Category Archives: Truyện Ngắn

MỘT CHIỀU ĐÔNG

Phạm Lê Huy

winter 2
(ảnh: Internet)

Khoảng tháng Giêng tháng Hai này tuy Cali đất trời đang vào Xuân, nhưng thỉnh thoảng cũng rỉ rích vài cơn mưa và gió lạnh; nhất là vào giấc chiều tối vì bị ảnh hưởng bởi tiết trời mưa đông giá buốt thổi đến từ miền Đông-Bắc Mỹ.

Tôi vào youtube… “Chiều nay nghe chơi vơi / Nhìn chiếc lá sắp rơi mưa giăng đầy trời…” – Nhạc phẩm Một Chiều Đông của nhạc sĩ lão thành tài hoa Tuấn Khanh nhẹ nhàng thoảng lên qua giọng ca trầm ấm thư thả của Duy Quang, nghe gần gũi, ấm áp, tha thiết làm sao ! Tiếp tục đọc

20 bình luận

Filed under Phạm Lê Huy, Tác Giả, Truyện Ngắn

CHỈ CÒN LÀ KỶ NIỆM

Tương Giang

noi1012126-be928

– Nhóc, làm cho anh ổ bánh mì thịt đặc biệt đi em!

– Đây không phải nhóc, mà bánh bán chứ không cho!

– Sao cũng được, miễn là chính tay em làm anh ăn mới ngon…

Tinh nghịch, bỡn  cợt, cách làm quen và nói chuyện của anh luôn luôn như vậy… Tiếp tục đọc

8 bình luận

Filed under Truyện, Truyện Ngắn, Tương Giang

PHÒNG SỐ 3

(Truyện ngắn trong tập truyện MỘT PHÚT TỰ DO của Elena Pucillo Truong, NXB Văn hóa Văn nghệ)

 

 

 

phong tro

                                             Tôi phục vụ trong khách sạn cho thuê giờ,

                                             Mang cà phê cho những khách vào yêu nhau,

                                             Đi lên, đi xuống, cặp nào cũng như cặp nấy,

                                             Nhưng dù mang kính, tôi cũng chẳng nhìn thấy ai

                                                                  (Luigi Tenco- Nhạc sĩ Ý)

 

Chán! Hôm nào cũng thế! Ngày và đêm cũng vẫn là bấy nhiêu khuôn mặt và sự tởm lợm quen thuộc.

Rất nhiều năm tôi đã sống cuộc đời này, như con chuột nằm trong bẩy. Không đủ tiền để đổi đời nên hằng ngày tôi đều phải mang lên người chiếc mặt nạ lạnh lùng. Thực hiện công việc bằng những cử chỉ nhàm chán: giao chìa khoá, thu tiền… rồi nhìn hai tấm lưng bước lên cầu thang để vào phòng. Tôi chẳng cần phải dắt, họ quá biết đường lên…

Hy vọng nhận được tiền boa nên thời gian đầu tôi thường hỏi là có cần mang gì lên phòng để ăn hay uống… lúc đó tôi đâu biết là họ có quan tâm gì đến chuyện này đâu… họ còn không muốn mất thì giờ cho việc cởi quần áo nữa là…

Tất cả nhanh chóng, cấp tốc và lạnh lùng… như dòng đời bên ngoài bốn bức tường nơi đây, đáng lý phải là một khách sạn đường hoàng, thì nó chỉ là một cái hang tối tăm và dơ bẩn. Nhưng đây là căn nhà của tôi, bởi vì tôi không có một căn nhà nào khác. Tôi từng muốn trang hoàng căn nhà thật đẹp đẽ, chan hoà ánh sáng, thơm tho, sạch sẽ…nhưng vô ích.

