Category Archives: Truyện

DỰ CẢM !

Trần Trọng Vũ

DỰ CẢM

Cái cảm giác đầu tiên mà Toán cảm nhận được là thân thể nhẹ hẫng , bước đi như lướt trong không khí ! Toán loay hoay lục tìm trong tiềm thức , cố gắng nhớ lại mọi việc xảy ra trước khi mình ngất đi . Dần dần , bộ nhớ của Toán hồi phục … Hình như chiều qua , Toán không vội về nhà . Có điện thoại mời mọc nhậu nhẹt của ai đó , Toán không nhớ chắc nhưng khung cảnh của buổi tiệc thì quá quen thuộc . Cũng nâng ly , cũng chúc tụng , cũng cãi vã ..và cũng giống như nhiều cuộc vui khác , tất cả được yêu cầu yên lặng để nghe Toán hát . Dù có say sưa đến đâu , mọi người cũng say mê thưởng thức giọng hát đến mềm lòng của Toán . Anh hát như trút hết gan ruột của mình , những sáng tác của anh luôn đầy tâm trạng ! Luôn ám ảnh người nghe đến ma mị !
Toán nghe tay mình chợt nhẹ đi khi một dây đàn vừa đứt , và khi hai dây đàn nữa rời khỏi tay Toán thì bỗng dưng không gian tối đen kèm theo tiếng đỗ vỡ … Hình như bức tường bên cạnh quán cóc nơi mọi người đang say sưa nghe hát đổ sập mạnh xuống chiếc bàn tiệc … Tiếp tục đọc

17 bình luận

Filed under Tác Giả, Trần Trọng Vũ, Truyện Ngắn

TRÔNG NAY NGẪM XƯA

Vũ Thế Thành

GS_hang

Mới đây thiên hạ xôn xao đề án đổi mới chương trình giáo dục, sách giáo khoa trị giá 34.000 tỉ, kể cả thí điểm hay tập huấn gì đó. Nghe thấy ham (ăn)! Học hàm học vị của tôi không đủ cao để gắn trước họ và tên, nghĩa là thiếu tư cách để bàn chuyện giáo dục đại sự. Bàn tới thì thiếu tư cách, nhưng bàn lùi thì chắc dư. Bàn lùi là nói chuyện hồi xưa (*)

Tháng 3 năm 1945, Nhật đảo chánh Pháp. Tháng 6 năm đó vua Bảo Đại ban hành chương trình cải cách giáo dục. Chương trình này do giáo sư Hoàng Xuân Hãn, bộ trưởng Giáo dục và Mỹ Thuật thời đó chủ trì. Chương trình được soạn thảo chưa đầy 3 tháng với một hội đồng biên soạn đâu đó chỉ gồm 13 hay 14 vị chuyên viên. Chẳng cần dạy nháp hay dạy thí điểm, cũng chẳng cần chờ xin ý kiến thủ tướng (lúc đó là ông Trần Trọng Kim), hay hoàng đế gì cả, chương trình cứ thế đem áp dụng luôn, và áp dụng ngay cho khóa thi tú tài năm đó, niên khóa 1944- 1945. Đây là khóa thi tú tài bằng tiếng Việt đầu tiên của chương trình trung học Việt Nam, trước đó học và thi tú tài bằng tiếng Pháp. Chương trình này được giới chức sau này gọi là “chương trình Hoàng Xuân Hãn” để ghi nhớ người chủ trì. Tiếp tục đọc

14 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Vũ Thế Thành

TÌNH YÊU Ở LẠI

Nguyễn Đức Diêu

tinh_yeu

Bình Dương, năm 1992.
Trời nắng như đổ lửa, nhìn không gian như có môt lớp hơi mờ quay cuồng trên mặt đất làm choáng váng mọi gười. Tất cả kiên trì làm việc với hy vọng sắp tới…giờ nghỉ trưa đê dùng cơm và nghỉ ngơi , né tránh đôi chút cái nắng hốc người này.
Tân, chàng kỷ sư trẻ ra trường và may mắn trúng tuyển vào Sở Giao Thông Tỉnh Bình Dương từ hơn một năm nay. Tân về sở cũng thật đúng lúc vì chàng là một người năng nổ thích làm việc thích thực hành những gì mình đã được học tập. Thời gian nầy Sở có rất nhiều công trình thi công và Tân được cử làm Đội Phó công trình thi công đoàn đường dài 3 km từ cỗng  Sóng Thần đến Ngã Tư 550.

