để yêu thương còn đó trong đời
Nụ hồng đỏ mãi cài ngực áo….
∞∞∞

47 bình luận

Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ

Những bức ảnh động …ngoài sức tưởng tượng

Xíu Xiu (Sưu tầm từ nhiều nguồn)

 Sử dụng photoshop để tạo ra những bức ảnh đẹp thì ko phải là chuyện mới lạ gì. Nhưng những bức ảnh sau bạn sẽ thấy sức tưởng tượng và khả năng của con người phong phú tới mức nào.
Cùng với sự sáng tạo kỳ diệu cùng với những tư duy khác người, hai nhiếp ảnh gia của Anh là Jamie Baker và Kevin Berg đã tạo ra những bức ảnh cinemagraph vô cùng độc đáo. Ảnh cinemagraph thực chất là một bức ảnh GIF (ảnh động) nhưng chỉ sử dụng thật ít chi tiết chuyển động để mang lại cảm giác thật đến bất ngờ cho người xem. Theo các chuyên gia thì có thể dùng các phần mềm tạo ảnh GIF thông thường như Easy GIF animator, Photoscape hoặc Photoshop để thực hiện.Cũng chỉ là những tấm ảnh chụp thông thường, nhưng 1 số chi tiết trên bức ảnh hoàn toàn tĩnh đó tự nhiên lại chuyển động. Sự sáng tạo đặc biệt này đã khiến cho người xem cảm thấy vô cùng bất ngờ và thú vị.
Hãy cùng chiêm ngưỡng những tác phẩm ảnh động mới nhất của hai nhiếp ảnh gia này nhé.

anhD_1 anhD_2

Tiếp tục đọc

49 bình luận

Filed under Hình Ảnh, Sưu tầm, Tác Giả, Xíu Xiu

Bằng hữu

Thiên Di Phạm Văn Tòng

Bằng Hữu

Bạn cũ trường xưa tay bắt mặt mừng
Gặp nhau đây đi tìm dấu tích thư sinh
Chữ khắc gốc me tây còn mờ mờ dấu lững
Ôi bao nhiêu năm là bao nhiêu nỗi ân tình

Cùng lớp cùng bàn bảy năm thời trung học
Rồi chia ly biền biệt từ ấy đến giờ
Sân trường cũ bây giờ cỏ xanh đang mọc
Phượng đỏ hôm xưa còn vọng khúc bơ vơ

Mầy sói tóc nếp nhăn mờ sương bụi
Tao hết răng ngồi nhấm nháp chuyện hôm qua
Con cái ra sao? Mầy được mấy sui?
Còn gặp nhau đây nghĩ sự đời cũng lạ…

Tuy dửng dưng mà trong mắt sâu rưng lệ
Không nói nhiều đôi tay nắm không rời
Một chút men cay rồi trải lòng kể lể
Chuyện buồn vui, chuyện tranh đấu bên đời

Bạn hởi: mình tuổi này cũng gần đất xa trời
Đừng bệnh tật là mừng không kể xiết
Cái tuổi hoa niên lung linh mây trời vời vợi
Sẽ đọng trong ký ức- Sẽ mang theo về cỏi chết…

∞∞∞

38 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Những câu đối thoại vui và hay

Dế Mén (luộm)

Chat

“Em yêu anh”

B: Anh có thể khiến em nói “Em yêu anh” đấy.

G: Còn lâu nhá. *:P tongue

B: Thật đấy. Cược nhé, nếu anh làm đc em mất anh 1 nụ hôn. *:"> blushing

G: Oki.*:-)/\:-) high five

B: Bắt đầu nè. Em thích màu gì?

G: Màu xanh. *:D big grin

B: Em bao nhiêu tuổi?

G: 18.

B: Anh có tốt không?

G: Ak thì cũng có. *:"> blushing

B: Anh yêu em, em yêu anh khôngggg??

G: Khôngggg! *>:P phbbbbt

B: Đấy, anh đã nói là có thể khiến em nói từ “Không” mà, em thua rùi nhé. *>:) devil

G: Ơ… Anh bảo khiến em nói “Em yêu anh” cơ mà. *8-| rolling eyes

B: Thế em vừa nói gì đó.!? *:)) laughing *=)) rolling on the floor*:D big grin  ♥

 

35 bình luận

Filed under Dế Mén, Sưu tầm, Vui cười

Thương miền Trung

 