          Có một lần tôi đã nghĩ đến chuyện bỏ đi, đoạn tuyệt với cái thế giới bẩn thỉu luôn hiện trước mắt mình, vì đó đâu có phải là đời. Đúng thế… nhưng nghĩ lại, chạy, thì chạy về đâu? Và thế là tôi đành chôn mọi ước muốn đổi đời trong cùng tận đáy lòng rồi chấp nhận tất cả, bằng sự lạnh nhạt và khổ tâm.

Chỉ có một điều duy nhất tôi không thể làm mà không cảm thấy đau đớn, đó là việc nhìn thấy chìa khoá căn phòng số 3. Như thể với tôi, căn phòng ấy chưa từng hiện hữu.

Một ánh chớp. Những hình ảnh xưa tái hiện…

Tôi đứng như ngây người nhìn hai thanh niên trong buổi sáng có mưa và bầu trời xám xịt. Hai khuôn mặt còn rất trẻ ngập ngừng bước vào, thật khẽ khàng để không gây tiếng động. Tôi thấy thật khó quên mái tóc dài của cô gái và ánh mắt như say của cậu con trai. Ngay tức khắc, điều đầu tiên tôi nghĩ trong đầu là mắng vào mặt họ:

– “Các cậu đến làm gì ở một nơi bẩn thỉu này? Các cậu hãy đi đi !”

Thế nhưng tôi câm họng. Thu tiền, tôi giao chìa khoá… đây là điều họ muốn và tôi đã làm theo. Rồi, không hiểu sao, ngay phút cuối, tôi bỗng thấy xấu hổ nếu khi mở cửa hai người trẻ ấy nhìn thấy sự bề bộn trong phòng.

Bước ra khỏi quầy lễ tân, tôi như giật phắt chiếc chìa khoá trong tay của cậu con trai.

-“Các cậu đợi đây, tôi đi xem phòng đã dọn dẹp chưa”

Sau câu nói, tôi chạy vội lên cầu thang, tay giữ chặt chiếc chìa khoá phòng số 3. Đây là căn phòng ít tởm nhất, có lẽ nhờ những tia sáng chiếu vào xuyên qua tấm màn trên cửa sổ. Duy có mùi ẩm thấp của căn phòng đóng kín là còn đọng lại dù tôi đã nhiều lần mở toang cửa sổ mà vẫn không thể nào làm bay đi hết.

Chỉ trong ít phút tôi đi thay hai áo gối, drap giường và chuẩn bị hai chiếc khăn sạch. Tôi không quên đặt hai chai nước suối lên chiếc bàn con.

-“Bây giờ các cậu có thể lên phòng…Tôi sẽ dẫn các cậu”

Lúc đó hai người đang đứng ôm nhau và sốt ruột đợi tôi. Họ nói nhỏ với nhau một điều gì đó rồi chàng trai ôm ngang eo cô gái, âu yếm dìu cô ta bước lên cầu thang. Tôi đi trước nhưng vẫn nghe tiếng chân của họ phía sau lưng. Nó như vẫn còn vang nhẹ trong đầu tôi. Tôi mở cửa.

– “ Phòng đã sẵn sàng…Xin mời”

Tôi gần như nghe được tiếng nấc trong cổ họng hai người. Tôi, có lẽ vì hổ thẹn, còn họ vì những gì đang thấy, có lẽ họ đã từng mơ ước về một nơi chốn khác để có thể yêu nhau.

-“ Xin cảm ơn ông về mọi chuyện !”

Cô gái nhìn tôi bằng đôi mắt mèo thật dễ thương và nói bằng một giọng ngọt ngào. Còn chàng trai thì chìa tay với một tờ giấy bạc, để gửi tiền boa.

-“ Cảm ơn cậu! Nhưng cậu cứ giữ đi. Chuyện nhỏ mà! “

Tôi khép cửa và quay đi, bỏ lại sau lưng nụ cười dễ thương của họ.

Bước trên mỗi bậc thang, tôi liên tục nghiền ngẫm.