Đoạn đường nầy lúc trước chỉ là một con đường nhựa nhỏ trầy tróc lởm chởm đá nhưng giờ đây đã được mở rộng ra thành đường 30 m, chưa tính lộ giới hai bên. Con đường đã được đổ lớp đá dăm cuối cùng và đang được xe lu cán bằng. ” Nếu mấy chủ xe không tham chạy ngoài thì tiến độ đã nhanh hơn nhiều. Thôi cũng được, không trễ là được rồi ! “, Tân nhủ thầm.
Cơm trưa ở quán cơm bình dân xong, Tân chạy đến quán nhà Trâm uống nước. Nghĩ đến khuôn mặt dịu hiền, dễ mến của nàng, Tân khẽ mỉm cười.
Tân quen biết Trâm cũng chính nhờ con đường nầy. Hôm đó, Tân đang xem thi công đoạn đường, cát bụi mịt mù, nửa kia đường thì ổ gà chằng chịt. Một cô gái chạy chiếc Dame loạng quạng vì bị một cơn bụi trùm lấy người. Không kiềm được tay lái, cô gái ngã xuống đường. Tân đang đứng gần đó, vội chạy lại giúp, đỡ chiếc xe lên. Cô gái ngồi dậy, ráng gắng gượng đứng lên nhưng cô nhăn mặt lảo đảo. Tân vội đỡ lấy cô :

– Có sao không ?

– Chân… hình như bị bong gân rồi !

Tiếp tục đọc

69 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

CÂY CHỔI CỎ

Nguyễn Trí

choi_co

Nguyễn Văn Sở, thường gọi Bẩy Sở, công nhân trong chuyền Nhuộm của công ty Côn Việt bắt đầu công việc lúc bảy giờ ba mươi phút. Bẩy có bổn phận vệ sinh khu làm việc của chuyền. Trước tiên là dùng cây chổi cỏ, quơ sạch tất cả những bông vải, sợi chỉ cùng những linh tinh như võ kẹo chewing- gum, vụn mì gói mà bọn ca đêm ăn khuya vương vãi khắp nơi. Quơ xong, dùng vòi xịt nước làm sạch sẽ nền phòng, cuối cùng dùng cây chổi tàu cau, lùa nước đọng ở vũng xuống mương. Vậy là xong khâu vệ sinh.
Sáng nay cây chổi không còn tí bông cỏ nào, nó trơ lại cái cán, nghĩa là bọn ca đêm đã cho ra phế phẩm. Già Bẩy đưa cao cán chổi, nói với tổ trưởng:
– Cây chổi “ vong” rồi, không sử dụng được nữa, mày làm giấy để tao đi đổi.
Tổ trưởng Hải nói:
– “ Nó” không cho đổi đâu, chú chạy qua Cuộn Sợi mượn về xài đỡ.
Bảy Sở lắc đầu:
– Tại sao phải mượn? Hư là phải cấp chớ, mượn, tụi cuộn sợi cũng không cho, mày để tao yêu cầu phó xưởng cấp lại cây khác.
– Vô ích, nó quy định ba tháng xài một cây, chuyền nào làm hư phải bỏ tiền ra mua. Chịu khó chút đi, mai tui mua cây khác vô xài.
– Có thì tao quét, không có thì ở dơ, tao không mượn. Tiếp tục đọc

