Lục bát lục tuần

Nguyễn huy Cường

LucBat_LucTuan

Tuổi mình đôi lúc quên ăn
Đôi lần lấy chút thi văn ru mình
Tuổi mình sực nhớ tuổi mình
Quên tan hợp để dõi tìm tiếng xưa
Sợ rồi thêm nữa nắng mưa
Còn đâu lãng đãng sớm trưa tự tình
Đằng kia thoáng chữ tử sinh
Một vài người bạn đã thành khói băng
Tầm nhìn hụt bóng chim bằng
Trời xa thoáng thấy chị Hằng tiễn thu
Kia rồi bờ bến hư vô
Nghe trong xa vắng thiên thu thấy mình
Tuổi mình níu giữ chữ tình
Là chiu chắt chút hương xanh mỏng gầy
Khéo vun nên nỗi niềm đầy
Khéo thương nên có bàn tay siết cùng
Đem niềm riêng để làm chung
Gần hoa để thấy bóng Tùng ít nghiêng
Thì xin chút thật, làm duyên
Bao nhiêu ai oán tập quên, để rồi
Gieo thơ cho ấm góc trời
Để mờ đi những chuyện tôi, chuyện bà
Chỉ còn ta với thơ ca
Chỉ còn trong vắt lời ca tiếng đàn
Giữ chiều cho nắng chậm tan
Giữ nhau cho nỗi vui lan ấm dần
Ngày mai, khi đã mãn phần
Người đi, thơ vẫn ở gần mai sau

∞∞∞

26 phản hồi

Filed under Nguyễn huy Cường, Tác Giả, Thơ

26 responses to “Lục bát lục tuần

  1. Minh Nguyệt

    Đằng kia thoáng chữ tử sinh
    Một vài người bạn đã thành khói băng
    Bên bờ tử sinh! Cuộc đời thật là ngắn ngủi!

  2. anh Huy Cường ơi.đọc bài thơ của anh HC xong lòng bổng buồn man mác…có lẻ chúng ta ai củng có tâm trạng luyến tiếc và níu kéo khoảng thời gian đả và đang qua như nhà thơ Xuân Diệu
    …tôi muốn tắt nắng đi
    cho màu đừng nhạt mất
    tôi muốn buộc gió lại
    cho hương đừng bay đi….
    thôi thì sống với hai chử TÙY DUYÊN cho lòng được nhẹ nhàng anh nhỉ
    TD chúc anh luôn an vui

  3. Meocon

    Đọc bài thơ của HC tự nhiên Meocon giật mình…..nè!Tự nhiên ….sợ….hic hic…

  4. Nhỏ

    Chỉ còn ta với thơ ca
    Chỉ còn trong vắt lời ca tiếng đàn
    Giữ chiều cho nắng chậm tan
    Giữ nhau cho nỗi vui lan ấm dần
    Lục bát của anh HC hay và thực tế, nhưng buồn buồn …Nhỏ chỉ thích mỗi mấy câu trên đó . Kéo nắng lại vho nắng đừng tắt, dấu nỗi vui để chia cho bạn bè, Như rứa là đủ.

  5. Một hôm đi giữa thu tàn
    Đôi bàn chân vướng lá vàng rụng rơi
    Một hôm lặng đếm ngày vơi
    Nghe trong im vắng tiếng cười ngày xưa
    Một hôm so sợi tóc thưa
    Thấy trong lòng mắt vẫn thừa mầm yêu
    Một hôm tung thử hồn phiêu
    Ngờ đâu nghe được gió chiều vọng vang
    Ta về dậm thử bước chân
    Vẫn còn thấy tiếc mênh mang bóng ngà…

  6. Nguyên Thủy

    “Giữ chiều cho nắng chậm tan
    Giữ nhau cho nỗi vui lan ấm dần”
    Giữ ngày chia xẻ, ân cần
    Giữ sao năm tháng như ngừng hôm nay…

    Cảm ơn anh Nguyễn Huy Cường đã nhắc nhở

  7. Đào Minh Tri

    Ngừ ta đang cố wên mờ anh Nguyễn Huy Cường đang cố nhắc !!!
    Buồn

  8. Tào Lao

    Tuổi mình đôi lúc quên ăn
    Đôi lần lấy chút thi văn ru mình
    Tuổi mình sực nhớ tuổi mình
    Quên tan hợp để dõi tìm tiếng xưa ..
    .
    hê hê hê,,,, chừng tuổi nầy quên ăn là chiện thường, cứ ham online chít chát dzui quá ,,,nên wên ăn …

  9. Xuân Hùng

    Đọc bài thơ ah viết. XH giật thót cả mình, vì thấy thời gian qua mau.tuổi đời chồng chất!…Sinh tử là qui luật tự nhiên.Muốn hay không muốn cũng phải chấp nhận. Chỉ hy vọng và mong rằng như anh Cường nghĩ:
    …Ngày mai, khi đã mãn phần
    Người đi, thơ vẫn ở gần mai sau.
    Chúc anh vui, khỏe, an lạc anh nhé!
    kính mến!

Hãy gởi những lời bình luận thân thương đến với mọi người.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.