Trần Trọng Vũ
Cái cảm giác đầu tiên mà Toán cảm nhận được là thân thể nhẹ hẫng , bước đi như lướt trong không khí ! Toán loay hoay lục tìm trong tiềm thức , cố gắng nhớ lại mọi việc xảy ra trước khi mình ngất đi . Dần dần , bộ nhớ của Toán hồi phục … Hình như chiều qua , Toán không vội về nhà . Có điện thoại mời mọc nhậu nhẹt của ai đó , Toán không nhớ chắc nhưng khung cảnh của buổi tiệc thì quá quen thuộc . Cũng nâng ly , cũng chúc tụng , cũng cãi vã ..và cũng giống như nhiều cuộc vui khác , tất cả được yêu cầu yên lặng để nghe Toán hát . Dù có say sưa đến đâu , mọi người cũng say mê thưởng thức giọng hát đến mềm lòng của Toán . Anh hát như trút hết gan ruột của mình , những sáng tác của anh luôn đầy tâm trạng ! Luôn ám ảnh người nghe đến ma mị !
Toán nghe tay mình chợt nhẹ đi khi một dây đàn vừa đứt , và khi hai dây đàn nữa rời khỏi tay Toán thì bỗng dưng không gian tối đen kèm theo tiếng đỗ vỡ … Hình như bức tường bên cạnh quán cóc nơi mọi người đang say sưa nghe hát đổ sập mạnh xuống chiếc bàn tiệc … Tiếp tục đọc