22 bình luận

Filed under Nguyễn Trí, Tác Giả, Truyện Ngắn

NGÀY TIẾT THANH MINH ĐỌC LẠI “THANH MINH” CỦA ĐỖ MỤC

Phan Trường Nghị

Tranh_chị_em_Thúy_Kiều

Thanh Minh là bài thơ thất ngôn tứ tuyệt của Đỗ Mục, một thi gia thời vãn Đường. Ông cùng với người cùng thời là Lý Thương Ẩn được đời sau xưng tụng là Tiểu Lý – Đỗ. Gọi để phân biệt với Lý – Đỗ, thi tiên và thi thánh thời thịnh Đường Lý Bạch và Đỗ Phủ. Qua bài phú Cung A Phòng (A Phòng Cung Phú) của ông, người đọc dễ nhận thấy ngòi bút ông vạch rõ thói hoang dâm, phung phí hưởng lạc của giới cầm quyền thời bấy giờ. Đọc qua bài thơ Thuyền Đậu Bến Tần Hoài (Bạc Tần Hoài) cũng dễ nhận ra trong ông nỗi ưu thời mẫn thế, lòng ray rức trước cảnh người đời hát xướng ăn chơi, lơ mơ trước mối hờn nước mất (thương nữ bất tri vong quốc hận / cách giang do xướng Hậu đình hoa). Nhưng với Thanh Minh, có thể có nhiều người đã chưa thấy rõ nỗi đau đứt ruột của ông trước tình đời.

Giai thoại văn chương Việt Nam còn ghi truyền chuyện các cụ nhà ta trước đây đã ngắt câu, biến bài thơ Thanh Minh của ông thành một bài ngũ ngôn tứ tuyệt. Tiếp tục đọc

13 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Trường Nghị

VÀI CẢM NHẬN VỀ TẠP BÚT…

VÀI CẢM NHẬN VỀ TẠP BÚT

NHỮNG THẰNG GIÀ NHỚ MẸ”

(CủaVŨ THẾ THÀNH-NXB Hồng Đức2013)

Nguyễn Ngọc Thơ

Nhung thang gia-nho-me VTThanh

Từ những ngày đầu, cuốn tạp bút, còn trong “thai nghén”giữa hai mùa Vu lan*, tôi được nghe tác giả thổ lộ, sẽ sớm trả nợ bạn bè, thân hữu cho lòng nhẹ nhõm! Món nợ gốc văn chương mà anh đã vay, trong mớ duyên nghiệp gần 20 năm cầm bút của mình…(Đôi lời…)

Bẵng đi gần nửa năm, một sáng tình cờ ghé anh Trương Văn Dân, tôi bất ngờ nhận được“Những thằng già nhớ mẹ”(NTGNM) từ Vũ Thế Thành (VTT)gởi tặng. Cầm cuốn tạp bút trên tay, tôi thực sự xúc động!Vậy là đứa con đầu lòng của anh đã chào đời, bằng cái tình đơn sơ, mộc mạc đó! Tiếp tục đọc

26 bình luận

Filed under Nguyễn Ngọc Thơ, Tác Giả, Tùy bút

2 nhạc phẩm thời sinh viên của Trịnh

Trương Tất Thọ

LỜI NÓI ĐẦU:
Một hôm đầu tháng 4-2011, khi đi qua chợ Thủ Đức, bỗng một người thợ sửa đồng hồ ở đây gọi ơi ới, vẻ hồ hỡi. Khi dừng xe lại, anh hỏi: “Phải anh là nhà báo Thế Ngọc không? Tôi gật đầu và anh nói: Nhà văn Nguyễn Đắc Xuân mới viết về anh và nhạc sĩ TCS dăng trên Tuổi Trẻ này. Dạo ấy tôi đang phụ trách mục “Nói chuyện với ngưới nổi tiếng” nên những ai nổi tiếng cỡ…Cát Lân dễ “bị” tôi nói chuyện lắm. Lướt qua báo, tôi mới biết…(các bạn có thể nghe đọc audio)

2 nhạc phẩm thời sinh viên của Trịnh:

TT – LTS: Nhà nghiên cứu Nguyễn Ðắc Xuân vừa gửi đến Tuổi Trẻ bài viết về hai tác phẩm tưởng đã lãng quên của Trịnh Công Sơn. Niềm vui tìm gặp hai ca khúc này của Nguyễn Ðắc Xuân có lẽ là niềm vui chung của tất cả những người yêu nhạc Trịnh.
TCS_1 Tiếp tục đọc

11 bình luận

Filed under Tác Giả, Tùy bút, Trương Tất Thọ

LẠC DẤU TÌNH THƠ

 Âu thị Phục An

( Tưởng nhớ Mười Carbon)

Doi_cu 

Những buổi sáng trước khi vào lớp Hạ và Ướt Mi thường chen lấn với tụi học trò để mua cho được hai ổ bánh mì bơ thơm ngon.
Mua xong hai đứa hí hửng chạy ra gốc anh đào, tựa lưng vô gốc cây cùng nhấp nhám vị ngọt và hương thơm của bánh.
Buổi sáng còn nhiều hơi sương trên lá cỏ, bài Pháp Văn chưa làm, bụng đánh lô tô, hai đứa ngẫm nghĩ mãi” có nên cúp cua không?”
Sợ nhất là cô kêu lên đọc bài, không hiểu sao Hạ đọc tiếng Pháp không được, tiếng Anh thì còn có thể, giờ Pháp Văn thật là ngán ngẩm. Ướt Mi cũng chẳng hơn gì, mỗi khi đứng lên đọc bài hai hàng mi rậm của nhỏ chớp lia, rồi nước mắt bắt đầu ứa ra, cô sợ quá, cho nhỏ ngồi xuống. Không phải Ướt Mi ra chiêu đâu, mà thật sự nhỏ mau nhè, mít ướt chịu không nổi.
“ Hạ ơi! Bay nhé?”
Lớp học cũng lạ, thiết kế có cửa hông, cô giáo loay hoay trên bục, khi cô vừa quay lên bảng là hai đứa khom mình ôm cặp chuồn lẹ, chỉ có Hương Liên và Thúy Bảo ngồi sau lưng phát hiện.
Nhưng không sao, hai đứa không lo, sắp nghỉ hè rồi, đứa nào cũng học không vô mà… Tiếp tục đọc

68 bình luận

Filed under Âu thị Phục An, Tác Giả, Tùy bút

Phương Hùng, “tiếng hát giữa trời”

Phạm Lê Huy

Bà con nào thường đến khu chợ ABC ở Little Saigon để mua sắm, nhất là vào những buổi chiều đẹp trời không mưa gió, hẵn thế nào cũng nghe được “tiếng hát giữa trời” trầm ấm của một thanh niên người Việt mình ở độ tuổi 35 / 40, đứng đối diện với mặt tiền của chợ ABC.

Cứ đôi ba tuần tôi đến khu chợ ấy một lần, và lần nào tôi cũng nấn ná lại để thưởng thức – thưởng thức một cách say sưa – “tiếng hát giữa trời” trầm ấm ấy với những bản nhạc Vàng thuộc dòng nhạc “Những ca khúc ngày xưa ấy” (*) không thể nào quên được.

Tháng trước đây, tôi đã thích thú say sưa xem đài truyền hình 56.5 phát hình đoạn phóng viên Yến Ly phỏng vấn “ca sĩ giữa trời” ấy. Có lần ảnh bị nhân viên bảo vệ nhờ cảnh sát “mời” đi nơi khác vì một số người đi chợ và xe cộ dừng lại để nghe hát làm cản trở lưu thông trên parking lot. Thật là thú vị vì bỗng chốc người ca sĩ vô danh này lại được khắp nơi biết đến qua hệ thống truyền hình với nghệ danh thật… “chuyên nghiệp” : Phương Hùng. Tôi muốn xem lại đoạn phỏng vấn ấy lần nữa mà chẳng thấy đâu. Tiếc thật !

Tôi định bụng thế nào cũng chuyện trò với Phương Hùng một lần. Và chiều cuối tuần này, tôi đã có dịp chuyện trò đôi câu với “chủ nhân của tiếng hát giữa trời” mà tôi luôn mến mộ.

ph1

Tiếp tục đọc

42 bình luận

Filed under Phạm Lê Huy, Tác Giả, Tùy bút

TÌM NHỎ

Nhỏ và Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip

HP_Nho

(Bình Dương VN – Feb. 08, 2014, mồng 8 Tết năm Giáp Ngọ)

Tiếp tục đọc

119 bình luận

Filed under Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip, Nhỏ, Tác Giả, Truyện Ngắn

NỬA THẾ KỶ TRƯỚC: TÔI ĐÃ TỰ LẬP HỌC ĐẠI HỌC NHƯ THẾ NÀO?

Trương Tất Thọ

Năm 1964 sau khi tốt nghiệp Tú Tài, tôi rời trường Cường Để Quy Nhơn thân yêu vào Saigon học Đại học. Sau khi đậu vào Đại học Dược khoa, vấn đề “đầu tiên” cần nghĩ đến với một SV miền Trung xa gia đình đó là “tiền đâu” mà học Dược vốn nhiều tốn kém. Và thế là tôi chọn một “nghề” không đụng hàng để kiếm sống…

NGHỀ ĐẦU TIÊN: GHI TA SOLO CHO BAN NHẠC TRẺ

nghe_1 Tiếp tục đọc

62 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Trương Tất Thọ

ÔNG HAI, ÔNG MỘT

Nguyễn Đức Diêu

Ong 2

Trời trở bấc lành lạnh. Ngôi sao Hôm lú lên như viên ngọc sáng trên nền trời chiều phương Đông.
Xóm Bàu Nổ im ắng sau giờ cơm chiều, thỉnh thoảng vài tiếng chim trời đập cánh trong lùm nổ giữa bàu.
Cái Xóm Bàu Nổ này chỉ gồm sáu nóc gia, ở vòng quanh phía đông của nửa cái bàu- ở giữa bàu là những lùm cây nổ (loại cây cao chừng hai thước chịu được nước ngập). Còn nửa bên kia bàu là rừng, nhưng cũng đang dần biến thành rẫy.
Cũng lạ một điều là sáu gia đình trong xóm đều là dân gốc Bình Định nhưng không hẹn mà lại gặp nhau giữa núi rừng Tây Ninh xa xôi nầy. Thời buổi này người ta chạy đi tứ tán khắp nơi, chỗ nào nghe sống được là chạy tới, một vài năm thấy không khá thì lại chạy tiếp nơi khác nữa. Biết là vậy, nhưng cả sáu gia đình Qui Nhơn, Bình Định bỗng dưng tụ lại nơi này thì đúng là đời có lắm sự tình cờ !
Cơm tối xong, tôi thả qua nhà ông Hai Long, cách khoảng năm chục thước kế bên, nói chuyện chơi, chủ yếu là nghe ổng nói dóc đỡ buồn, thêm nữa cũng có cơ hội gặp Xíu, con gái của ông Hai. Những chuyện ông Hai Long kể, có thật bao nhiêu phần trăm tôi cũng không biết, nhưng nghe cũng vui vui. Phần ông Hai khi có thính giả như tôi, thỉnh thoảng hỏi chêm một hai câu thì khoái lắm, cứ thế kể tới .
Ông Hai Long đang nằm hút thuốc trên chiếc võng trong cái sân có mái che. Thấy tôi qua, ông ngồi dậy : Tiếp tục đọc

65 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

KỶ NIỆM TRUNG HỌC CƯỜNG ĐỂ QUY-NHƠN

Nguyễn Xuân và Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip

cdqn

PHẦN GIỚI THIỆU
Nguyễn Xuân (Xuân Đen) và Hoàng-Phong là bạn học cùng lớp 6G (đệ thất) đến lớp11B5 tại trường trung học Cường Để, Quy Nhơn, Bình Định.
Chúng tôi cũng cùng nhập môn lớp Thái Cực Đạo (Taekwondo). Mang đai trắng đến huyền đai đệ nhất đẳng. Cùng lớp tập và đi chơi chung, thân tình với tôi và Xuân Đen còn có Phạm Mạnh Hùng, các người đẹp Kim Quy, Tường Vy, và Hoài Trinh. Tiếp tục đọc

50 bình luận

Filed under Hồi ký, Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip, Tác Giả

TẢN MẠN NGÀY 8.3

Phan Trường Nghị

8-3 Phuong Thao

“ Chúc mừng Phương Thảo ngày 8 tháng 3 ”. Có lẽ tôi cũng quên khuấy đi mất mai đã là ngày Quốc Tế Phụ Nữ nếu không vang lên câu chúc mừng của mấy cậu trẻ đến thăm cô bệnh nhân nằm cùng phòng. Về Sài Gòn đâu mới mươi ngày tôi phải vội vàng ra bến để kịp chuyến xe đêm trở lại quê. Ông Nội các cháu ở nhà đi thăm bạn đã bị xe va quẹt hồi chiều, hôm 27.02 – ngày Thầy thuốc. Tuyến Y tế Huyện cho chuyển cụ xuống thẳng Đa khoa Tỉnh. Xe về tới Quy Nhơn, tôi vào thẳng bệnh viện với cụ. Cụ chỉ thương tổn phần mềm bàn tay, không có gì trầm trọng, nhưng hơn tuần lễ nay tôi như sống trong trạng thái lửng lơ giữa bốn bề thương tật của Khoa Ngoại Chấn Thương bệnh viện Quy Nhơn. Tiếp tục đọc

19 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Trường Nghị

MỘT NGÀY CỦA CHÚA

Trương Văn Dân

Ngay_cua_chua

Chiếc Lexus màu đen bóng lộn dừng lại trước cổng một biệt thự sang trọng. Một người đàn ông bệ vệ bước xuống. Trong khi gã tài xế loay hoay đi tìm chỗ đậu, người đàn ông bước lên những bậc tam cấp, đẩy cửa, bước vào nhà.
Bỗng, từ bên trong, có tiếng khóc ấm ức, phá tan khoảng không gian yên tĩnh.

Trong phòng khách, cô giúp việc đang cố dỗ một cậu bé ăn cơm, nhưng cậu bé quá ngán ngẩm những sơn hào hải vị! Câu ham chơi nên nhất định không ăn. “ Nè, bây giờ em thích chơi với cái này này”. Cậu chỉ tay vào chiếc thiết giáp chạy bằng pile, có hai nòng súng giương cao đặt trong tủ kính. Cô gái dịu dàng bảo : “ Chị không có chìa khoá. Lát ông về rồi sẽ lấy xe để em chạy và nã súng sau nhé!” “ Nhưng em thích chơi bây giờ cơ!” Cô gái vẫn kiên nhẫn : “ Em đang có rất nhiều đồ chơi đây này. Chơi tạm đi, lát ông về sẽ đổi sau. Em cố gắng ăn thêm một ít nữa nhé!” Vừa nói cô gái vừa bám theo năn nỉ, “giỏi”, cố đút thêm một muổng thức ăn vào miệng nó.
Ngay lập tức, cu cậu giậm chân, phun thức ăn phì phì xuống chiếc thảm Ba Tư trải trên sàn nhà. Rồi cậu trợn mắt, hét toáng lên, ngã lăn đùng ra đất.
Lưng cậu chạm vào một vật gì. Cộm. Cậu cầm lên, ngắm nghía, rồi không hiểu vì lý do gì, tiện tay hay điên tiết, cậu ném thẳng vào mặt cô gái. Sau tiếng “bịch” khô khốc, chiếc xe lửa tí hon bằng kim loại mỏng rơi xuống đất. Tiếp tục đọc

21 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Trương Văn Dân