Category Archives: Tác Giả

Đoản khúc chiều

Minh Nguyệt
doan_khuc_chieu

Chiều êm trôi,
bên dòng sông vắng lặng…
Thuyền đời mong manh, mặc nổi trôi muôn trùng con sóng dữ
đi tìm một nửa yêu thương…
Duyên tiền kiếp đã lạc nhau mịt mờ bến lạ
Lỡ nhịp tiếng đàn – đêm khắc khoải sầu thương!

Chiều êm trôi
cô đơn – nước mắt tủi hờn
Tâm hồn khắc khoải
ngày lê thê, hun hút
một mình đẫm dưới mưa Ngâu
mong khúc tương phùng – mối tình chung thủy
Miền đất hứa vời vợi nghìn trùng
ở nơi đâu?
Chỉ có bọt biển rì rầm tiếng đàn Tư mã
trầm trầm, rơi rơi….

Chiều êm trôi
anh đi tìm em đến khi hoàng hôn tắt nắng
Đóa Hải đường chớm hé nở nụ đầu xuân
Giọt yêu thương ngỡ ngàng tuới mầm xanh ước vọng
cứu rổi linh hồn
man mác
ngào ngạt yêu thương…

Chiều êm trôi….

∞∞∞

17 bình luận

Filed under Minh Nguyệt, Tác Giả, Thơ

Dáng xưa

Nguyễn huy Cường

Huy Cường

Nhà báo Nguyễn huy Cường hiện đang sinh sống và làm việc tại  Sài Gòn .Đến với trang nhà trong tình bằng hữu , giao lưu. Mong được các bạn nồng nhiệt đón nhận anh Cường.

BBT.

 

Buổi ấy anh về thăm quê nội
Nay vắng hương sen níu giữ con ngòi
Cũng không còn
Vuông cỏ mềm
Để anh cởi giày ào xuống chơi bóng bưởi
Đâu tiếng tàu than xưa tha thiết hú còi? .

Nay quê lúa mà ruộng ngày hẹp lại
Đâu con rô đồng khẽ món cạnh cầu ao?
Đâu lời tỏ tình vừa thơ vừa vụng?
Đáy nước lặng lờ
Hai đứa đếm sao…
Ai dám trách khi người đông đất chật
Nhưng sao nhớ những đêm xưa đập lúa sân đình
Lũ trẻ cà kê chuyện yêu chuyện ghét
Thoáng cái, con gà vỗ cánh gọi bình minh
Thoáng cái các em thành bà, thành mẹ
Nét tảo tần nhăn trên đuôi mắt, đầu mi
Phiên chợ khuya căn cơ lời mặc cả
Nặng vết chân trần in nẻo những lối đi
Thương mái cọ năng mưa mòn cũ
Mái tóc hanh khô bởi sương sớm gió tà
Cô giáo trẻ cất Kiều vào tủ
Còng lưng tôm cuốc thửa đất sau nhà
Ai bảo em cứ một đời giống mẹ
Như con cò mỏi cánh vẫy bao la
Đổi tuổi trẻ lấy nắm tép, mớ ngô
Lấy nhọc nhằn áo vá
Mồ hôi mặn dần trên cánh đồng Ba
Con gà mẹ co mình cây rơm ướt
Có gì đâu mà cộc tác đầu sân
Đôi trẻ hôm qua gượng cười trong ảnh cưới
Nay thâu đêm tính chuyện nợ nần
Thương nải chuối cỗi cằn không mọng nổi
Bàn tay em thon thả hôm xưa
Nay bươn bả sớm hôm đầu đường cuối chợ
Tay em khô như nải chuối trái mùa
Đất quê mình xưa
Nơi bến Chùa chợ Rằm bao thuyền neo đậu
Điệu dân ca Phú Thọ bắc qua chiều
Nơi gạo trắng nước trong
Con gái Lưu Phương xưa ngọt ngào dải yếm
Và mái đình xưa rộn rã nhịp trống chèo
Nếu một bận anh được mơ thấy Bụt
Chỉ một điều tha thiết với bề trên
Xin cho em
Trước khi trở thành Bà, thành Mẹ
Phải có một thời
Em được chính là Em.

Phương Xá-Cầu Tây tháng Ba năm Đinh Hợi

∞∞∞

17 bình luận

Filed under Nguyễn huy Cường, Tác Giả, Thơ

Happy Birthday – Phạm Văn Tòng

PVT_Birthday_Presentation1

10 bình luận

Filed under Birthday, cdnth6875, Tin Vui

NGÔN NGỮ VN QUẢ LÀ PHONG PHÚ …

Hũ Chìm (Sưu tầm)
laugh

Đang mạnh khỏe mà chết gọi là Mạnh tử.

Chết già gọi là Lão tử.

Người to lớn, dềnh dàng mà chết gọi là Khổng tử,

Chết mà bị dời tới dời lui gọi là Du tử Lê.

Chết ở sông gọi là Giang tử.

Bị lạnh chết gọi là Hàn mặc tử

Chết trong chùa gọi là Tự Tử.

Chết một cách lãng xẹt gọi là Lãng Tử.

Bị chấy rận cắn chết gọi là Chí Tử.

Điện giật mà chết gọi là Điện tử,

Cha chết gọi là Phụ Tử,

Mẹ chết gọi là Mẫu Tử,

Em chết gọi là Đệ Tử,

Vợ chết gọi là Thê Tử,

Thầy giáo chết gọi là Sư Tử,

Học trò chết gọi là Sĩ Tử,

Quân lính chết gọi là Quân Tử,

Bị đánh bầm dập mà chết gọi là Nhừ Tử,

Chết mà bị chặt ra từng khúc gọi là Thái Tử.

Chết trong khi đi toilet gọi là Tiểu Tử.

Bạn còn biết các cách “tử” nào nữa không? xin mời !

ΦΦΦ

33 bình luận

Filed under Hũ Chìm, Sưu tầm, Thư giãn

Uống rượu dưới trăng…

Nguyên Thủy

rượu&trăng
(Thơ của Trăng và Nguyên Thủy)

Khi nào trăng sáng bên thềm..
Ta nâng chén rượu say mềm với trăng…?
Mời thêm một gã bạn thân,
Là chiếc bóng ngã ân cần bên ta…

Chung nầy…xin gởi tình xa
Níu trăng xin gởi mặn mà chốn xưa
Ai về…hư ảo…dưới mưa…
Mềm môi say khướt như vừa…có nhau..

Trăng ơi..một khối tình sâu..
Đêm trăng quạnh nhớ ngọt ngào bờ vai..
Ngắm trăng suốt cả đêm dài…
Uống bao nhiêu rượu chỉ hoài mình ta…

Hao gầy một ánh trăng tà…
Sợ tan giấc điệp bóng ngà du miên
Chung nầy ta gởi…niềm riêng
Giọt say đọng lại trên triền…môi ngoan…

Đêm tàn…mộng vẫn chưa tan…
Trăng phai rạng sáng ngút ngàn tình sâu…
Giọt say đọng lại trong nhau
Câu thơ tôi lấm niềm đau trăng vàng…

∞∞∞

67 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

SÔNG CÔN KÝ ỨC THƯƠNG HỒ

 
100_4919 
 Bến Trường Trầu
thuyền neo căng đợi gió?
nơi giao thương mòn con nước Tây Sơn
đường vận chuyển nậu nguồn lâm thổ sản*
cửa Đề Gi lồng lộng bóng trăng soi…
 
nước sông Côn
xanh trong mùa hẹn ước
ký ức một thời, muối đọng chợ Phú Phong
người Bình Khê nặng tình chung Bàu Đá
gùi măng le hong mùi khói Tây Nguyên
 
mắt trong mắt
chòng chành nồng lá sóng
thuyền ơi thuyền, say gió rượu vò duyên
hàng hóa ven sông đổ tràn về các Cửa**
đan tiếng cười rộn rã nhả lời yêu
 
 dân thương hồ…
bạc mưa, nắng bão giông!
nhớ mùa lũ…
ngược xuôi giữa đôi bờ xanh tơ lụa
thương  côn  kiếm so tài***
xông bến vắng chiều buông
êm hơi thở thơm đêm,
đẫm tận nguồn hương vị biển
nghe bồi hồi ai cảm gợi xa xôi
 
 đây, Vijaya!
 sông Côn cuộn mình ru vũ điệu Apsara****
 đây, Chà Bàn!
 thành hoa lệ xứ đền, tháp Champa
 đây, Thị Nại!
 cảng đường sông – nửa kỷ nguyên khơi dòng lịch sử*****
dáng đoàn thuyền lướt sóng vượt trùng dương…
 
                                   
 Đã bao năm tiếng sông khô ủ rũ?
 văng vẳng âm Hời lũng, núi dội hồn thương
 đã bao đời giọng hò xa viễn xứ
 trải niềm đau ai tha thiết cố hương
 sông Côn cạn nước em buồn
 thuyền anh thấp thoáng cánh buồm buôn xa…
                                   
     *“Ai về nhắn với nậu nguồn
       Măng le chở xuống cá chuồn gửi lên”-Ca dao Bình Định
     **Các Cửa biển : Thị Nại, Đề Gi, Hội An, Cù Lao Chàm…
      ***Tuyệt kỹ võ học Tây Sơn -Bình Định
      ****Vương quốc Vijaya  lừng danh trong thế kỷ 10-15
      *****Thương cảng Thị Nại
 
        Sài Gòn 2012 

Nguyễn Ngọc Thơ

9 bình luận

Filed under Nguyễn Ngọc Thơ, Thơ

Paris, ngày trở lại

                                                                                        Trương Văn Dân

   1.

Thời tiết Âu Châu vào tháng 5 rất đẹp và bầu trời của nước Ý thường được cho là “xanh nhất châu Âu”. Thế nhưng hôm chúng tôi về lại Milano thì trời mưa tầm tã và những ngày sau, rả rích. Màu trời xám xịt, u ám như giữa mùa thu. Mệt và buồn, hai ngày đầu tôi chỉ nằm nhà, và chỉ ra ngoài khi thật cần thiết.

Cũng như mọi lần, mỗi khi về lại Ý, việc đầu tiên của chúng tôi là đến nghĩa trang Lambrate để thăm mộ của mẹ Elena. Gọi là “mộ” nhưng thực ta chỉ là một trong rất nhiều chiếc hộc nhỏ đựng tro của bà hoả thiêu hơn mười năm trước.

Buổi sáng đó không mưa nhưng bầu trời vẫn còn u ám. Gió se se lạnh. Elena cẩn thận lau bụi trước khung ảnh của mẹ nàng rồi thắp một nén nhang. Tiếp tục đọc

4 bình luận

Filed under Hồi ký, Trương Văn Dân

NHỮNG NGÀY NÀY


thumb_flex-1349709241703623_file_zpsd5170e43
Những ngày này chợt thèm nghe
Bát theo câu lục em vê… tình về!
Ngoại ô lặng lẽ tư bề
Chỉ nghe nhịp đập đam mê tim mình

Những ngày này cách xa em
Vào đêm nguyệt bạch lại thèm áo xanh
Môi cười mươn mướt trâm anh
Ngày sau cũng rứa, mô đành quên nhau?

Nghiệp duyên chưa rã rời đâu
Vô thường tất hiểu, bể dâu tất rành…
Em về nhổ tóc riêng anh
Dú đi sợi bạc, long lanh sợi buồn…

Những ngày này bọc nhớ thương
Anh nung nấu mộng cho tường tận em
Xuân này là xuân đầu tiên
Anh không ngược nắng nên viên mãn lòng…
(Saigon, 01/2015)
TRẦN DZẠ LỮ

10 bình luận

Filed under Thơ, Trần Dzạ Lữ

Phố núi trong anh trong em

DaQuy08
(Tng các em hoa hu đến t min tây nguyên)
 
Phố núi, phố núi  thật diệu kỳ
Ai về ai nhớ những mê ly…
Em về nhát nhớ giấc mơ đẹp
Ta với người như cánh chim si…
Ta với người như cánh chim si bay trong cỡi mộng
Lãng đãng làm sao những chiều sương mù
tiếng đàn t’rưng không sầu muộn
Mà là thánh thoát bản tình ca, phố núi đẹp,phố núi pleiKu…
Trong đêm hội diễn anh nhủ em  không là cô bé
Mà nàng tiên  vuợt ngục cuả mây trời…
Em  cho anh rạng ngời cuả nụ cười
Và nước mắt em  hơn ngọc bích ,hơn nước biển hồ khơi…
Ngàn năm chắc nhớ mãi một lời yêu  em!
Như em đã từng bên cạnh anh
Phố núi sương mù đá dốc cheo leo
Hoa dạ qùi như muốn ngưng nở đi theo 
Nhìn anh nâng váy em bước xuống lưng đèo…
Và đôi ta thì thầm hơi thở  …
Phố nuí pleiku thật diệu kỳ
Và có th nói nhng đêm lạnh nht 
Là nh
ng đêm nng ấm nht 
B
i mt vòng eo….
Bi mt ánh mt nheo …
 
TT.Hiếu Thảo

66 bình luận

Filed under Thơ, Trần Thị Hiếu Thảo

Ta về núi ngự…

121001102440-987-231
 
Ta v núi  vi mt giai nhân
Để quên hết đi chuyn hng trn
Quá kh trôi qua là vô nghiã
Và ta quên đi nhng th ta cn….?/
**
Ta v
  núi ng cùng môt giai nhân
 Ban mai sương  m đang tan dn
Phi lao  nhón  mình trưc khung ca
Vn không bng nàng  mt bưc chân…
 **
Ta v núi  ng mt giai nhân
Chiu xa tiếng nhạc tht đưa dn
Ta gọi dt nàng lên ngôi hoàng hu
 Dù phải v tạ li vi song thân…
 **
Ta v núi ng mt giai nhân
                    Nim đau đã lụy sưả chỉnh cân                     
Vi nàng mênh mông là tuyt trác
 Trăng lên ri…ta với nàng… khúc tri ân?
 
TT.Hiếu Thảo
 

21 bình luận

Filed under Thơ, Trần Thị Hiếu Thảo

BAY VÒNG

366khoi-thuoc_1
Bay vòng khói thuốc từ anh
Cớ sao em lại lanh canh nỗi buồn?
Đứng bên cột điện chon von
Có nghe lạnh một chiều buông… hững hờ?
Bay vòng khói thuốc trong thơ
Mà sao luống cuống nhớ bờ môi em?
Chưa ngày đã tạt sang đêm
Anh chằm hăm đợi… nên nghiêng ngã tình!
Trần Dzạ Lữ.

16 bình luận

Filed under Thơ, Trần Dzạ Lữ

LẶNG LẼ TÌNH ĐẦU

oan tu xi

Năm ấy, nhỏ lên 10, anh 12…
-Oẳn tù tì, ra cái gì, ra cái này…
Nhỏ nắm chặt bàn tay bé xíu của mình, tròn xoe mắt nhìn tay anh xòe rộng 5 ngón còn lấm lem đất cát…
-Không chịu, anh ăn gian. Anh tính giơ búa rồi xòe tay ra…ăn gian…huhu…không chịu…
Anh hiền lành, nhỏ nhẹ:
Thôi được rồi, anh thua…
Nhỏ hí hửng cúi xuống, cà nhẹ viên gạch vào đầu cây tre cắm sẵn, đã được cột thun giăng 2 bên, cọng cỏ màn trầu từ từ tiến lên, hất rơi cọng cỏ phía anh xuống đất trong ánh mắt đắc thắng của nhỏ… Tiếp tục đọc

28 bình luận

Filed under Tùy bút, Truyện, Tương Giang

TÌNH THƠ HAI MƯƠI

yeu-20
Mây và gió quyện nhau
Đưa tôi về xứ khác
Có hoa lá xanh màu
Nồng mùi hương ngan ngát
 
Tiếng hát quyện cung đàn
Một thời yêu lang thang
Cỏi tình chưa viên mãn
Trong trần gian điêu mang
Mơ hoang và mộng mị
Cuốn lốc tuổi hai mươi
Yêu nào cần suy nghỉ
Chỉ thấy mỗi nụ cười…
Em thiên thần ngày ấy
Đảo lộn cả trời mây
Tôi về tìm quanh đây
Cội nguồn nào còn đây?
Mây. Gió. Cỏ. Hoa. Em.
Trời xưa và tiếng hát
Tôi với đêm say mèm
Cây đàn nào vỡ nát?
Thiên Di Phạm Văn Tòng

22 bình luận

Filed under Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

MONG ĐẾN NGÀY “VỀ,,,”!

tien em
Em đi họ cưới miền Đông
Còn anh nhà trống vườn không một mình
Sài Gòn hoa lệ phồn vinh
Năm lần bảy lượt chỉ mình em đi
Anh hỏi mình số con gì?
Mà sao cứ mãi ở lì một nơi!
Trâu cày có lúc nghỉ ngơi
Còn anh cày mãi không rời một giây!
Anh mong mau đến một ngày
Về hưu sẽ tới, quẳng cày mỏi vai
Thoát đi cái nợ trần ai
Cùng em du lịch nơi này nơi kia
Khoác tay em dạo phố khuya
Tha hồ mua sắm món kia món này
Chiều chiều bè bạn sum vầy
Ly bia chén rượu chưa say không về!
Sao ngày ấy lâu lê thê?
Hai năm lẻ nữa mỏi mề tấm thân!
Sao bố mẹ không nghĩ gần?
Lo xa cho lắm cưa phần sừng dê
Em đi nhớ lấy câu thề
Keo sơn gắn bó chẳng nề cách xa
Anh ráng gánh hết việc nhà
Em về đã có bó hoa chúc mừng!
Trầm Tưởng- NCM

33 bình luận

Filed under Thơ, Trầm Tưởng- NCM

PHÒNG SỐ 3

(Truyện ngắn trong tập truyện MỘT PHÚT TỰ DO của Elena Pucillo Truong, NXB Văn hóa Văn nghệ)

 

 

 

phong tro

                                             Tôi phục vụ trong khách sạn cho thuê giờ,

                                             Mang cà phê cho những khách vào yêu nhau,

                                             Đi lên, đi xuống, cặp nào cũng như cặp nấy,

                                             Nhưng dù mang kính, tôi cũng chẳng nhìn thấy ai

                                                                  (Luigi Tenco- Nhạc sĩ Ý)

 

Chán! Hôm nào cũng thế! Ngày và đêm cũng vẫn là bấy nhiêu khuôn mặt và sự tởm lợm quen thuộc.

Rất nhiều năm tôi đã sống cuộc đời này, như con chuột nằm trong bẩy. Không đủ tiền để đổi đời nên hằng ngày tôi đều phải mang lên người chiếc mặt nạ lạnh lùng. Thực hiện công việc bằng những cử chỉ nhàm chán: giao chìa khoá, thu tiền… rồi nhìn hai tấm lưng bước lên cầu thang để vào phòng. Tôi chẳng cần phải dắt, họ quá biết đường lên…

Hy vọng nhận được tiền boa nên thời gian đầu tôi thường hỏi là có cần mang gì lên phòng để ăn hay uống… lúc đó tôi đâu biết là họ có quan tâm gì đến chuyện này đâu… họ còn không muốn mất thì giờ cho việc cởi quần áo nữa là…

Tất cả nhanh chóng, cấp tốc và lạnh lùng… như dòng đời bên ngoài bốn bức tường nơi đây, đáng lý phải là một khách sạn đường hoàng, thì nó chỉ là một cái hang tối tăm và dơ bẩn. Nhưng đây là căn nhà của tôi, bởi vì tôi không có một căn nhà nào khác. Tôi từng muốn trang hoàng căn nhà thật đẹp đẽ, chan hoà ánh sáng, thơm tho, sạch sẽ…nhưng vô ích.

          Có một lần tôi đã nghĩ đến chuyện bỏ đi, đoạn tuyệt với cái thế giới bẩn thỉu luôn hiện trước mắt mình, vì đó đâu có phải là đời. Đúng thế… nhưng nghĩ lại, chạy, thì chạy về đâu? Và thế là tôi đành chôn mọi ước muốn đổi đời trong cùng tận đáy lòng rồi chấp nhận tất cả, bằng sự lạnh nhạt và khổ tâm.

Chỉ có một điều duy nhất tôi không thể làm mà không cảm thấy đau đớn, đó là việc nhìn thấy chìa khoá căn phòng số 3. Như thể với tôi, căn phòng ấy chưa từng hiện hữu.

Một ánh chớp. Những hình ảnh xưa tái hiện…

Tôi đứng như ngây người nhìn hai thanh niên trong buổi sáng có mưa và bầu trời xám xịt. Hai khuôn mặt còn rất trẻ ngập ngừng bước vào, thật khẽ khàng để không gây tiếng động. Tôi thấy thật khó quên mái tóc dài của cô gái và ánh mắt như say của cậu con trai. Ngay tức khắc, điều đầu tiên tôi nghĩ trong đầu là mắng vào mặt họ:

– “Các cậu đến làm gì ở một nơi bẩn thỉu này? Các cậu hãy đi đi !”

Thế nhưng tôi câm họng. Thu tiền, tôi giao chìa khoá… đây là điều họ muốn và tôi đã làm theo. Rồi, không hiểu sao, ngay phút cuối, tôi bỗng thấy xấu hổ nếu khi mở cửa hai người trẻ ấy nhìn thấy sự bề bộn trong phòng.

Bước ra khỏi quầy lễ tân, tôi như giật phắt chiếc chìa khoá trong tay của cậu con trai.

-“Các cậu đợi đây, tôi đi xem phòng đã dọn dẹp chưa”

Sau câu nói, tôi chạy vội lên cầu thang, tay giữ chặt chiếc chìa khoá phòng số 3. Đây là căn phòng ít tởm nhất, có lẽ nhờ những tia sáng chiếu vào xuyên qua tấm màn trên cửa sổ. Duy có mùi ẩm thấp của căn phòng đóng kín là còn đọng lại dù tôi đã nhiều lần mở toang cửa sổ mà vẫn không thể nào làm bay đi hết.

Chỉ trong ít phút tôi đi thay hai áo gối, drap giường và chuẩn bị hai chiếc khăn sạch. Tôi không quên đặt hai chai nước suối lên chiếc bàn con.

-“Bây giờ các cậu có thể lên phòng…Tôi sẽ dẫn các cậu”

Lúc đó hai người đang đứng ôm nhau và sốt ruột đợi tôi. Họ nói nhỏ với nhau một điều gì đó rồi chàng trai ôm ngang eo cô gái, âu yếm dìu cô ta bước lên cầu thang. Tôi đi trước nhưng vẫn nghe tiếng chân của họ phía sau lưng. Nó như vẫn còn vang nhẹ trong đầu tôi. Tôi mở cửa.

– “ Phòng đã sẵn sàng…Xin mời”

Tôi gần như nghe được tiếng nấc trong cổ họng hai người. Tôi, có lẽ vì hổ thẹn, còn họ vì những gì đang thấy, có lẽ họ đã từng mơ ước về một nơi chốn khác để có thể yêu nhau.

-“ Xin cảm ơn ông về mọi chuyện !”

Cô gái nhìn tôi bằng đôi mắt mèo thật dễ thương và nói bằng một giọng ngọt ngào. Còn chàng trai thì chìa tay với một tờ giấy bạc, để gửi tiền boa.

-“ Cảm ơn cậu! Nhưng cậu cứ giữ đi. Chuyện nhỏ mà! “

Tôi khép cửa và quay đi, bỏ lại sau lưng nụ cười dễ thương của họ.

Bước trên mỗi bậc thang, tôi liên tục nghiền ngẫm.

-“Mình đã làm hết bổn phận. Còn trẻ thế, có lẽ đây là lần đầu của họ và bằng tất cả tình yêu trong máu thịt, họ đâu cần quan tâm đến căn phòng như thế nào.

Tuy vậy họ vẫn có thể đến một nơi khác, đường hoàng hơn chứ! Nhưng chắc gì họ có một căn nhà, một nơi yên tĩnh và tươm tất? Có lẽ họ không có đủ tiền… Nhưng trên một bãi cỏ vắng người cũng có thể được mà… À, mà mình điên thật! Có nhiều chuyện mà một người đàn ông nhạy cảm cần phải biết là bình tĩnh, có thời gian để cô gái tự nhiên, để âu yếm và yêu nhau, chứ đâu phải chỉ “có vậy” rồi thôi!

Mà thôi! Thật vô ích. Đây đâu phải chuyện của mình! Sao tự nhiên mình lại nghĩ ngợi lung tung thế!

Cơn mưa đến bất chợt, làm mịt mờ thành phố và tôi còn phải lăng xăng vì nước từ mái dột xuống tầng ba. Chỉ cần lấy chậu để hứng là xong, nhưng đã bao nhiêu lần rồi tôi phải chạy lên chạy xuống nhiều lần để đổ nước vì có khi mưa rất lớn, chẳng mấy chốc mà chậu đã đầy. Tôi nguyền rủa trận mưa.

Tôi không còn nhiều thời gian nữa. Buổi chiều và tối tôi hầu như không chợp được mắt. Người đến, kẻ đi… công việc nhàm chán, những khuôn mặt lãnh đạm thường ngày. Nhận tiền, giao chìa khoá cho cho họ, nhiều khi tôi chẳng cần nhìn vào mặt, có khi cùi chỏ vẫn còn đặt lên trên, mắt vẫn nhìn trang báo, tay kia chìa ra giao chìa khoá cho người ta.

Chỉ có buổi sáng là bình yên. Khách sạn yên tĩnh và tôi có đủ thời gian để kiểm tra phòng, đặt chai nước hay thay cục sà phòng trong phòng tắm… Trễ chút xíu thì ông chủ cũng đến để kiểm tiền rồi vội vã đi ngay.. Có thể là ông ta sẽ tiêu pha với người tình nào đó, dắt cô ta đi đến một bờ biển đẹp…vì chắc chắn là ông không bao giờ dẫn những bạn gái của mình đến nơi đây. Nhưng mặc xác ông ta, việc gì tôi phải bận tâm kia chứ? Tôi phải làm điều tối thiểu mà ông ta yêu cầu và ông ta chỉ cần biết có tiền khi ông đến.

Tôi bắt đầu từ tầng ba, đổ chậu nước bẩn cuối cùng rồi xuống tầng hai, tầng một để lau chùi và xếp gọn.

         Các bạn đừng hỏi tại sao, nhưng đến căn phòng số 3 tôi bỗng dưng gõ cửa. Dưới quầy lễ tân tôi không thấy chìa khoá phòng nhưng nhiều khách cũng thường bỏ quên chìa khoá trong phòng. Im lặng. Tôi có mang theo chìa khoá mở được tất cả các phòng nhưng chỉ khẽ đẩy tay nắm tôi thấy cửa không khóa nên bước vào.

Một tia nắng chiếu qua khung cửa sổ khép hờ làm căn phòng sáng mờ mờ. Những hoa nắng nhảy múa theo những luồng sáng băng ngang qua phòng.Tôi thoáng thấy hai hình người nằm bất động trên giường.

Định khép cửa để đi sang một phòng khác nhưng một ý nghĩ vụt loé lên trong óc tôi. Căn phòng quá im lặng.

Mở rộng cửa để lấy thêm ánh sáng từ hành lang.Tôi bước đến cạnh giường. Không một tiếng động. Không một tiếng nói.

Nhưng bây giờ thì tôi thấy rõ hai thân hình nằm ôm nhau, lạnh ngắt. Cô gái nằm tựa đầu vào ngực chàng trai, một bàn tay nắm chặt lề drap và mái tóc như những sợi tơ thả xoà trên mặt nệm. Một cánh tay của chàng trai buông thỏng xuống thành giường. Trên chiếc ghế đặt gần đó quần áo của hai người được xếp lại cẩn thận, trên thành ghế có treo cái túi xách của cô gái. Trên bàn đọc sách đêm, ngoài chai nước tôi còn thấy mấy ống thuốc ngủ. Trống trơn.

Linh hồn trong trắng của hai người trẻ đã giã từ thế giới này. Họ đã yêu nhau trong nơi chốn bẩn thỉu này trước khi cùng nhau đi tìm cái chết; hoà hợp bên nhau mãi mãi.

Tôi đứng trân người, liên tục nhủ thầm là không thể nào, không thể nào. “Không thể nào hai người trẻ lại có thể chết ở một nơi đáng tởm này” trong khi những giọt nước mắt chảy dài xuống má, lăn xuống cổ và thấm ướt trái tim. Hằn lên. Mãi mãi.

Tôi phục vụ trong khách sạn cho thuê giờ. Công việc mỗi ngày đều giống nhau. Vẫn những khuôn mặt đó. Thu tiền, giao chìa khoá.

Nhiều năm đã trôi qua thế nhưng không hiểu sao tôi không thích giao chìa khoá phòng số 3 cho ai cả.

                              Elena Pucillo Truong

Sài Gòn 5-1012

 

20 bình luận

Filed under Elena Pucillo Truong, Truyện, Truyện Ngắn