-“Mình đã làm hết bổn phận. Còn trẻ thế, có lẽ đây là lần đầu của họ và bằng tất cả tình yêu trong máu thịt, họ đâu cần quan tâm đến căn phòng như thế nào.

Tuy vậy họ vẫn có thể đến một nơi khác, đường hoàng hơn chứ! Nhưng chắc gì họ có một căn nhà, một nơi yên tĩnh và tươm tất? Có lẽ họ không có đủ tiền… Nhưng trên một bãi cỏ vắng người cũng có thể được mà… À, mà mình điên thật! Có nhiều chuyện mà một người đàn ông nhạy cảm cần phải biết là bình tĩnh, có thời gian để cô gái tự nhiên, để âu yếm và yêu nhau, chứ đâu phải chỉ “có vậy” rồi thôi!

Mà thôi! Thật vô ích. Đây đâu phải chuyện của mình! Sao tự nhiên mình lại nghĩ ngợi lung tung thế!

Cơn mưa đến bất chợt, làm mịt mờ thành phố và tôi còn phải lăng xăng vì nước từ mái dột xuống tầng ba. Chỉ cần lấy chậu để hứng là xong, nhưng đã bao nhiêu lần rồi tôi phải chạy lên chạy xuống nhiều lần để đổ nước vì có khi mưa rất lớn, chẳng mấy chốc mà chậu đã đầy. Tôi nguyền rủa trận mưa.

Tôi không còn nhiều thời gian nữa. Buổi chiều và tối tôi hầu như không chợp được mắt. Người đến, kẻ đi… công việc nhàm chán, những khuôn mặt lãnh đạm thường ngày. Nhận tiền, giao chìa khoá cho cho họ, nhiều khi tôi chẳng cần nhìn vào mặt, có khi cùi chỏ vẫn còn đặt lên trên, mắt vẫn nhìn trang báo, tay kia chìa ra giao chìa khoá cho người ta.

Chỉ có buổi sáng là bình yên. Khách sạn yên tĩnh và tôi có đủ thời gian để kiểm tra phòng, đặt chai nước hay thay cục sà phòng trong phòng tắm… Trễ chút xíu thì ông chủ cũng đến để kiểm tiền rồi vội vã đi ngay.. Có thể là ông ta sẽ tiêu pha với người tình nào đó, dắt cô ta đi đến một bờ biển đẹp…vì chắc chắn là ông không bao giờ dẫn những bạn gái của mình đến nơi đây. Nhưng mặc xác ông ta, việc gì tôi phải bận tâm kia chứ? Tôi phải làm điều tối thiểu mà ông ta yêu cầu và ông ta chỉ cần biết có tiền khi ông đến.

Tôi bắt đầu từ tầng ba, đổ chậu nước bẩn cuối cùng rồi xuống tầng hai, tầng một để lau chùi và xếp gọn.

         Các bạn đừng hỏi tại sao, nhưng đến căn phòng số 3 tôi bỗng dưng gõ cửa. Dưới quầy lễ tân tôi không thấy chìa khoá phòng nhưng nhiều khách cũng thường bỏ quên chìa khoá trong phòng. Im lặng. Tôi có mang theo chìa khoá mở được tất cả các phòng nhưng chỉ khẽ đẩy tay nắm tôi thấy cửa không khóa nên bước vào.

Một tia nắng chiếu qua khung cửa sổ khép hờ làm căn phòng sáng mờ mờ. Những hoa nắng nhảy múa theo những luồng sáng băng ngang qua phòng.Tôi thoáng thấy hai hình người nằm bất động trên giường.

Định khép cửa để đi sang một phòng khác nhưng một ý nghĩ vụt loé lên trong óc tôi. Căn phòng quá im lặng.

Mở rộng cửa để lấy thêm ánh sáng từ hành lang.Tôi bước đến cạnh giường. Không một tiếng động. Không một tiếng nói.

Nhưng bây giờ thì tôi thấy rõ hai thân hình nằm ôm nhau, lạnh ngắt. Cô gái nằm tựa đầu vào ngực chàng trai, một bàn tay nắm chặt lề drap và mái tóc như những sợi tơ thả xoà trên mặt nệm. Một cánh tay của chàng trai buông thỏng xuống thành giường. Trên chiếc ghế đặt gần đó quần áo của hai người được xếp lại cẩn thận, trên thành ghế có treo cái túi xách của cô gái. Trên bàn đọc sách đêm, ngoài chai nước tôi còn thấy mấy ống thuốc ngủ. Trống trơn.

Linh hồn trong trắng của hai người trẻ đã giã từ thế giới này. Họ đã yêu nhau trong nơi chốn bẩn thỉu này trước khi cùng nhau đi tìm cái chết; hoà hợp bên nhau mãi mãi.

Tôi đứng trân người, liên tục nhủ thầm là không thể nào, không thể nào. “Không thể nào hai người trẻ lại có thể chết ở một nơi đáng tởm này” trong khi những giọt nước mắt chảy dài xuống má, lăn xuống cổ và thấm ướt trái tim. Hằn lên. Mãi mãi.

Tôi phục vụ trong khách sạn cho thuê giờ. Công việc mỗi ngày đều giống nhau. Vẫn những khuôn mặt đó. Thu tiền, giao chìa khoá.

Nhiều năm đã trôi qua thế nhưng không hiểu sao tôi không thích giao chìa khoá phòng số 3 cho ai cả.

                              Elena Pucillo Truong

Sài Gòn 5-1012

 

20 bình luận

Filed under Elena Pucillo Truong, Truyện, Truyện Ngắn

CHẢ BIẾT THƯ ĐI ĐÂU

Nguyễn Trí

Thu-dau

Cái món cóc ổi xoài chấm mắm ruốc Huế và muối ớt Tây ninh của Năm Mập quyến rũ lắm. Dân ba xi đế mê đã đành, bầy học trò cũng tít thò lò luôn. Đừng nói đến dân ăn mặn, cả chay trường như chị em Thảo Hiếu và bé Thư cũng hít hà sau những buổi tan trường là rất chi thường tình.

Xin đừng trách Thảo Hiếu Thư. Cả ba cùng một hoàn cảnh cha mẹ chia tay. Cha có vợ khác, mẹ cũng vậy nên chị em Thảo Hiếu ở với bà nội. Cô ba ở chùa từ nhỏ nên đưa hai chị em vào chùa tu cái tâm. Ở chùa đương nhiên là chay trường và tóc phải xuống. Nói vậy chứ ngày nào cũng rau củ quả tàu hủ nước tương, lớn còn thèm thịt cá nói chi nhỏ. Không phải là kiểng chùa nơi Thảo Hiếu Thư nương nhờ cũng dọn bữa có cá thịt đùi gà cánh gà bằng tàu hủ ky đó sao? Ở đó mà không vọng. Tiếp tục đọc

16 bình luận

Filed under Nguyễn Trí, Tác Giả, Truyện Ngắn

NĂM MỚI- SINH NHẬT- CON CHÓ NHỎ

Thiên Di Phạm Văn Tòng

SN-C

Còn mấy ngày nữa là hết năm. Năm mới đến rồi, lòng tôi thắt lại, hồn rổng không lãng đãng như lạc vào chốn vực sâu nghìn trùng kỷ niệm. Khói sương của hơn bốn mươi năm hiện về trong lạnh lẻo đìu hiu. Người ơi sinh nhật người nhằm vào ngày đầu năm. Tôi chưa hề quên, tôi chưa bao giờ bỏ sót một cây đèn cầy mừng sinh nhật. Bốn mươi cây nến dở còn đây trong chiếc hộp gổ người tặng tôi ngày chia ly. Còn chiếc ly ngày sinh nhật cuối năm bảy lăm, tôi gói kỷ bởi nét son môi người còn vương trên ấy. Đời qua nhiều gian nan, chân đi mòn mỏi trên biết bao dặm đường kiếm sống, tôi giử lấy,ôm ấp nó như bảo bối trong đời. Tiếp tục đọc

Bình luận về bài viết này

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Truyện Ngắn

BỒ ĐÀO MỸ TỬU

Vũ Thế Thành

 Mỹ_tửu

Bồ đào mỹ tửu…pha lê bôi

Rượu bồ đào đựng trong chén ngọc phát sáng về đêm (dạ quang bôi) đẹp đến cỡ nào thì chưa thấy, nhưng rượu vang (đỏ) đựng trong ly pha lê thì lóng lánh, tuyệt vô cùng! Đó là chưa kể, âm thanh cụng ly nghe trong trẻo êm tai, khác xa tiếng đàn tì bà phá đám, chưa kịp nhấp môi đã dụctửu sĩ lên ngựa. Nhưng hàng pha lê nào cũng có chì với hàm lượng cao. Chì sẽ thôi vào trong rượu. Chẳng lẽ cái đẹp của ly rượu lóng lánh, êm tai lại hẩm hiu đến thế sao?Thủy tinh nấu chảy từ cát (silica). Nhiệt độ làm nóng chảy cát rất cao, nên phải trộn thêm với những chất khác như đá vôi, potash, soda,… để làm hạ nhiệt độ chảy (chất trợ dung). Ngoài ra, có thể trộn  trộn thêm những oxid khác để thủy tinh có thêm đặc tính mong muốn, như tăng độ bền nhiệt, bền hóa, chống ứng lực,… Tới thế kỷ 17, người mới bắt đầu thêm oxid chì để nấu thủy tinh, và thế là tạo ra pha lê. Bản thânoxid chì cũng là chất trợ dung rất tốt. Tiếp tục đọc

7 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Vũ Thế Thành

THẰNG GIÀ NOEL

Phan Trường Nghị

Santa-Claus-christmas

“Thằng Già Noel”. Vâng, đêm Giáng sinh năm vừa rồi hắn đã bị gọi như thế. Hắn không được gọi bằng Ông thân thương như những ông già Noel khác do mấy đứa bạn của hắn hóa trang. Cái nghề hóa trang thành ông già Noel đem niềm vui đến cho mấy đứa trẻ nhân mùa Giáng sinh, tính đến năm nầy, nếu hắn dằn lòng đeo đuổi thì hắn đã có thâm niên công việc năm thứ tư. Dù sao thì hắn cũng đã tới những ba năm nghề. Cơm cha áo mẹ, gạo dỡ mắm đùm ở quê lên đất Sài gòn cắm đầu với sách vở, đâu phải sinh viên nào nhà cũng nghèo nhớt mồng tơi như nhà hắn, ăn nhín nhịn thèm lại kiên trì bám được tới những ba năm đi làm chuyện ban phát quà tặng như hắn !? Tiếp tục đọc

2 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Trường Nghị

Đêm Noel ở Bangkok.

Nguyễn Đức Diêu

Công việc năm nay đưa tôi rời xa nước Pháp. Thái lan, đất nước mà khi nhắc đến tên thì trong lòng những người vượt biển đều ngậm ngùi, một số mang ơn và số khác thì cay đắng, hận thù. Năm nay, tôi phải đến Bangkok để làm việc, công ty tôi làm vừa có được một số hợp đồng nơi đây. Thời gian nầy là lúc kinh tế Thái lan bùng nổ, đất nước hối hả xây dựng mọi thứ. Nhất là cơ sở hạ tầng từ đường giao thông đến các cao ốc văn phòng, dịch vụ. Công ty tôi làm là một công ty thang máy có tên tuổi và với công nghệ mới Automat, công ty đã giành được một số hợp đồng, làm đà tiến cho thị trường đầy tiềm năng nầy. Tiếp tục đọc

5 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

MỖI KHI CHIỀU XUỐNG – (HOA SỨ PHẦN 1)

Mai Trần

langbiang

– Tặng KIM HOA

Chiều xuống. Chiều chớm đông se se lạnh, Nàng ngồi mông lung tận đâu đó cuối chân mây. Con tim nhói lên, hơn năm mươi tuổi con tim đã không còn êm ái nữa. Nhịp đập hình như vấp lỗi tựa cung đàn lỡ, đôi lúc nó làm Nàng xây xẩm, buôn buốt trong lồng ngực. Đứa con gái đầu lòng của Nàng thỏ thẻ “con yêu rồi mẹ ơi”. Nàng có cảm giác mất mát điều gì không rõ. Ừ thì nó đã hai mươi hai rồi còn gì. Nàng vuốt tóc con và nhìn trong đôi mắt nó: đầy ắp mùa xuân xanh ngập đầy hoa mộng. Con ra sau nhà, tự dưng con tim Nàng trở chứng như muốn tắt hơi ngộp thở. Tiếp tục đọc

23 bình luận

Filed under Mai Trần, Tác Giả, Truyện Ngắn

TÔI

Nguyễn Đức Diêu

Tôi mở mắt, ánh sáng đã tràn ngập căn phòng nhỏ. Ồ ! Gần mười giờ rồi. Tôi đứng dậy, bước lại kéo màn và mở cửa sổ. Bên dưới, phố xá vẫn tấp nập, tưng bừng trong nắng ban mai, dòng sông Sài Gòn lững lờ trầm mặc xa xa.
Mở cửa tủ lạnh, cầm chai nước lọc làm một hơi thật đã. Đêm qua, mình đã làm gì nhỉ ?

“- Anh, đi với em đi, em đã hẹn với tụi nó hết rồi .

– Anh hơi mệt em ơi ! Tôi làm ra bộ thiểu não.

– Thì anh vô ngồi uống nước cũng được mà, em không bắt anh nhảy đâu mà sợ.

– Thật ba mẹ em đặt tên em cũng hay thiệt à, Bão Tuyết, đúng là giá băng mà .

– Vậy mới làm đông cứng bao nhiêu trái tim chứ !

– Vậy thì em cần anh đi làm gì nữa ! Tiếp tục đọc

48 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

CÔ GIÁO SAO MAI

Nguyễn Trí

SaoMai

Cơ ngơi của Sao Mai, giáo viên tiếng anh trường trung học X, không một giáo viên nào không ao ước.
Mấy giáo viên tập sự thích nhất cái sân nhà cô tổ trưởng bộ môn. Đủ cho tất cả các loài hoa. Hồng, thược dược, phong lan. Trong năm mươi mét vuông nối sân và nhà ở là hai mươi bộ bàn ghế, gian nầy mới là nơi thật sự làm ra của cải, và lấy đi của cô nhiều nước miếng nhất trong sự nghiệp giáo dục. Mười năm trong nghề, nhưng thực ra cô dạy ở nhà gấp ba thời gian ở trường. Một đến ba giờ một ca, ba đến năm ca nữa, bảy đến chín là ca cuối trong ngày. Anh văn sáu bảy tám chín cô nhai mười năm nhân ba, nhuyễn như cháo cúng thí. Tiếp tục đọc

20 bình luận

Filed under Nguyễn Trí, Tác Giả, Truyện Ngắn

Tiếng chuông chiều thu

Phạm Lê Huy

bigbell1

Những ngày đầu thu ở Cali – tháng Mười Một này – tiết trời mới dễ chịu làm sao ! Nắng thu dìu dịu… Gió thu hiu hiu… Cây lá nơi này không chuyển màu “vàng thu” như những nơi khác, nhưng vẫn khoác lên mình một màu thu dễ mến. Tám chín giờ sáng rồi mà sương thu vẫn còn lưu luyến đọng trên cỏ cây hoa lá đó đây, lóng lánh xinh xinh. Tiết trời đẹp như thế này đi dạo thật là tốt; mà tôi thì cũng nghỉ hưu rồi nên chiều nào tôi cũng dành ra một tiếng đồng hồ đi bộ quanh xóm để giữ cho chân tay gân cốt mình được khỏe khoắn, để tập cho nhịp đập tim và nhịp thở phổi trở lại bình thường. Tiếp tục đọc

16 bình luận

Filed under Phạm Lê Huy, Tác Giả, Truyện Ngắn

TIẾNG GẦM TRONG CUNG CẤM

Trường Nghị

hổ gầm

Già Lạc lặng lẽ bước ra đường, cánh cửa Am nhẹ khép phía sau lưng nhưng giữa đêm thanh vắng nên cũng gây thành tiếng động rõ to. Mùi hương trầm đuổi theo thoang thoảng như còn muốn níu lấy đôi chân Già nán lại chốn thiền thêm chút nữa. Già thầm trách mình sao lắm chuyện. Chỉ mỗi một câu chuyện cần phải hỏi, rồi chuyện vãn kéo dài đến nỗi Già quên cả giờ giấc. Sư cụ Am Tịnh Liên sau thời kinh chiều cũng mải mê đàm đạo với Già bỏ cả nghỉ ngơi. Nếu đêm chưa khuya, chắc Già cũng chưa phải quay gót. Tiếp tục đọc

24 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Trường Nghị

CHUYỆN DỮ Ở XÓM SÔNG

Nguyễn Trí

XomSong

Xóm sát bờ sông nên gọi xóm Sông. Về sau danh xưng nầy chỉ còn trên văn bản hành chánh, còn cư dân gọi xóm dữ. Dữ ở đây đúng nghĩa đen ngoài một trăm phần trăm.

Thuở khai thiên, nói nghe có vẻ lâu đời, thực ra Ấp xóm sông cũng mới hình thành chừng ba mươi năm đổ lại. Thuở ấy rừng mịt mù ra tận lộ, vào cái năm nào đó nghe đâu kiếm ăn khó lắm nên thập loại chúng sinh trên ta bà tràn vô phá rừng làm nương rẫy. Loại thượng thượng thì ngon lành sát lộ, thượng trung thì sau thượng thượng, thượng hạ đi bộ hộc gạch mới đến rẫy nương. Loại hạ hạ thì chui vào mí sông che chòi sống tạm đi làm mướn. Chòi trại thì hẹp té. Về sau khi hoá thành xóm định cư, có những căn chỉ mười lăm mét vuông. Ai được chiều ngang bốn, dài mười mét là bảnh nhứt xóm. Nhà nầy liền nhà kia bởi một vách lá. Nói dại, cháy một phát là cả xóm lâm cảnh cơ hàn liền. Tiếp tục đọc

17 bình luận

Filed under Nguyễn Trí, Tác Giả, Truyện Ngắn

Thì Thầm (3) – TÌNH YÊU CỦA EM .

Nguyễn Bích Sơn 

TT3_1

Thuở đó bởi Em lỗi hẹn (không đi Đà Lạt), nên cuộc tình tan vỡ. Người ta đã bỏ Em – đành bỏ Em… Em chới với, hụt hẫng xót xa và đau khổ. Em thương tiếc cho một cuộc tình, tưởng sẽ đi đến hồi kết thúc tốt đẹp, nào ngờ… – lại chữ ngờ !

Có vết thương cả đời còn rướm máu 
Có nỗi buồn mãi mãi vẫn không phai
(DTDB)

Từ đó Em rất sợ “Yêu”…  Nhưng rồi thời gian là liều thuốc chữa đi mọi vết thương lòng… Tiếp tục đọc

38 bình luận

Filed under Nguyễn Bích Sơn, Tác Giả, Truyện Ngắn