Thuong mien Trung

76 bình luận

Filed under Tào Lao, Tác Giả, Thơ

Yêu …

Thế Nhân

(Câu chuyện “tám” với bè bạn…)
Love_TN
Yêu, là một đề tài muôn thuở của loài người…
Và…thần tiên cũng biết yêu (Trư Bát Giới yêu Hằng Nga), dưới địa ngục cũng có ma, quỷ, “yêu”,tinh…(Hơ hơ)
Ông trời cũng biết yêu…vì có thơ “Nắng mưa là bệnh của trời –Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng…”(Nguyễn Bính).
Suy ra…tháng 6 là thời tiết, cá tính của chốn yêu đương rồi? Bởi, tháng sáu là chu kỳ lơ lững, trung dung của thời gian, có giao mùa mưa nắng mênh mông cho ngày chợt đến vội đi, nắng mưa hờn giận hợp tan…không gian phôi pha dập dìu hội ngộ lẫn chia ly…
Nhưng, tình yêu cũng luôn mang nhiều sắc thái(!) Đôi khi, chỉ dành riêng cho mùa thu gió heo may mơ màng, mùa đông giá lạnh cô đơn, mùa xuân rạo rực ước mơ hay hạ về chói chang…lộ liễu (hì hì).
YÊU là ngôn từ vốn đã qui ước-định nghĩa rõ ràng đấy chứ? Nhưng cắt nghĩa hay giải nghĩa YÊU hình như nó phụ thuộc vào khung cảnh, không gian đã ảnh hưởng cảm xúc hoà nhịp theo lòng người hoài cảm: Tiếp tục đọc

119 bình luận

Filed under Tác Giả, Thế Nhân, Văn

Trái tim đau thương

Trầm Tưởng – NCM

Tim rướm máu

Vì yêu nhiều quá nên tim đau!
Lâu lâu nghẹn thắt, nhịp đập mau
Tim lên cơn nhói, cơ hồ vỡ
Tràn tuôn máu nóng chảy về đâu?
*
Do yêu nhiều lắm nên tim đau!
Ai chưa yêu, chưa vướng bụi sầu
Tóc ta đã bạc mầu thuơng nhớ
Tương tư, ai biết mối tình sâu?
*
Bởi đa tình quá nên tim đau!
Yêu thương theo gió cuốn qua mau
Tình nào, tình nấy đều tan vỡ
Còn lại mình ta với tim đau

∞∞∞

37 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Tránh bị CSGT tóm:

Mây Lang Thang (St.)

CSGT

Cảnh sát: Cô không có bằng lái à?

Cô gái: Dạ mất rồi, 4 năm trước, một lần lái xe lúc say rượu, em đánh mất rồi.
Cảnh sát: Thế à… cho tôi xem giấy tờ xe nào.

Cô gái: Em không đưa được.
Cảnh sát: Sao không?

Cô gái: Xe này em ăn trộm mà.
Cảnh sát: Thiệt không?

Cô gái: Vâng, em đã giết chủ xe và lấy chìa khóa.
Cảnh sát: Thiệt không?
Tiếp tục đọc

26 bình luận

Filed under Mây Lang Thang, Sưu tầm, Tác Giả, Vui cười

Tơ nhện giữa nắng

Lê Khánh Luận
Nhen_giang

Chú nhện nằm im
Giữa trưa hè vắng
Lóng lánh màng tơ
Im lìm trong nắng

Bỗng một con ong
Từ đâu mắc lưới
Vùng vẫy một lát
Rồi nằm im re

Chú nhện đến bên
Từ từ gỡ rối
Gỡ cho đến tối
Ong còn xác không

Tình yêu cũng vậy
Nhiều khi vẫy vùng
Càng vẫy càng rối
Rồi thành hư không.

∞∞∞

37 bình luận

Filed under Lê Khánh Luận, Tác Giả, Thơ

Viết cho anh… Lên Sơn Định thăm anh

Kim Loan

cầu Đà Rằng
Giờ ngồi viết lại em càng thấm thía hơn khi nhớ về lần ấy cùng em Hoa lên thăm anh ở trại Sơn Định.
Anh biết không… 
Em chẳng thể nào quên được hình ảnh hai chị em ráng sức đi lên những quãng dốc cao, vừa đến đỉnh đã nằm dài ra nghỉ mệt. Rồi tiếp tục đi lên dốc cao hơn… cao hơn nữa…
Hai chị em rất sợ bị lạc đường. Theo lời hướng dẫn của dân làng, khi gặp ngã ba có cây khô to trắng mốc bị trúng bom, chỉ còn một nhánh chỉa về bên trái có tàng lá xanh và bông tím thì rẽ trái, đi thêm một quãng nữa là đến. Ấy thế mà khi gặp một ngã ba, vì ngại đường nhỏ, bọn em tiếp tục đi thêm. Đến một ngã ba nữa, em nói rẽ trái, Hoa nghi ngờ phân vân không muốn đi, nhưng vì chìu em nên rẽ theo… cầu may. Nào ngờ đi một quãng khá xa mà chẳng thấy trại đâu cả, em lo sợ, muốn quay trở lại, nhưng vì nóng lòng cho anh nên em cứ đi tiếp… Tiếp tục đọc

30 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn