Category Archives: Truyện

CHUYỆN DỮ Ở XÓM SÔNG

Nguyễn Trí

XomSong

Xóm sát bờ sông nên gọi xóm Sông. Về sau danh xưng nầy chỉ còn trên văn bản hành chánh, còn cư dân gọi xóm dữ. Dữ ở đây đúng nghĩa đen ngoài một trăm phần trăm.

Thuở khai thiên, nói nghe có vẻ lâu đời, thực ra Ấp xóm sông cũng mới hình thành chừng ba mươi năm đổ lại. Thuở ấy rừng mịt mù ra tận lộ, vào cái năm nào đó nghe đâu kiếm ăn khó lắm nên thập loại chúng sinh trên ta bà tràn vô phá rừng làm nương rẫy. Loại thượng thượng thì ngon lành sát lộ, thượng trung thì sau thượng thượng, thượng hạ đi bộ hộc gạch mới đến rẫy nương. Loại hạ hạ thì chui vào mí sông che chòi sống tạm đi làm mướn. Chòi trại thì hẹp té. Về sau khi hoá thành xóm định cư, có những căn chỉ mười lăm mét vuông. Ai được chiều ngang bốn, dài mười mét là bảnh nhứt xóm. Nhà nầy liền nhà kia bởi một vách lá. Nói dại, cháy một phát là cả xóm lâm cảnh cơ hàn liền. Tiếp tục đọc

17 bình luận

Filed under Nguyễn Trí, Tác Giả, Truyện Ngắn

Thì Thầm (3) – TÌNH YÊU CỦA EM .

Nguyễn Bích Sơn 

TT3_1

Thuở đó bởi Em lỗi hẹn (không đi Đà Lạt), nên cuộc tình tan vỡ. Người ta đã bỏ Em – đành bỏ Em… Em chới với, hụt hẫng xót xa và đau khổ. Em thương tiếc cho một cuộc tình, tưởng sẽ đi đến hồi kết thúc tốt đẹp, nào ngờ… – lại chữ ngờ !

Có vết thương cả đời còn rướm máu 
Có nỗi buồn mãi mãi vẫn không phai
(DTDB)

Từ đó Em rất sợ “Yêu”…  Nhưng rồi thời gian là liều thuốc chữa đi mọi vết thương lòng… Tiếp tục đọc

38 bình luận

Filed under Nguyễn Bích Sơn, Tác Giả, Truyện Ngắn

AI MÀ BIẾT

  Nguyễn Trí 

Who's

Ở Mỹ Long, sau tết Đoan Ngọ thiên hạ sẽ tra hạt giống xuống rẫy đón mưa. Đó là thời kì lúa Thượng còn đắc dụng. Loại lúa nầy từ lúc xuống hạt đến lúc thu là sáu tháng. Làm giống lúa nầy đúng nghĩa đánh bạc với ông trời, thậm chí ba ăn bảy thua, lúc lúa lên đòng và trổ là mưa đang mùa thêm cái gió bấc lạnh lẽo thổi cắt thịt da.

Mùa mưa ở đây, cỡ cái xứ Huế mà ông Nguyễn Bính than thỉ Trời mưa ở Huế sao buồn thế. Cứ kéo dài ra đến mấy ngày mới có cơ bì nổi. Nó ầm ầm cả tiếng đồng hồ rồi lê thê, lướt thướt, rỉ rả, nỉ non suốt cả ngày, cả tháng. Lạnh đến độ mấy thằng trẻ trai, cả già luôn không ai thèm tắm, da dẻ nổi vảy như tắc kè bông. Có thằng nhịn tắm cả tuần, ngứa ngáy quá phải nổi lửa làm nồi nước sôi. Sạch sẽ họa chăng chỉ các cô, còn các bà có người cũng như cánh đàn ông. Tiếp tục đọc

17 bình luận

Filed under Nguyễn Trí, Tác Giả, Truyện Ngắn

VIẾT CHO MÀU TÍM HUẾ

Liên Dương

Mình là Liên Dương  , hiện đang ở Fremont California .

Tình cờ biết anh Mỹ Thắng là Admin  trang cdnth6875.org. Theo L.Dương biết trang này quy tụ rất nhiều bạn bè và LD hiện có người bạn thân đang sinh hoạt trong đây ,  L.Dương muốn gợi lại một chút kỷ niệm với  người bạn đã lâu không gặp , Anh Mỹ Thắng có nhã ý chuyển tải chút tâm sự giúp L.Dương lên trang , có lẽ trong một góc nhỏ nào đó , người bạn tên Tím của mình sẽ đọc và mong rằng sợi dây tình cảm giữa mình và người bạn ấy càng thắm thiết hơn.

Xin cảm ơn anh Mỹ Thắng và xin được làm quen với các anh chị của trang cdnth6875.org.

DL

Tím ơi ? Răng mi tham lam rứa ? Mi nhốt hình ta với mi sau 1 chiếc lá ( ta cảm thấy quá ư giận dỗi ) Giờ đưa hình lên tìm mi ta vẫn còn cảm thấy ấm ức nì . Tím ơi ? Nhìn chiếc lá kia , có phải chăng là “Chiếc lá cuối cùng “? Ta nghe đâu đây dư âm giọng hát của mi …..xa nhau chưa mà lòng nghe quạnh vắng , đường thênh thang gió lộng một mình ta ,ngày biệt ly tiễn em sầu lạnh giá, lá trên cành một chiếc cuốn bay xa…..Chiếc lá ấy bay về đâu mi biết rồi đó . Bây giờ , đối với ta , lời nói nào câu hát nào có chữ biệt ly ta đều thấm thía lắm mi ạ !

Tím nhớ thương . Có phải ta và mi có thật nhiều kỷ niệm, để mi nhớ đi và ta nhớ lại càng gợi thêm bao tiếc nuối thuở nào với những tháng ngày đã qua, với những cuộc vui sôi nổi và buồn hiu hắt của hai nghịch nữ . Ta muốn trở lại những ngày tháng rong chơi lí lắc đó, với một chút suy tư , lục lại ngăn kéo kỷ niệm để đong cho đầy hai tay , vì ta vốn cũng tham lam như mi đó .

Tím ơi .Những khoảng nhớ âm thầm, những hương kỷ niệm , thấy gì không ở đám tro tàn của thời gian mộng mơ vô tư đó , hay nó chỉ là những lát cắt chém sâu vào ý tưởng làm trống trải và hao hụt thêm mãi , để hôm nay , nơi xứ lạ quê người ta chợt giật mình hốt hoảng : bạn bè và tình thân đã trở thành một nhu cầu không thể thiếu trong cuộc sống xa quê hương này phải không Tím thân thương của ta ? Bởi thế ta mới đi tìm Tím của ta ơi .

Ngày xưa , ta hay nghĩ thẩn thơ rằng nếu người yêu cùa ta và mi hiểu ta và mi như 2 đứa mình hiểu nhau thì thế nào mi nhỉ ? Thì thế giới sẽ trở thành thiên đường và những cặp tình nhân không bao giờ chia xa .Thế nhưng Thế giới chưa trở thành thiên đường và ta với mi không phải là cặp tình nhân nên ta và mi xa nhau từ dạo  ấy .

Ta muốn khi mi đọc được những dòng tâm sự này thì mi hãy nhớ đến ta . Tím thân yêu nhé !

Chiều Fremont, California

ΦΦΦ

152 bình luận

Filed under Liên Dương, Tác Giả, Tùy bút

TIỄN ANH VỪA NẰM XUỐNG

Nguyễn Bích Sơn

giotbuon

“… Tình ngỡ đã quên đi nhưng tình bỗng lại về… ”

Mấy mươi năm không gặp, tình cờ gặp lại nhau. Anh với đứa con trai đèo nhau trên chiếc xe đạp, Tôi  với đứa con gái đèo nhau trên chiếc xe đạp, gặp tại ngã tư Hồng Thập Tự – Sài Gòn. Ngỡ ngàng, bối rối, nhìn nhau nghẹn ngào (Anh không biết Tôi gặp tai nạn). Hôm sau Anh đến thăm gia đình Tôi; chị của Anh và hai đứa cháu (con bà chị) cùng đi với anh. Và, Anh đến thăm một lần nữa, rồi thôi…

Tôi đi vượt biên, không thành; 93 đi HO. Bặt tin nhau – Hai phương trời cách biệt… Mấy mươi năm sau gặp nhau trên mạng, trên diễn đàn Văn – Thơ (5/12/2012 ).

Xót xa thân phận con người – Anh vướng phải căn bệnh hiểm nghèo… Bây giờ Anh đã nằm xuống (18/2/2014), ra đi vĩnh viễn, không bao giờ gặp lại nhau, dù Anh vẫn muốn… “Một lần nào cho Tôi gặp lại Em… ” . Tôi cũng muốn vậy… nhưng muộn rồi … Tôi nợ Anh một chuyến đi về…

(Nhạc Vũ Thành An – Tiếng hát Quang Dũng)

 

Vĩnh biệt Anh 17 giờ chiều nay 22/2/2014.

Houston, TX Một chiều ảm đạm 

41 bình luận

Filed under Hồi ký, Nguyễn Bích Sơn, Tác Giả

VIẾNG THĂM THẦY PHẠM XUÂN ẨN

Nguyễn Kim Tiến

PhamXuanAn

Tôi không nhớ đã bao nhiêu lần tôi về thăm lại Qui Nhơn sau hơn 30 năm xa cách, nhưng tôi luôn nhận ra những cảm nhận của tôi có khác nhau ở mỗi lần về! Bởi mọi vật đều biến chuyển thay đổi không ngừng. Chúng ta, dù muốn hay không, cũng phải chấp nhận sự thay đổi này! Nếu bảo là buồn thì cũng không đúng, mà bảo rằng vui thì không biết có vui? Vậy thì trong buồn có vui, và trong vui có buồn. Buồn vui với những đổi thay không tránh được. Tiếp tục đọc

11 bình luận

Filed under Nguyễn Kim Tiến, Tác Giả, Truyện Ngắn

MƯA KHUYA – Phần II & hết …

Nguyễn Đức Diêu

Mua_khuya1

Bước vào căn nhà tranh cũ kỹ, Cường ôm chặt người chị gái. Hai chị em nức nở bên cạnh người anh rể và các cháu nhỏ ngơ ngác nhìn người cậu xa lạ.
Ba mẹ Cường ly thân khi ba Cường đeo đuổi một người đàn bà khác. Mẹ Cường dẫn hai con về miền quê sống cùng giòng họ. Ba Cường sau đó đưa con trai về thành phố cho học nghề. Giờ đây, trở về sau bao năm tháng thì cả cha lẫn mẹ đều không còn nữa. Tiếp tục đọc

33 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

MƯA KHUYA – Phần I

Nguyễn Đức Diêu

Mua_khuya2
Cường lầm lũi bước. Mưa xối xả. Những giọt nước thổi vào mặt hắn ran rát. Nước mưa chan hòa lên đầu cổ, mình mẩy, áo quần hắn. Hắn ướt nhẹp và cảm thấy thích thú. Thật đã! Mười năm nay hắn mới có được cái cảm giác như thế này – cảm giác của một con người tự do trong mưa gió.
Đêm đã khá khuya. Phố vắng, đêm tàn…Về đâu, về đâu?(*). Những con đường bập bềnh sóng vỗ, chỉ còn ta xào xạc bước chân khuya…
Hắn rảo bước về hướng Gò Vấp, nơi người anh cùng cha khác mẹ của hắn ở trong một con hẻm nhỏ. Tiếp tục đọc

45 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

THÁNG MƯỜI NHỚ BẠN.

Cao hữu Hùng

Nho_ban1

Từ Sài Gòn ra Quy Nhơn năm 68, tôi bắt đầu những năm trung học ở trường Cường Để, ngôi trường mà tôi còn tràn đầy những kỷ niệm mỗi khi nhớ về.

Lớp tôi là lớp đệ Thất 6, gom nhặt tứ xứ, thuộc diện con theo cha, đổi dời, chuyển trường, nên có vẻ lộn xộn. hồi đó nhỏ con nên ngồi chung bàn hai với nguyễn Xuân, Nguyễn Qui, hai thằng chẳng có bà con gì nhưng cùng họ và cùng có nét chữ tròn đẹp như nhau, tôi để ý tới Phạm nhật Tiến vì nó trắng trẻo, có vẻ còn con nít hơn tôi ngồi ở bàn bên kia. Tan trường, tôi và nó cùng về một đường, nhà nó ở cuối đường Nguyễn Huệ, còn tôi ở trước trường Mẫu giáo, gần trường Nữ trung học. Tiếp tục đọc

49 bình luận

Filed under Cao hữu Hùng, Tác Giả, Truyện Ngắn

Oktoberfest Sài gòn

Vũ Thế Thành

Ok05

Bài Oktoberfest Sài gòn  tôi viết cách nay 9 năm, sau khi tham dự lễ hội tại khách sạn Equatorial ở Sài gòn. Nhưng đó không phải là lần đầu tiên tôi dự Oktoberfest, mà phải tới lần thứ 5, thứ 6 gì đó rồi, cũng chỉ lẩn quẩn ở Sài gòn, và 1 lần ở Cần Thơ. Vì có giao dịch với các doanh nghiệp Đức, nên được mời, vậy thôi, và mỗi lần đi đều mang về 1 vại bia bằng sành sứ làm kỷ niệm. Năm nào cũng đi, nên tôi chứng kiến những đổi thay trong mỗi mùa Oktoberfest, năm sau đông hơn năm trước, gần gũi hơn, nhộn hơn,..

 Những năm sau này, Sài gòn tràn ngập lễ hội Oktoberfest, khỏi cần tới Lãnh Sự quán Đức bảo trợ nữa. Các hotel lớn ở Sài gòn đều mở hội bia. Oktoberfest đã được thương mại hóa, cơ hội kiếm tiền mà, cũng vại bia, xúc xích, cũng nhảy múa,… Nếu hồi trước, đi dự lễ hội chỉ có mấy bà mấy cô là lên đồ, còn khách (mời) đàn ông thì ăn mặc lè phè (informal). Bây giờ khách (hàng) nam nữ đều diện đúng điệu thời trang, nhảy múa cuồng hơn, và thay đổi dễ thấy nhất là khách đã trẻ hóa đi nhiều.

 Oktoberfest Sài gòn đã và đang mất dần đi cái chất “Đức”, và người ta vẫn gọi đó là lễ hội bia Oktoberfest, chứ biết gọi là gì bây giờ? Một cơ hội vui chơi, nhảy múa, ăn uống và đẳng cấp (Châu Âu) của giới trẻ.

 Đọc lại bài này để thấy một Sài gòn đã thay đổi, tôi gọi đại đó là … “hội nhập”, hay “văn hóa toàn cầu”, những từ thời thượng ở VN lúc này, cũng lại “chứ biết gọi là gì bây giờ?”. Mời bạn đọc chia sẻ cho đỡ…buồn

(VTT)

——0—— Tiếp tục đọc

6 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Vũ Thế Thành

KHI TÌNH YÊU VƯỢT LÊN SỐ PHẬN…

Thế Ngọc

Câu chuyện y học

Mới sinh ra đã bị cha mẹ bỏ rơi. Kế tiếp lại bị vua ra lệnh xử tử nếu mang tai hoạ đến cho đất nước. Khi biết yêu thì bị gia đình người yêu cương quyết từ chối. Eng và Chang đã vượt lên số phận nghiệt ngã để sống và đến với tình yêu như thế nào ?

SINH RA ĐỜI DƯỚI MỘT NGÔI SAO XẤU

Hai anh em sinh ngày 11 tháng 5 năm 1811 tại Maklong, Siam (Thailand). Với thân hình “quái thai” dính liền nhau ở dãi sụn dọc theo hai bộ ngực, dính liền nhau từ ngực đến hông. Chúng đã bị cha mẹ bỏ rơi, may được một người thuyền chài cứu vớt và cưu mang. Khi tin tức  về trường hợp song sinh kỳ lạ này bay đến tai Quốc Vương Siam, ông quyết định hai quái thai này phải bị giết chết vì vua Rama II nghĩ rằng đây chính là điềm báo tai hoạ săp gieo xuống đời sống thần dân. May mắn là thời gian trôi qua nhưng không có dấu hiệu xấu nào xuất hiện, Vua Rama II bèn ra lệnh ân xá tội chết cho hai đứa bé. Như bao đứa trẻ khác, Eng và Chang thích đi câu cá cùng người cha hờ là ngư phủ. Chúng học cách sử dụng mái chèo cũng như phối hợp 4 tay, 4 chân để chạy nhảy dễ dàng.

anh_em   Tiếp tục đọc

28 bình luận

Filed under Tác Giả, Thế Ngọc, Truyện Ngắn

 CẠN CHÉN ĐỜI

Nguyễn Trí

Uong_ruou

Thứ năm, tên Tha, thường gọi Năm Tha. Cả hai vợ chồng lừng danh toàn cõi Xóm Bốn về cái tật ràm. Đến cái độ mà ai đó chỉ cần ràm sơ sơ là bị phán:

  • Đừng có càm ràm như vợ chồng Năm Tha.

Cả vợ lẫn chồng dính chùm cái tật nầy luôn mới là đồng thanh tương ứng. Đặc biệt là ông chồng, chiều chiều bên chén rượu Năm Tha ràm. Nhà sát chân núi, kiếm ăn trên núi, mười người thì đúng mười dụng rượu để giải mỏi. Vậy là bên chai ba xị hai cha con Năm giải luôn buồn. Buồn lắm. Cứ nghĩ mà xem có ai mà thượng đế chơi khăm như gia đình nầy không? Hai vợ chồng có sáu mặt con vậy mà nuôi chỉ được hai đứa. Bất hạnh thay thằng lớn lại khờ khờ. Dân xóm gọi Cuội Khờ, mà không chừng nhờ cái khờ nầy mà Năm Tha có bạn để ràm. Cuội sẵn sàng ngồi nghe cha nói. Ông nói tui nghe, nghe cho đến khi già Năm ngã ngang ra cái phản gỗ, lúc đó bà xã sẽ buông mùng cho ông ràm tội nghiệp. Xứ núi muỗi con nào con nấy như con gà, ngủ không mùng là chúng rủ nhau khiêng ra nghĩa địa mất thôi. Tiếp tục đọc

10 bình luận

Filed under Nguyễn Trí, Tác Giả, Truyện Ngắn

TRUYỆN THẬT NGẮN (kì I)

Nguyễn Bích Sơn

Con_mat

MẸ TÔI .
Từ ngày định cư ở Mỹ , Tôi có về VN vài lần thăm gia đình , nhưng chưa bao giờ về thăm vào dịp Tết . Năm 2012 định về thăm Má ( Ba đã mất ) ăn cái Tết quê hương cùng Người , sau bao nhiêu năm xa xứ .. Nhưng không kịp rồi , Má đã bỏ Tôi ra đi … Má ơi !!!
Không còn Ba Má … Không có anh chị em … Có lẻ con sẽ mất luôn mùa Xuân nơi quê nhà .

NGẬM NGÙI .
Cùng học một lớp với nhau thời Trung học , rồi đường đời mỗi đứa mỗi nơi .
Biệt tăm từ dạo đó … Tình cờ Anh thấy tên tôi trên mạng , email hỏi thăm có phải người xưa ? … Anh tâm sự : thuở đó yêu Em mà không dám nói vì Anh khoác áo nhà binh , trai thời loạn … Gặp Em ở Pleiku ( Tôi dạy Kontum) định nói ,nhưng không nói vì sợ Em thành quả phụ …

CHỒNG TÔI .
Do căn bệnh nên nhiều đêm Anh trăn trở không ngủ được , Tôi cũng thức theo Anh … Có đêm Tôi vờ ngủ , thấy Anh lấy mền đắp lên người Tôi … Tôi quay mặt dấu đi giọt nước mắt đang lăn trên má …

NGƯỜI YÊU DẤU !
Hai đứa yêu nhau … Anh gặp ” trở ngại ” đành nói lời chia tay …
Mấy mươi năm sau gặp nhau trên mạng … Biết Anh lâm trọng bệnh , không kịp thăm lần cuối , Anh từ bỏ cỏi đời , ra đi trong nuối tiếc vì Anh chưa hoàn thành những điều Anh muốn …
Anh nói : “… Em hãy sống hết những ngày của đời em
Anh cũng gắng sống hết những ngày của đời anh
Mỗi chúng ta đều có một thân phận cho riêng mình
Rất đổi Cô đơn … ”

BẠN GIÀ .
Là bạn học thời Trung học , nhà cùng chung đường Gia Long , thân phận nghiệt ngã giống nhau cho cuộc chiến tranh này : hai chúng tôi đều trở nên tàn phế( tàn chứ không phế ) , nhưng bù lại chúng tôi thật hạnh phúc viên mãn bên cạnh người bạn đời … Quyền ơi ! Chúng mình thật hiểu nhau …

Houston TX 2014

31 bình luận

Filed under Nguyễn Bích Sơn, Tác Giả, Truyện Ngắn

Con gái rượu

Vũ Thế Thành

 

con-gai-ruouNhư con hổ già trong gánh xiếc bỗng nhiên nhớ rừng, người già thường cô đơn, dễ tủi. Họ cần sự cảm thông và chia sẻ, mỏng manh trước những bất cần. Tiện nghi vật chất hờ hững. Thế giới tâm linh trở nên gần gũi hơn…

Vũ Thế Thành (tuyển tập “Những thằng già nhớ mẹ”)

 

Tôi gặp cha con họ trong một quán phở gần nhà thờ Ba Chuông, hồi năm 80 hay 81 gì đó.

Tối đó trời mưa. Đi chơi về khuya, tôi táp vào quá phở. Quán vắng khách, chỉ có 2 người: ông già và cô gái. Họ đang uống rượu, thủ thỉ nói chuyện. Hơi lạ!
Tô phở đã kết thúc mà mưa chưa dứt. Sàigòn mưa tháng bảy nhì nhằng bất kể lúc nào, tối khuya hay nửa đêm về sáng cũng chẳng chừa.Con gai ruou

“Chú em qua đây làm một ly cho ấm bụng”, ông già nâng ly nói vói qua. Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh. Mưa rả rích thế này, đang thèm rượu, mà uống một mình, cay ai chịu nổi. Không khách sáo, tôi bước qua bàn ông và cạn ly. Tiếp tục đọc

8 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Vũ Thế Thành

MỘT CHUYẾN ĐI

Trần Dzạ Lữ

BaoLoc

Ở B’ Lao

Khi ra số đặc biệt viết về quái sĩ, thi sĩ Nguyễn Đức Sơn,anh Nguyên Minh tổ chức thực hiện chuyến đi B’ Lao thăm Nguyễn Đức Sơn.Chuyến xe 30 chỗ ngồi nhưng thực tế có 25 người tham dự.Khởi hành từ ngã sáu Chuồng Chó –Gò Vấp sau 6 tiếng đồng hồ là đến B’Lao.Theo chương trình thì 13 giờ ăn cơm và nghỉ trưa tại chùa Phước Huệ.Tại đây sư trụ trì Phước Thuận đã đón đoàn rất thân thiện và chu đáo .Lần đầu tiên tôi ăn cơm chùa tại phố núi nên cảm thấy ngon lạ.Chắc tại trời mưa?.15 giờ đoàn rời chùa để ra Phương Bối-nơi rừng thông của Nguyễn Đức Sơn.Trước khi đến đó, Thu Nguyệt trưởng đoàn đã “đả thông “ anh chị em là đến đó ông Sơn núi có chửi tục thì anh chị em cũng nên nín nhịn và ai cũng biết đó là cố tật rồi.Trước đây rất lâu tôi cũng đã từng nghe nhiều bạn bè ta thán vì anh Nguyễn Đức Sơn chửi tuốt không chừa một ai.Tôi nghĩ: trăm nghe không bằng một mắt thấy…phải tận mục sở thị! Tiếp tục đọc

29 bình luận

Filed under Tác Giả, Tùy bút, Trần Dzạ Lữ